Duck hunt
Yêu Nữ Hoành Hành

Yêu Nữ Hoành Hành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323531

Bình chọn: 8.5.00/10/353 lượt.

động lòng kỳ lạ, chỉ là nỗi đau ông nội vừa mới qua đời, anh cũng không có tâm trạng suy nghĩ đến chuyện khác, lại luyến tiếc cứ như vậy để người đẹp rời đi, không kìm được muốn nói nhiều điều, cho dù cô chỉ ở lại trong chốc lát, vậy cũng được.

“Vâng.” Công việc của cô đã hoàn thành, việc còn lại sẽ có đồng nghiệp khác tiếp quản, không liên quan gì đến cô. Hơn nữa, cô còn có việc phải làm.

“Vậy…… hẹn gặp lại .”

Hạ Thấm Đồng ngước mắt, liếc nhìn anh một chút, hẹn gặp lại? Hẹn gặp lại cái gì? Nghề nghiệp của họ như vậy, tốt nhất là vĩnh viễn không nên liên lạc mới đúng?

Nói xong, Diệp Ngữ Nam tự biết mình lỡ miệng, gương mặt trắng ngần hơi hơi đỏ lên, lời nói vội vàng thốt ra trong lúc gấp gáp, chỉ sợ cô cảm thấy đường đột, may là cô chỉ nhìn anh, không nói gì.

Anh đứng ở nơi đó, nhìn cô rời đi.

Bộ đồng phục màu đen trên người cô tạo nên sự xa cách với tất cả mọi người, có thể khẳng định cô là một cô gái không thích cười, ngay từ khi nhìn thấy cô, vẻ mặt người con gái này chỉ có bình tĩnh và bình tĩnh.

Giống như người khác có thế nào đều không liên quan gì tới cô, xung quanh ầm ỹ, hỗn loạn, cô đều có thể lẳng lặng làm chuyện của mình, ngay cả mặt mày cũng không thay đổi, cô tựa như một hồ nước sâu, theo núi băng ngàn năm từ từ tan chảy, hội tụ mà thành, lẳng lặng mà lại thấm vào tâm can.

Sống gần ba mươi năm, đây là lần đầu tiên Diệp Ngữ Nam cảm giác mình động lòng.

Edit: Shiyu

Beta: Hamano Michiyo(Momo)

Hạ Thấm Đồng thật không ngờ, chỉ một lần làm việc bình thường mà có thể dẫn tới sự theo đuổi của Diệp Ngữ Nam, đây quả thật là chuyện làm cô rất bất ngờ.

Khoảng nửa tháng sau khi công việc kết thúc, anh ta tới công ty cô, nở một nụ cười tao nhã nói rằng muốn mời mọi người đi ăn cơm, lý do anh đưa ra rất hoàn mỹ, nói rằng khoảng thời gian trước mọi người đã vất vả vì chuyện gia đình mình không ít nên nhất định phải cho anh cơ hội để biểu đạt lòng biết ơn này.

Anh là trưởng tôn của nhà họ Diệp, hơn nữa nghe nói còn là cháu trai được ông Diệp yêu thương nhất nên anh ra mặt muốn mời khách cũng là điều hợp lý, các đồng nghiệp trong công ty rất vui, còn Hạ Thấm Đồng lần đầu tiên bội ước với Thẩm Luật trong nửa năm trở lại đây.

Bữa tối ở khách sạn năm sao cao cấp, đồ ăn rất ngon, rượu ngon còn có phục vụ tuyệt vời, không khí dùng cơm vui vẻ, không thể không thừa nhận, có tiền thật là tốt.

Nhà họ Diệp trước giờ đều là đại biểu cho xã hội thượng lưu, giống như mười vạn nhân dân tệ trong phong bì kia vậy.

Mọi người căn bản rất ít khi có cơ hội tới những nơi như thế này để dùng cơm, chuyện này khỏi cần nghĩ cũng biết, ai cũng là người có lương bậc trung, mà chỉ một bữa ăn kiểu này đã đủ đánh bay một tháng lương của họ rồi, ai mà chả tiếc chứ.

Hơn nữa, trên người Diệp Ngữ Nam có một loại khí chất nho nhã, không hề vênh váo tự đắc như những cậu công tử có tiền khác, không thèm để ‎ý đến những kẻ thường dân, Diệp Ngữ Nam vô cùng thân thiết bắt chuyện phiếm với mọi người, mà đương nhiên phần lớn thời gian là thử nói chuyện cùng với Hạ Thấm Đồng.

Sau một lúc, mọi người nhanh chóng phát hiện, vị công tử con nhà giàu có này, có lẽ đã chú ‎‎ý đến cô nàng Hạ Thấm Đồng xinh đẹp rồi.

Chuyện này lớn lắm đấy! Cái gì gọi là cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn chứ, bọn họ ăn cơm của cậu Diệp, có phải nên nói tốt một chút về anh ta hay không? Nhưng mà Thấm Đồng không phải đã có Thẩm Luật rồi hay sao? Người này nói năng ngọt ngào, lại rất biết cách mang niềm vui đến cho mọi người.

(*Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn: ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.)

Cho nên tình huống hiện tại, rốt cuộc họ nên giúp đỡ ai mới được đây? Đúng là một lựa chọn khó khăn mà.

Mọi người có sầu lo đến mấy cũng vô dụng, mấu chốt vẫn cần phải xem ‎‎ý của Hạ Thấm Đồng thế nào mới được. Con gái bình thường chỉ cần nhìn thấy Diệp Ngữ Nam, một anh chàng công tử con nhà giàu, tính tình ôn hòa, lương thiện, rất khó không động lòng.

Hạ Thấm Đồng luôn luôn thừa nhận mình là một người con gái cực kỳ bình thường, thậm chí còn ích kỷ. Thái độ của Diệp Ngữ Nam tuy rằng tế nhị nhưng vẫn hết sức rõ ràng, anh ấy chú ‎‎ý đến cô, thích cô.

Nếu ngay từ lúc bắt đầu, một người đàn ông không hề rời mắt khỏi bạn, đằng đẵng suốt hai tiếng đồng hồ ăn cơm, kể cả lúc nói chuyện với người khác nhưng ánh mắt vẫn luôn đuổi theo bạn, thì ngay cả đứa con gái ngu ngốc nhất trên đời cũng có thể nhận ra được đây là ‎‎ý gì.

Ít nhất, Hạ Thấm Đồng có thể hiểu được! Nhưng mà tính tình cô xưa nay vốn lạnh lùng, sẽ không bao giờ tự mình đa tình hết, thế nên anh không nói gì thì cô cũng sẽ không suy đoán vớ vẩn, coi như không biết là được rồi.

Nhưng mà sau đó, hành động của Diệp Ngữ Nam lại khiến cô không biết nói gì, không có cách nào cả.

Mỗi ngày anh đều gửi tặng cô một bó hoa bách hợp thật xinh đẹp… Đoá hoa ấy vừa to vừa lớn, đủ để thể hiện rõ giá trị xa xỉ của mình. Mỗi ngày anh đều gọi điện mời cô ăn cơm, cho dù cô từ chối, anh vẫn rất phong độ tiếp nhận, rồi sang ngày thứ hai liền tiếp tục không ngừng cố gắng.

Hạ Thấm Đồng chưa b