à nên chết quách đi cho rồi!
“Thẩm Luật.” Cô đánh gãy lời anh.
“Làm sao?” Anh vẫn còn tức giận, giận cô không quý trọng thân thể mình, cũng giận tính cách bản thân để cô phải chịu khổ quá nhiều, anh đúng là đồ hỗn đản, cô quả nhiên không mắng sai chút nào!
“Em yêu anh.”
Anh trầm mặc, ôm cô, chậm rãi, càng ngày càng chặt.
“Rất yêu, rất yêu anh.”
“Hư, bảo bối, anh biết.” Anh hôn lên mái tóc cô, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.
Bọn họ cứ thế, ôm nhau ngồi dưới ánh mặt trời trải màu vàng tươi khắp cả gian phòng.
“Hạ Thấm Đồng.”
“Vâng.”
“Anh cũng yêu em, yêu em sâu đậm.”
“Cho nên em có thể tiến vào thế giới của anh?”
“Chào mừng em đến, tình yêu của anh.”
“Em đây vẫn có thể tiếp tục hoành hành.”
“Ừ, em muốn như thế nào đều được.”
Trên đời này, chuyện thống khổ nhất là gì? Anh yêu em, em không yêu anh? Anh yêu em, em lại đi yêu một người đàn ông khác? Không, đó chưa phải là đau khổ. Đối với Thẩm Luật mà nói, chuyện đau khổ nhất là rõ ràng mình đã yêu thương một cô gái sâu đậm đến mức khắc cốt ghi tâm rồi, lại cần phải làm bộ như không còn yêu thương cô ấy nữa, không còn muốn nhìn thấy cô ấy thêm một lần nào nữa, chỉ muốn vĩnh viễn rời xa cô ấy mà thôi. Hơn nữa, sự đau khổ này còn lặp đi lặp lại từng ngày, không ngừng trình diễn trước mắt anh, nhìn thấy người con gái mình yêu thương đứng bên cạnh với sắc mặt xanh xao, nhìn ánh sáng của niềm tin trong mắt cô cứ từng ngày từng ngày tàn lụi, anh cảm thấy bản thân đau đớn khó chịu hơn bất cứ lúc nào. “Nếu vẫn còn yêu, sao cứ phải giả bộ như vô tình?” Vô số lần kéo Trình Dịch Dương ra ngoài uống rượu vào ban đêm, có một lần, anh rể của anh nắm chiếc cốc thủy tinh trong tay, nhàn nhạt hỏi anh như thế. “Ai nói em yêu cô ấy?” Anh ngửa đầu một ngụm uống cạn ly rượu mạnh, thứ chất lỏng cay nồng như lửa đốt chảy thẳng vào tận đáy lòng. “Phải không?” Trình Dịch Dương cười khẽ, tùy ý lắc lư cốc rượu trong tay, viên đá xoay tròn trong thứ nước màu nâu thỉnh thoảng lại chạm vào thành cốc, phát ra những tiếng động thanh thúy mê người. “Không yêu sao?” Thẩm Luật có một loại cảm giác chật vật khó chịu khi bị người khác nhìn thấu tâm tư. Chết tiệt, sao anh lại có thể quên mất, đùa giỡn với kẻ nào cũng được, nhưng tuyệt đối không nên đùa với Trình Dịch Dương chứ! Tâm cơ của anh ấy sâu rộng như thế, chỉ sợ trên đời này không có kẻ nào là đối thủ ngang tầm được. Đếm thử những kẻ cầm đầu trong giới xã hội đen từng bị anh rể tóm gọn là đủ để thấy rõ rồi. Anh cũng không phải muốn tìm Trình Dịch Dương đi uống rượu cùng mình, chẳng qua gần đây hai người đang cùng nhau nghiên cứu một vụ án, hôm nào cũng bận rộn đến khuya. Sau một ngày vất vả, anh vẫn không thể nào yên giấc, chỉ toàn nghĩ đến gương mặt khiến tâm tư mình lay động kia thôi. Thế nên Thẩm Luật mới cắn răng lôi anh rể đến quán bar uống rượu với mình, nghĩ có thể thôi miên được bản thân mà hoàn toàn quên đi một sự thật, gần tháng nay, cho dù hằng đêm có uống say đến mức nào, hình bóng của cô vẫn hiện về tra tấn anh trong từng giấc mộng. Năm trước, thầy của Trình Dịch Dương đã nghỉ hưu, bởi vì áp lực nhân tình, anh tiếp nhận thêm nhiều công việc nên thời gian đến Đài Bắc cũng nhiều hơn trước. “Từ khi em rời đi, bắt đầu từ ngày đó, đã hạ quyết tâm sẽ không quay đầu lại rồi.” Anh cố gắng nói để thuyết phục Trình Dịch Dương, nhưng thật ra càng giống như đang thuyết phục chính mình vậy. “Thế cậu còn phiền não cái gì?” “Ai nói em phiền não?” Anh lại biện hộ cho mình thêm lần nữa. “Em vui vẻ còn không kịp nữa là.” “Phải không?” “Đương nhiên!” Anh nghiến răng nghiến lợi đáp. Anh đương nhiên là vui vẻ, có lý do gì phải không vui chứ? Một người đàn ông yêu một người đàn bà sâu đậm, không có nghĩa là yêu đến mức ném bỏ toàn bộ lòng tự trọng của mình, để mặc cô chà đạp, coi khinh, anh yêu cô, chiều cô, cho cô tùy hứng, nhưng anh cũng không thể để cô thỏa thích đối xử tệ bạc với mình được. Cho dù cô quay đầu lại thì như thế nào? Có những chuyện, trôi qua chính là trôi qua, không bao giờ quay trở về, ẩn sâu trong tính cách con người anh là sự tuyệt tình và chấp nhất, một khi đã muốn cắt đứt thì nhất định sẽ đoạn tuyệt sạch sẽ vô cùng. Chẳng qua hôm nay anh nhất thời không khống chế được đẩy cô một cái, để cô đụng vào tường, lúc ấy nhìn cô đau đớn đến nhăn mày. Tuy rằng anh đã lập tức gọi điện thoại kêu Trịnh Lệ Trinh trở về nhìn, nhưng cả một ngày nay, anh vẫn hoảng hốt bồn chồn không yên, tiếng vang kia không ngừng vọng lại trong đầu, mỗi lần đều khiến trái tim anh đau đớn xót xa. Thì ra anh vẫn sẽ đau lòng, thì ra cô vẫn có thể ảnh hưởng đến anh....Thẩm Luật, mày thật sự là một kẻ không có tiền đồ! “Anh rể! Di động, cho em mượn dùng một chút.” Cầm di động trong tay, anh bấm dãy số đã khắc sâu vào trong đầu, ngay cả suy nghĩ cũng không cần, trực tiếp nhấn. Từng tiếng tút vang lên trong chờ đợi, tâm của anh như treo ngược cành cây, chẳng lẽ anh đã thực sự làm cô bị thương rồi...đến hồi chuông thứ mười, rốt cục cũng có người nhận máy. “Alo?” Anh cảm giác sức lực toàn thân như bị người rút đi toàn bộ vậy, rõ ràng chỉ cầm một chiếc d