ông để ý bị biến thành vú em; ba, cho dù anh biến thành vú em cũng là một suất vú em, tuyệt không ảnh hưởng hình tượng soái ca của anh; bốn, anh chỉ cần hy vọng trở thành mục tiêu để em chú ý, phụ nữ khác liên quan gì đến anh. Đã ngoài bốn điểm, hiểu rõ sao?”
“Suất vú em?” Nhâm Cấm Hồng lộ ra biểu tình muốn cười lại không dám cười.
“Em có ý kiến?” anh trừng mắt nhìn cô.
“Không có.” Cô nhanh chóng lắc đầu, khuất phục dưới thế lực tà ác.
“Tốt lắm.” anh vừa lòng gật đầu, hai tay đặt bên hông cô đột nhiên trượt vào dưới quần áo cô, ngay sau đó đã nghĩ bỏ đi áo cô.
“Chờ một chút.” Cô vội vàng bắt được tay anh.
“Làm chi?”
“Nào có người đột nhiên nói đến một nửa, rồi cứ như vậy?”
“Kia không có? Anh chính là.” anh tỏ vẻ giống như ác bá, một chút sau, thanh âm hắn đột nhiên ôn nhu, biểu hiện trên mặt cũng trở lên thâm tình chân thành nghiêm túc nói với cô: “Với lại bà xã, em không muốn giúp anh sinh một cô con gái cũng giống như em xinh đẹp khả ái sao?”
Nhâm Cấm Hồng đột nhiên không biết nên nói cái gì——không, trên thực tế còn một việc muốn nói với anh, chính là bởi vì còn không xác định, cho nên mới do dự hiện tại có nên hay không nói cho anh.
“Ông xã, có một việc em nghĩ nên nói cho anh.” Tiến sát trong lòng anh, cô có một chút ngịch cúc áo trên áo anh.
“Làm sao vậy?” Bộ dáng cô cùng bình thường không quá giống nhau, làm cho anh có điểm lo lắng.
“Em… cái kia đã muộn ba ngày.” Cô trầm mặc xuống, mới thấp giọng nói.
Anh ngẩn ngơ, thân thể chậm rãi cứng lên. lúc trước bọn họ thảo luận vấn đề này, anh sẽ không đem cái kia nghĩ thành cái khác. Chính là anh thật sự có thể nghĩ như vậy sao? Anh vẫn chứng thực một chút tốt lắm.
“Cái kia?” Anh thật cẩn thận hỏi.
“Uh.” Cô e lệ đáp nhẹ một tiếng.
“Phụ nữ đều sẽ có chính là cái kia?” Anh lại hỏi. “Uh”
“Hàng tháng cái kia đều sẽ đến?”
“Uh.”
“Có người kêu nó là bạn bè tốt?”
“Uh.”
“Cũng có người xưng nó là dì kiêu ngạo?”
“Uh.”
“Còn có người xưng nó là——“
“Này, anh có hỏi…hay không nữa.” Nhâm Cấm Hồng bỗng nhiên nhô lên, yêu kiều trừng anh một cái.
Cô thật sự nhịn không được, nào có người giống như anh hỏi không ngừng như vậy.
“Em xác định sao?” Không để ý đến cô trừng, anh bưng lấy mặt của cô, dùng giọng nói ôn nhu nhất, ánh mắt nhiệt tình như lửa ngắm nhìn cô hỏi.
“Anh đừng ôm kỳ vọng quá lớn, em sợ sẽ làm anh thất vọng.”
“Em vĩnh viễn cũng sẽ không để cho anh thất vọng.” anh nhanh chóng hôn cô một cái, sau đó khẩn cấp nói: “Anh đi mua que thử thai.”
“Em đã mua rồi, chính là ngày hôm qua xảy ra quá nhiều chuyện, em không có thời gian đi thử mà thôi.”
“Như vậy hiện tại đi thử đi.” anh đỡ cô đứng dậy, đem que thử trong túi cô lấy ra đưa cho cô.
“Nếu như không có làm sao bây giờ?” Cô không khỏi có điểm lo lắng.
“Không có, chúng ta lại cố gắng làm là được.” anh nhíu mày nhếch miệng nói, biểu tình đột nhiên trở nên đen tối lại tà khí. Cô trừng anh liếc mắt một cái, tâm tình rốt cuộc nhẹ nhõm một chút.
“Đi thôi.” anh cẩn thận đỡ cô, hướng toilet đi đến. “Đi đường cẩn thận một chút, muốn hay không anh ôm em? Chờ một chút, anh trước nhìn xem sàn toilet có ẩm ướt hay không, có thể trơn hay không, em chờ anh một chút.”
Nhìn anh vội vàng chạy vào toilet kiểm tra, Nhâm Cấm Hồng có loại cảm giác dở khóc dở cười.
Có hay không khoa trương như vậy nha?
“Tốt lắm, không ẩm ướt, sàn cũng không trơn.” anh đi ra tuyên bố. “nhưng mà em vẫn phải cẩn thận một chút nha, muốn hay không anh theo vào giúp em?” Vẫn là lo lắng anh theo sát ở phía sau.
“Anh thật sự rất phiền nha, đi ra ngoài!” Cô không thể nhịn được nữa đẩy anh hướng ngoài cửa, sau đó “Phanh” một tiếng đóng cửa lại.
Mười giây sau, ngoài cửa truyền đến tiếng anh hỏi, “Có được không?”
“Làm ơn!” Cô không biết nên khóc hay cười.
Qua một phút sau anh lại hỏi, “ Có được không?”
“Ang thực đáng ghét, phải đợi ba phút.”
“Vậy em đi ra, chúng ta cùng nhau chờ.”
“Không cần.”
“Được rồi, bà xã đại nhân lớn nhất, bà xã đại nhân vạn tuế, bà xã đại nhân nói cái gì tiểu nhân nghe theo là được,” Thanh âm ai oán tràn ngập ủy khuất.
Nhâm Cấm Hồng ở trong toilet nhịn không được cười nhẹ ra tiếng. Người đàn ông này có đôi khi thật khiến người ghét, sẽ đáng thương.
Cô quyết định không để ý đến anh, chuyên tâm nhìn trên que thử. Một cái đường chậm rãi hiện ra trước, sau đó hai đường cũng hiện ra……...Ông trời! Cô che miệng lại, có thai. Cô thế nhưng thật mang thai. Thật là cao hứng!
Bất quá chờ ở ngoài cửa người nào đó, nhất định sẽ càng thêm cao hứng.
Lần nữa xác định mình không nhìn lầm, trên que thử đúng là hiện ra hai cái đường sau, cô đem que thử ném vào thùng rác, rửa tay, hít sâu một hơi, đưa tay mở cửa.
Cửa “khách” một tiếng thong thả mở ra trước mắt anh, Quý Thành Hạo không tự giác nín thở, hai tay khẩn trương đổ mồ hôi.
“Hai vạch.” anh ngẩn ngơ, biểu tình thực kinh ngạc, bởi vì đáp án vượt xa anh có thể hiểu có hoặc không có, cho nên anh hoàn toàn nghe không hiểu.
“Có ý gì?” anh hỏi.
“Đứa ngốc, ý tứ chính là có.” Cô cười ngưng mắt nhìn anh nói.
Anh lại ngây người, bởi vì lần đầu tiên bị người mắng đứa ngố