XtGem Forum catalog
Yêu Nữ Tiểu Nương Tử

Yêu Nữ Tiểu Nương Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324142

Bình chọn: 9.5.00/10/414 lượt.

trao về nàng đều hoàn toàn mất sạch. An An rất sợ vì hắn trở nên thế này, nóng giận đến không còn lí tính.

- Không muốn cha mẹ ta biết sao? Nàng mà lại còn tốt đến vậy sao?

- … chàng tha thứ cho thiếp đi! Mọi chuyện thiếp thật không có ác tâm gì cả!

- Tha hả? Nàng cảm thấy nói dối hết vui rồi nên bỏ ngang sao? Còn dám xin xỏ ta sao?

Mắt Tống Minh đỏ ngầu trong cơn tức giận, đau đớn. Giờ đây hắn không còn muốn nghe hay muốn tin nàng dù là một câu. An An biết mình vô vọng, chính vì nàng dối lừa Tống Minh nên mới chịu cảnh thế nàng nhưng nàng vốn không cố ý làm tổn thương lòng hắn đến mức này, nàng cố sức nói…

- Thiếp biết mình có lỗi mới quyết định đi để không làm tổn thương chàng thêm. Tại sao chàng còn mang thiếp về đây? Mọi chuyện vỡ lỡ ra sẽ liên lụy thanh danh nhà chàng.

Nàng thật không hiểu nữa, chẳng phải tức giận căm ghét đều không muốn nhìn mặt hay sao? Tống Minh lại không cho nàng ra đi. Hắn nhìn nàng khóc, nghe nàng nói, nấm tay siết chặt lại càng cảm thấy vô cùng đau khổ giận dữ.

Gương mặt hắn lạnh giá đột ngột bước đến chạm lên người nàng. An An bấn loạn không biết gì nhanh chống bị xô ngã ra bàn. Hắn tức giận cởi bung áo lụa, hành động không hề dịu dàng ôn nhu như bình thường.

Mắt nàng mãi vẫn đong đầy nước, lệ càng tuôn. Hắn nhìn cơ thể trắng ngần của nàng luôn đẹp mê hồn lại càng tức giận. Chính nàng, chính thân thể quyến rũ này đã toàn dối gạt hắn khiến hắn cuồng si, tàn bạo có tâm của hắn rồi vò nát không thương tiếc.

An An biết sẽ xảy ra chuyện gì, nàng lần đầu chống cự khỏi Tống Minh nhưng sức lực yếu ớt không thể chạy. Tay hắn ghì mạnh nàng xuống bàn, không dạo đầu, không chờ người nàng chuẩn bị, tàn nhẫn dùng chính bản thân chiếm đoạt người nàng đang khô khốc không tiếp nhận cự vật nam tính to lớn.

Người nàng quặn đau, co người, cảm giác còn hơn cơ thể bị xé toạt, đau đến mức hét không ra một tiếng. Vậy mà Tống Minh nhìn thấy nơi tư mật nàng rướm máu phiến ra do chưa đủ dịch tiết từ hoa huyệt vẫn không ngừng lại cứ thế tiến tới làm đau nàng mà chính hắn cũng không dễ chịu hơn là bao nhiêu.

Nóng thiếc cùng vách tường yếu mềm khô ráp chạm nhau đau rát, máu cứ thế vì tổn thương tuôn ra. Càng nhịp động của cơ thể hắn chỉ khiến An An chết đi sống lại. Nước mắt nàng chảy đầm đìa, thân người trên bàn cong lên khổ sở không cam nổi cơn đau thể xác này.

Tay nàng yếu ớt cố níu lại tay Tống Minh, nàng cũng tự cắn lấy môi mình đến bung máu khi không chịu nổi, mắt ướt lệ hoen mi nhìn gương mặt tức giận van xin hắn…

- Ngừng lại…thiếp xin chàng…Thiếp đau lắm!

Hắn nhìn nàng, hắn biết nàng đau vì chính thân mình cũng rất đau. Nhưng nỗi đau trong tim hắn lúc này không có gì có thể bù lại. Tống Minh càng giữ mạnh lấy thân nàng thúc mạnh nóng thiếc sâu vào khiến nàng co người khóc nghẹn…

- Có đau bằng việc nàng làm với ta hay không!?

- Hic… nếu muốn làm chàng đau khổ… thiếp hôm nay đã không bỏ chạy và nói hết với chàng rồi.

An An nói đứt quảng vì cơn đau kịch liệt. Hắn nghe lại càng không thể tin thêm dù là một chút nào nữa từ miệng nàng. Hắn đã quá tin rồi làm sao còn tin lần nữa khi có thể lại bị lừa dối chứ. Lòng hắn yêu thương nàng đến vậy mà nàng nỡ lừa dối hắn.

Nay nhìn nàng yếu đuối, gương mặt xinh đẹp đau đớn thế kia hắn vừa giận vừa căm hận đồng thời cũng khốn khổ trong lòng. Tống Minh khom người hướng tới vai nàng. An An rướn người hét lên một tiếng khi răng hắn cắn sâu vào vai phải nàng. Làn da nàng trắng mong manh nhanh chóng tuôn máu đỏ theo vết răng.

Tống Minh nhìn lên, khóe môi còn dính máu của nàng. Nàng thật sự đau lắm, toàn thân đau đến mức không còn rên la được nữa. Hắn rời khỏi người nàng, nhìn nàng lên tiếng một nói lạnh lùng vô cảm.

- Ta sẽ trừng phạt nàng mỗi ngày. Thử chạy trốn hay để chuyện này cho cha mẹ ta hoặc ai khác biết thì thử xem ta sẽ làm gì còn đau đớn hơn thế này nữa trên người nàng!

Nàng bây giờ cả người đuối sức vì đau không nói thốt ra được nửa lời chỉ có lệ mãi không ngăn được tuôn ra. Tống Minh bỏ nàng ra, xoay đi khỏi phòng lạnh lùng tàn nhẫn để nàng té từ bàn xuống tay ôm vai vết cắn máu chảy thành dòng xuống ngực. Hai chân co rút lại che đi nơi tư mật nữ nhi cũng đã thương tổn, cả người xinh đẹp chỉ biết co ro, tóc dài rũ rượi, toàn thân không ngừng run rẩy.

Nàng biết hình phạt này cũng chỉ là do lỗi của mình gây ra, sai lầm cuối cùng không phải ở Tống Minh mà do mình nàng nói dối mà thôi. Nhưng không những tổn thương trong tâm, thể xác thương tổn vì hắn cũng làm nàng muốn gục ngã rồi.

———————-

- Ăn thêm đi Nghiên nhi! Từ lúc con bị lạc ở chùa mẹ thấy con xanh xao, ăn ít hẳn đi. Hay là hai đứa cải lộn hả? Gần đây Tống Minh ở Hình bộ mấy ngày rồi không thèm về nhà!

Mẹ chồng vẫn còn quan tâm yêu thương nàng chỉ làm nàng ủ rũ hơn. Nàng đã được hắn hạ cho một lệnh giam cầm không thể rời phủ này nửa bước, Tống Minh giữ nàng ở lại nàng thật không biết hắn muốn làm gì vì thế này còn phải tiếp tục nói dối cha mẹ chồng.

Nhìn bà ấy, nếu mẹ Tống Minh biết hết cũng sẽ trở mặt như hắn thì nàng càng đau lòng nha. An An ôm bà ấy nói nghẹn ngào.

- Mẹ t