XtGem Forum catalog
Yêu Thương Ma Cà Rồng

Yêu Thương Ma Cà Rồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323674

Bình chọn: 9.00/10/367 lượt.

ngây người, có điểm không hiểu được vì sao?

“Này…… Ngươi…….”Không nên có loạn phản ứng như vậy? Trán nàng nhỏ vài giọt mồ hôi.

“Ảnh chụp đáng ghét ~ ta cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua loại chết khủng khiếp kiểu này ~~ người trong ảnh giống như trư bị phân thành bốn năm mảnh ~~ thật là khủng khiếp ~~ đáng chết……. Ta nhìn đã muốn nôn ……. Nôn …….”

Dại ra, là biểu tình giờ phút này của nàng.

Ma cà rồng sao có thể sợ nhìn thấy người chết? Nhìn còn có thể nôn? Có lầm hay không a! Nàng còn chưa nôn a.

“Này! Ngươi thực mất mặt nha! Mặt mủi tổ tiên ma cà rồng đều bị ngươi làm mất hết!”

“Không quan hệ đến mất mặt, mà là vấn đề mỹ cảm…… Nôn……”

“Thật sự là thua cho ngươi! Chưa thấy qua ma cà rồng suy yếu như ngươi vật!”

“Thứ lỗi nha nữ sĩ, ban ngày của nhân loại các ngươi, đối với chúng ta mà nói chính là đêm khuya, ngủ không đủ giấc lại ăn không đủ no, còn chịu đủ loại kinh hách như vậy, ác…… Không buồn nôn mới là lạ…..”

Bởi vậy mới nói, điện ảnh dù sao cũng là hư cấu, ma cà rồng được hình dung quá mức dũng mãnh phi thường, ma cà rồng trước mắt nàng một chút cũng không hung ác dữ tợn như người ta hình dung, ngược lại còn là kén chọn khó chơi, chú trọng mỹ cãm, cón sợ xem tử thi ghê tởm.

Khâu Phù Lạc xoa xoa thái dương ẩn ẩn đau, người như thế là hung thủ mới là lạ.

“Quên đi, ngươi ngủ một giấc trước đi rồi nói sau.”

“Phiền ngươi lại lấy cho ta một ly huyết tinh …..”

Thừa dịp Farl trở về quan tài ngủ, Khâu Phù Lạc lập tức đi đến khoa giám thức làm, hối chỉnh các thành viên tiểu tổ đi tìm xác vật căn cứ, đem kết quả ghi lại, liền phái người đến thông tri với cảnh sát.

Công việc giám chức chuyên nghiệp phải có thật nhiều tri thức, có đôi khi vượt qua giới hạn của ngành pháp y, nhất định phải tìm kiếm chuyên gia của các mặt khác đến hổ trợ, mọi người thường bận rộn như nhau, mỗi ngày đều có công việc mới khiêu chiến.

Thẳng đến khi mặt trời lặn về tây, Phù Lạc mới đem công việc cất đi, trở về chổ ở.

Tr6en đồng hồ chỉ hướng tám giờ, hắn cũng đã đi ngủ? Mà nàng, bởi vì hôm nay chạy rất nhiều nơi, đi tới đi lui tìm hiểu vụ án, nên bụng đói cô lỗ cô lỗ kêu.

Ngồi trên thang máy, đến lầu mười hai, nàng xuất ra chìa khóa đang muốn mở cửa, thoáng nhìn trên cửa có mảnh giấy nhỏ, bên trên viết — Phù Lạc thân ái, sau khi trở về thỉnh đến hàn xá. Bên dưới được kí tên là Farl, tiếng Anh được viết bằng bút máy cứng cáp đầy hữu lực, bên trong tràn ngập hơi thở nghệ thuật cổ điển, lối viết chữ giống như trong sách văn cổ điển mới có.

Đây chính là một phong thiếp mới, cầm lấy tờ giấy, nàng nhìn sang cửa cạnh bên, quyết định nhận lời mời của hắn, dù sao cũng cần phải tìm hắn để nói cho xong chuyện lúc sáng, để xem hắn đang làm cái trò gì?

Gõ nhẹ cửa hai cái, không thể tin được cửa liền tự động mở ra, nhưng tới đón tiếp nàng chỉ là một con mèo đen nhỏ.

“Meo meo ~~~”

Miêu mễ mở to mắt nhìn nàng, vẫn biểu tình vô tội kia, càng xem càng đáng yêu.

Nàng ngồi xổm thân xuống, đem miêu mễ ôm vào trong ngực, dùng chân đóng cửa lại, thuận tay đặt túi trên sô pha, tìm kiếm bóng dáng của hắn. Nhưng hấp dẫn đầu tiên của nàng là cách bài trí trong phòng, bởi vì ban ngày nhưng trong phòng vẫn u ám, không giống với hiện tại mở đèn lên, nàng vừa lúc có thể cẩn thận thưởng thức.

Dụng cụ trang trí đều tỏa ra nét cổ kính, tỷ như chụp đèn, trên chụp đèn có chữ viết thi pháp. Mà trong phòng khách còn có một bức bình phong, trên bàn trà còn có dụng cụ trà đạo, trên tường treo đầy tranh sơn thủy cùng bút lông. Thoạt nhìn cũng có thể biết chủ nhân đam mê tình thơ ý họa trung quốc.

Có một vài vật phẩm trang sức hấp dẫn ánh mắt của nàng, một đôi chén uyên ương, một đồ án điêu khắc mẫu đơn, cùng với một chiết phiến chế tác bằn gỗ, nàng mở cây quạt ra, một bên đề Tô Thức Định Phong Ba.

Nàng đối với vật này cũng không thấy xa lạ, bởi vì dù sao chính nàng cũng có một nữa huyết thống Trung Quốc, hơn nữa từ nhỏ đã thực thích Đường Thi Tống Từ, lúc học trung học, trường nàng học là trường học Hoa Kiều, Tô Thức Định Phong Ba của Lý Bạch, đúng là thi từ nàng thích nhất.

Thực nhìn không ra tên kia đúng là có hiểu biết về Trung Quốc! Thực làm cho nàng kinh ngạc.

Sau lưng một trận gió đánh úp lại, không cần quay đầu, nàng cũng biết chính là hắn.

“Mọi thứ đều là do ngươi sưu tầm?” Nàng hỏi.

“Đúng vậy.” Thanh âm khàn khàn mê người vang lên bên tai nàng, hắn hơi thở ma mị vây trụ lấy nàng.

Nàng quay đầu đón nhận ánh mắt hắn, rõ ràng là lam mâu, nhưng chính là so với ban ngày có hơn một chút sức quyến rũ mê người, tuyên cáo ban đêm đã thuộc về hắn.

“Ngươi rốt cuộc là người triều đại nào a?”

“Ta sinh ra ở thế kỷ mười tám.”

“Vây ngươi cũng hơn ba trăm tuổi rồi?”

“Đúng vậy.”

Không thể nào? Nàng …… đang cùng một yêu quái hơn ba trăm tuổi nói chuyện…… Quên đi, đây không phải là tin tức quan trọng, từ sau khi biết hắn là ma cà rồng, thì bất cứ chuyện gì thái quá nàng cũng đều có thể tiếp nhận hết rồi.

“Thế kỷ mười tám….. Khi đó Châu Âu chính là cùng Trung Quốc đối với Tây Âu ảnh hưởng tới thời kì cao nhất đó sao?” Hồi tưởng lại lịch sử nàng đã học qua