a còn tưởng hắn là một thiên tài cổ quái!!”
“Cổ quái?? Sao lại cổ quái!”- Vương Tiêu Lăng kinh hô, hai chữ này khiến giống như đẩy lùi hình ảnh Nghiêm Tử Hiếu đang tỏa sáng bên trong nàng.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc hồn nhiên không biết nói gì của nàng, làm cho Rosser ngây ngẩn cả người. Không thể nào? Mọi người ai cũng biết rằng Nghiêm Tử Hiếu “nghiện âm thanh”, chẳng lẽ tật xấu này khi tới Đài Loan không thuốc mà tự khỏi a? Vậy thì đúng là kì quái
“Em… em thật sự không biết sao?”- Rosser cẩn thận hỏi
Nàng không vui trừng mắt liếc hắn, sao hắn lại đi hỏi một câu vốn dĩ đã có đáp án rõ ràng như thế chứ: “Nếu biết, tôi còn tới hỏi anh làm gì?”
Vừa nghĩ tới Nghiêm Tử Hiếu vẫn còn lựa gạt nàng khiến nàng tức giận, hơn nữa giận hơn là, nàng đã vinh dự trở thành bạn gái hắn vậy mà một chuyện về hắn cũng không biết, phải đi hỏi tên nước ngoài này mới rõ. Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy rất khó chịu.
Nhìn nàng lửa giận đầy mặt, ngược lại làm cho Rosser thầm nghĩ. Nếu nàng đã không bị hắn mê hoặc, chi bằng lợi dụng bí mật này để kích động hai người. Trong lòng hắn ác độc nghĩ.
Dù sao cũng là chuyện của người khác không phải của mình, dù chia tay, cũng chỉ có thể nói hai người không có duyên phận, không thể trách hắn được? Hơn nữa vợ chồng son nếu vượt qua được nguy cơ lần này thì tình cảm càng thắm thiết!! Đến lúc đó không chừng phải cảm ơn hắn.
“Kỳ thật cũng không có gì..”- hắn tỏ vẻ nhăn nhó, lâu lâu lại làm bộ khó xử, chính mình muốn triệt để khơi dậy sự hiếu kì của nàng: “Hơn nữa chắc Nghiêm cũng không muốn cho người khác biết..”
Vương Tiêu Lăng là kiểu người vừa “ngu ngốc vừa đơn thuần” chưa nói tới 3 câu đã bị trêu chọc nổi giận. Nghiêm Tử Hiếu, anh giỏi lắm, vẫn còn giấu diếm em điều chưa nói, không phải là sưu tầm đồ nội y phụ nữ hay thích gặm móng chân đó chứ?
“Rosser, không sao, anh cứu nói đi”- Những vọng tưởng trong đầu làm nàng phát điên, nhưng nàng giở vờ trấn tĩnh, chuẩn bị tinh thần trước đáp án sắp được công bố.
Không sao!!! Nàng tin tưởng nàng chống đỡ được, dù đáp án thế nào, ann2g cũng không kinh ngạc….a!!
“EM thật sự muốn biết”- Hắn nghiêm túc hỏi.
“Thật”
“Vậy anh nói đây”- hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị nói cho nàng nghe: “Kỳ thật Nghiêm Tử Hiếu có sở thích rất kì quái đó là “nghiện âm thanh””
“Nghiện âm thanh”?? Ý gì chứ?
Nàng không cười nữa mà xấu hổ: “Là tôi nghe lầm hay không hiểu ý anh, hình như nghe không hiểu lắm”
Hắn duỗi ngón tay ở trước mặt nàng lắc qua lắc lại: “Không!! Em không có nghe nhầm, chính là nghiện âm thanh, nói rõ ra, chính là yêu thích một loại âm thanh nào đó”
“Anh đang đùa sao?”- Nàng giả vờ nhẹ nhàng hỏi, hy vọng có thể khẳng định đáp án lần nữa.
Nhưng lời nói kế tiếp của Rosser, lại làm cho nàng tuyệt vọng.
“Anh không có đùa”- Rosser cười hì hì xem ra sự kích động của hắn có hiệu quả, hắn quyết định thêm mắm thêm muối nói: “Hơn nữa, âm thanh mà Nghiêm thích là do hắn tự chọn đối tượng”
“Anh nói sao?”- Hắn còn cổ quái tới mức chọn đối tượng?
Rosser nhìn thấy nàng nhanh phát điên không ngần ngại nói tiếp, quyết định tăng liều kích thích, bổ sung câu cuối: “Đúng vậy!! Đó còn là một nữ nhân”
“Nghiêm Tử Hiếu, anh tốt nhất giải thích cho rõ ràng, bằng không.. Hừ hừ”- Nàng bẻ mấy đầu ngón tay, mắt xẹt qua tia sát khí.: “Em tuyệt đối không tha cho anh”- Một tiếng hét điên cuồng vang lên đến tận trời xanh.
Mà kẻ gây ra họa thì đang ôm bụng cười thầm
A!! Ông trời à!! Thật sự rất thú vị nha!! Hắn thật sự muốn biết nữ nhân ngu ngốc này sẽ xử tên Nghiêm cổ quái thể nào đâu, hay sẽ tức giận với hắn a… Cho tới lúc này, trong đầu Vương Tiêu Lăng vẫn cảm thấy … có điều gì đó, mà nàng căn bản rất hoài nghi không biết rời Rosser là thật hay giả? Nếu đó là thật thì quả là khó tin, Nghiêm Tử Hiếu sao lại bị nghiện âm thanh?
Hôm nay, nếu cả chó mèo tâm tình cũng cổ quái thì nàng cũng chỉ cười cười, nếu tệ lắm thì ném cái ánh mắt khinh bỉ chứ chẳng để trong lòng. Nhưng chuyện cổ quái này lại dính đến Nghiêm Tử Hiếu, nàng làm sao có thể xem như không biết?
Nhưng nếu bây giờ chạy đến chất vấn lời Nghiêm Tử Hiếu… tài ăn nói của nàng lại không tốt, nàng cũng không có bằng chứ xác thực, chỉ dựa vào lời nới của đối thủ là Rosser,…. Tựa hồ cũng không đúng lắm…
Hay sưu tập chứng cứ đã…
Mãi suy nghĩ, Vương Tiêu Lăng hoàn toàn không chú ý bản thân mình đang đi trên lề đường chỉ vài cm nữa là đập vào cột điện.
“Đang suy nghĩ cái gì vậy? Không thấy ở trước có cột điện sao?”- Nghiêm Tử Hiếu dùng tay giữ lấy trán của nàng, không để đầu nàng va vào cột điện, sau đó giận dữ mắng tiểu nữ nhân vẫn còn đang mơ màng.
“A? Gì vậy?”- nàng lắc lắc đầu tỉnh lại, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Nhìn vẻ mặt ngây ngốc của nàng so với lúc bình thường càng lạ thường hơn khiến cho Nghiêm Tử Hiếu không khỏi suy nghĩ nàng rốt cuộc lại xảy ra điều gì nữa đây, sao lại bồn chồn không yên thế kia?
Suy đoán đầu tiên của hắn là mấy hôm nay hắn phải vào trường phụ đạo cùng thầy giáo, cái tên nam sắc Rosser kia chắc chắn đã nói với nàng cái gì đó. Đương nhiên, hắn tuyệt đối không phải vì Rosser tính
