Insane
Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325731

Bình chọn: 7.00/10/573 lượt.

u mấy bộ váy áo đẹp mắt. Thoạt đầu, cô nàng còn ướm thử mấy bộ mà Phương Nghiên giới thiệu, về sau cô nàng dứt khoát gọi người đóng gói lại, thẳng thừng trả tiền mà không cần mặc thử, chính điều đó khiến Phương Nghiên đâm ngại ngùng.

Khi đã gói gém xong toàn bộ số quần áo, phỏng chừng Trần Duyệt Nhiên vẫn còn điều muốn nói, bèn bảo Phương Nghiên:

“ Chị Phương Nghiên, chị xuống lầu uống tách cà phê với em nhé!”

Không thể tưởng tượng được Trần Duyệt Nhiên lại có đề nghị đó, Phương Nghiên mới thoáng ngỡ ngàng, sau rồi mới đáp:

“ Cảm ơn thiện ý của bạn nhưng tôi rất lấy làm tiếc. bạn xem cửa hàng nườm nượp khách thế này, tôi quả thực không dứt ra được.

Trần Duyệt Nhiên vẫn khăng khăng nằn nì:

“ Có sao đâu, để em nói với quản lí một tiếng, chị ấy hẳn sẽ đồng ý thôi, trừ phi chị không muốn đi với em.”

Nói rồi Trần Duyệt Nhiên liền đi xin phép quản lí cho Phương Nghiên xuống lầu uống cà phê với mình. Quản lí biết Trần Duyệt Nhiên là khách VIP, bèn vội vã đồng ý, thậm chí còn giục Phương Nghiên đi cho mau.

Đã đến nước này, Phương Nghiên cũng đành đồng ý. Thấy Phương Nghiên bằng lòng, Trần Duyệt Nhiên tươi tăn ra mặt, liền kéo tay cô bước ra ngoài. Trần Duyệt Nhiên là cô bé hoạt bát đáng yêu, cử chỉ có phần ngây ngô khiến Phương Nghiên không nhịn được cười.

Quán cà phê chả mấy ai, chỉ dăm ba người ngồi thành nhóm, rầm rì chuyện trò, thi thoảng từ quầy bar lại phát ra tiếng máy pha cà phê, cùng hương thơm lãng của hạt cà phê rang thấm vào không khí, mang đến vị đăng đắng quyện lẫn chút ngọt ngào. Nắng ngoài kia xinh tươi rót qua vách kính, ánh sáng chấp chới như đang nhảy nhót. So với đám người hối hả rảo bước bên ngoài ô cửa sổ, thì không khí trong quán cà phê êm ả và thảnh thơi hơn cả.

Ổn định xong chỗ ngồi, Trần Duyệt Nhiên gọi cà phê, rồi nhìn Phương Nghiên, hoan hỉ nói:

“ Thực ra, bữa nay GIang Đào đã hứa đưa em đi xem kịch, nhưng em ra ngoài sớm quá. Sắm sửa xong quần áo vẫn dư dả thời gian, em lại không muốn ngồi đợi lẻ loi một mình, bèn kéo chị ra ngồi với em, chị không phiền chứ?”

Nhìn khuôn mặt tươi tắn mang đầy vẻ lãng mạn ngây thơi của Trần Duyệt Nhiên , Phương Nghiên thấy chạnh lòng khôn tả, song vẫn mỉm cười lắc đầu.

Hai người ngồi được một chốc, điện thoại cầm tay của Trần Duyệt Nhiên bỗng đổ chuông. Thấy cô bé liếc nhìn số điện thoại hiển thị trên máy, rồi lập tưc hồ hởi phấ chấn, Phương Nghiên nắm chắc, hẳn là Giang đào đã đến. quả nhiên, Trần Duyệt Nhiên nói với người ở đầu dây bên kia:

“ Em ngồi ở quán cà phê dưới lầu với Phương Nghiên, anh qua đón em nhé.”

Trần Duyệt Nhiên cúp máy, ngẩng đầu, cười bảo Phương Nghiên:

“ Giang Đâò gọi đấy.

Trông điệu bộ cô ấy háo hức vô cùng, môi chúm chím cười suốt. CÔ bé nhìn Phương Nghiên, buột miệng nói:

“ Chậc, Giang Đào mặt nào cũng tốt, trừ cái vụ bận bịu ra. Cứ tưởng về nước sẽ đỡ hơn, không ngờ về rồi lại càng lu bù hơn trước.

Trần Duyệt Nhiên vẫn tíu tít trò chuyện, nhác thấy Giang Đào bước vào liền hồi hởi hơn hẳn.

Quán cà phê không đông lắm, chỉ dăm bâ vị khách,. Cô bé nhanh nhảu đứng dậy, vẫy tay với Giang Đào. Ánh mắt Trần Duyệt Nhiên theo từng bước chân anh. Nụ cười chân tình từ tận đáy lòng chảy lan khắp đầu mày khóe mắt.

Thấy cô, anh cũng hé miệng cười, rảo bước lại gần, ân cần hỏi:

- Đợi lâu rồi hả?

- Được một lúc rồi, nhưng mà Phương Nghiên ngồi đây với em nên một chốc một lá cũng không thành vấn đề.

Nghe cô nói, Giang Đào mới ngẩng đầu lên nhìn Phương Nghiên, ánh mắt lạnh lùng lướt qua nhanh gương mặt cô, anh khẽ gật đầu cho phải phép:

- Anh Giang đến rồi, vậy tôi xin phép về cửa hàng.

Trần Duyệt Nhiên cười bảo:

- ấy đợi đã, em vào buồng vệ sinh một lát rồi cả đám cùng đi luôn, được không?

Cô ấy nói đến vậy, Phương Nghiên cũng đành gật đầu rồi ngồi về chỗ.

Trần Duyệt Nhiên vào buồng vệ sinh, để lại Giang Đào và Phương Nghiên đối mặt nhau. Giang Đào ngồi xuống , khuấy li cà phê uống dở của Trần Duyệt Nhiên, đoạn buông lỏng chiếc thìa, ngẩng đầu nói:

- xem ra, bây giờ em thay đổi thật rồi, tôi nhớ trước kia em chả nể ai bao giờ.

Phương Nghiên ngồi lặng người, không nói không rằng. Giang Đào chưa chịu dừng ở đó, anh nhếch miệng cười rồi bảo:

- Chả phải em nhanh mồm nhanh miệng lắm à? Sao lại im như thóc thế kia?

Cuối cùng, những lời của anh đã khiến PHương Nghiên phải ngẩng lên. Anhs mắt nhìn chằm chằm anh, tưởng như cô muốn nhìn thấu trái tim anh. Cô cất tiếng:

- Cả nể khách hàng cũng là một phần trong công việc của tôi, thế thôi.g

Giang Đào phá lên cười khi nghe câu trả lời:

- À, giờ thì đại tiểu thư cũng hiểu hai chữ “ Công việc” cắt nghĩa thế nào rồi đấy à?

- Vậy anh muốn tôi phải làm sao? Cứ mãi trẻ người non dạ như xưa, phải khốn cùng túng quẫn, hoặc khóc lóc ỉ ôi vì hối hận? những việc ấy tôi không làm được đâu. Tôi làm bằng tất cả thực lực của mình, đổi lại tiền lương mà tôi xứng đáng nhận được . kể cả bây giờ gặp lại người thành đạt như anh, tôi chả việc gì phải lấy làm xấu hổ cả.

Lời nói của cô kéo theo nụ cười dần tắt ngấm trên môi anh. Ngắm nhìn cô bằng cặp mắt xét nét, đoạn anh nói:

- Giá mà chín nă