nhìn thấy
nụ cười miễn cưỡng của cô, bước chân nặng nề của cô, nhưng anh lại bất
lực, bởi vì bây giờ anh không thể làm gì.
Rốt cuộc Âu Dương Điệp cũng đứng trước mặt bọn họ.
“Âu Dương tiểu thư, cô muốn chúc phúc gì cho Tư Đồ tiên sinh và Lâm tiểu thư đây?” Vi Thừa An hỏi cô. Anh cũng biết mình rất tàn nhẫn nhưng anh cũng không muốn bọn họ làm tổn thương cô gái đơn thuần như Lâm Vi.
Âu Dương Điệp cố gắng chậm rãi tươi cười nhìn chằm chằm Tư Đồ Thác nói: “Tôi chúc cho Tư Đồ tiên sinh cùng Lâm tiểu thư hạnh phúc, yêu thương nhau suốt đời.” Nói ra mấy chữ này cô cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ tức giận muốn giết chết Vi Thừa An. *Carrot: anh chuẩn bị bị hai anh chị đánh hội
đồng đi là vừa ^^*
“Cảm ơn, cảm ơn cô, Âu Dương Điệp tiểu thư.” Lâm Vi mỉm cười nói lời cảm ơn.
Tư Đồ Thác
chỉ gắt gao nhìn cô. Anh thật không rõ, dù có nhận được thiệp mời cô
cũng có thể không đến, nhưng tại sao cô lại muốn đến đây?
“Được rồi, bây giờ xin mời mọi người tự nhiên uống rượu.” Vi Thừa An thấy mục đích của mình đã đạt được mới nói.
“Cạn ly.” Những tiếng nói chuyện ồn ào bên cạnh bắt đầu vang lên.
“Thác, chúng ta đi kính rượu cha mẹ đi.” Lâm Vi ôm lấy cánh tay anh nhẹ nhàng nói.
“Ừ.” Tư Đồ Thác lúng túng gật đầu.
Âu Dương
Điệp chậm rãi xoay người. Cô cảm thấy trong nháy mắt cả người mình không thể chống đỡ nổi, đầu óc trở nên mê man, bước đi hơi loạng choạng một
chút.
“Cẩn thận.” Tư Đồ Thác không hề nghĩ ngợi vươn tay đỡ lấy cô, nhìn thấy sắc mặt cô trắng bệch vô cùng khó coi.
“Âu Dương tiểu thư, cô không sao chứ?” Lâm Vi cũng quan tâm hỏi. Thác vừa rồi bỏ mặc cô chạy đến đỡ lấy cô ấy
làm cho tâm trạng vui mừng của cô trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo. Điều
an ủi duy nhất của cô lúc này là Thác đã đính hôn với cô rồi.
Âu Dương Điệp nhìn cánh tay đang đỡ cô, rồi nhìn bọn họ mặc lễ phục, cô chỉ cảm thấy thật chướng mắt, cô đẩy cánh tay anh ra: “Cảm ơn chủ tịch và Lâm tiểu thư, tôi không sao.”
Nói xong cô
lập tức đi ra ngoài, cố nén không cho bước chân của mình trở nên loạng
choạng. Cô tự nhủ dù có té xỉu cũng không phải ở chỗ này, nhưng sao tấm
thảm đỏ lại đột nhiên trở nên dài thế này, cô thấy ngực mình nặng trịch
không thể hít thở được. Cái loại đau triệt nội tâm này thật sự làm cho
cô không còn có thể chống đỡ được nữa rồi.
Tư Đồ Thác
nắm chặt bàn tay. Nhìn theo bóng dáng thê lương của cô, anh thật sự muốn chạy đến bên cô, nhưng anh không thể bỏ lại người phụ nữ phía sau mình.
“Thác, Âu Dương tiểu thư hình như uống say rồi, anh có muốn đến đỡ cô ấy không?” Lâm Vi rộng lượng nói.
“Không cần, sẽ có người đưa cô ấy về.” Tư Đồ Thác thản nhiên nói. Vi Thừa An cau mày nhìn cô, rồi đi đến đỡ lấy cô: “Âu Dương Điệp, em làm sao vậy, có muốn tôi đưa em về không?”
“Buông tay ra, để tự tôi đi.” Âu Dương Điệp lạnh lùng đẩy anh ra. Cô không cần anh phải giả vờ tốt
với cô. Đi được vài bước, cô đột nhiên thấy choáng làm cho cô không thể
chống đỡ ngã về phía trước.
“Âu Dương tiểu thư.” Cô nghe thấy bên tai có người gọi tên mình, cô chỉ cảm giác được mình ngã vào ngực một người, một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy cô.
“Mấy giờ rồi?” Cả người Âu Dương Điệp bủn rủn vô lực nằm trong lòng anh hỏi.
“Mười một giờ.” Tư Đồ Thác nhìn đồng hồ rồi trả lời.
“Đã mười một giờ rồi sao? Thác, anh gọi điện nói người ta mang thức ăn đến đi. Em đói bụng.” Thảo nào bụng cô lại kháng nghị như vậy.
“Rời giường đi, chúng ta ra ngoài ăn.” Tư Đồ Thác nói.
“Không được, em sợ không thể xuống lầu được, chân em giờ mềm nhũn rồi.” Âu Dương Điệp nói, cô thật sự rất mệt nên không muốn xuống giường.
“Anh bế em ra ngoài.” Khóe môi Tư Đồ Thác nhếch lên một nụ cười tươi, lấy tay vuốt ve mũi cô, anh thật sự đã làm cô mệt chết rồi.
“Anh nói gì?” Âu Dương Điệp nhanh chóng tỉnh táo lại: “Em đi tắm rửa trước đây.”
“Chúng ta cùng nhau tắm.” Ánh mắt Tư Đồ Thác có vẻ mập mờ.
“Không được, em cũng không muốn.” Âu Dương Điệp lập tức cự tuyệt, cảnh giác nhìn anh.
“Vậy em muốn cái gì? Em có muốn thì anh cũng không muốn, anh cũng đang đòi bãi công rồi.” Tư Đồ Thác nhìn xuống dưới thân mình nói, tinh lực của đàn ông cũng có hạn.
Âu Dương Điệp nhìn anh, giờ phút này mặt cô đang nóng lên đến chết người. Cô liền nhanh chóng bỏ chạy vào nhà vệ sinh.
“Ha ha.” Tư Đồ Thác cười ha hả.
Vi Thừa An nằm trên giường nhớ lại những lời Lý Mai nói với anh, anh có nên đồng ý với cô theo đuổi Âu Dương Điệp không? Thác thật sự nối lại tình cũ với cô ấy sao?
Nghĩ ngợi một chút anh lấy điện thoại gọi cho Lâm Vi.
Lâm Vi thất thần ngồi trên ghế salon, vùi đầu vào đầu gối, không yên lòng nhìn chằm chằm vào TV. Đã giữa trưa anh vẫn không trở về, anh một chút cũng không hề thích cô.
“Reng reng reng…” Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô: “Ai vậy?” Giọng cô vô lực vang lên.
“Lâm Vi, là anh.” Vi Thừa An nói.
“Thừa An, là anh sao, có chuyện gì không?” Lâm Vi nghe thấy giọng anh.
“Thác có ở đấy không?” Vi Thừa An hỏi, nếu như cậu ấy có ở đấy thì không có vấn đề gì rồi.
“Anh ấy không có ở đây, anh có việc tìm anh ấy thì g