há lên cười sảng khoái.
Dẫu sao cũng muộn giờ phim rồi, hai cô bèn ngồi xuống ghế đá ven đường dưới sân trường, rầm rì tán gẫu. Tuy líu lo không ngừng, nhưng thực hất các cô chỉ nói toàn những chuyện vặt vãnh hàng ngày. Thế mà những chuyện chẳng đâunvào đâu ấy, vào thời điêm đó cũng đủ khiến ta say sưa. Nói mãi, Phó Nhã Lâm bỗng sực nhớ ra một việc, bèn quay sang hỏi:
“ này Phương Nghiên, luận văn mà Hoàng lão tà (1) giao, cậu đã hoàn thành chưa đấy? sắp phải nộp rồi đấy.
(1): Biệt danh được đặt theo nhân vật Hoàng Dược Sư trong tiểu thuyết của Kim Dung, vốn còn được gọi là Hoàng lãi ta, Đông tà.
Nhờ Phó Nhã Lâm nhắc mà Phương Nghiên mới nhớ ra vụ luận văn. Cô rú lên kinh hoàng, nhìn Phó Nhã Lâm rồi bảo:
“ Thôi toi rồi, mình quên khuấy đi mất. phen này chết mất thôi. Hoàng lão tà vốn ngứa mắt mình, bao lâu nay mình mà không thận trọng đối phó thì chắc bị lão ấy treo cổ từ lâu rồi. Lần này khó mà thoát được, sắp rơi vào tay lão thật rồi.”
Hoàng lão thực họ Trần, vốn là một trong những giáo sư nổi tiếng của khoa quản trị kinh doanh. Đại học X là trường tốt nhất trong cả nước, hội tụ nhiều nhân vật có tiếng tăm cả trong và ngoài nước. Nhưng lẫy lừng vào bậc nhất thì có giáo sư Trần của khoa quản trị kinh doanh , giao sư Lưu thuộc khoa Toán, giáo sư Dương của khoa Vật Lí, giáo sư Lí của khoa Hóa. Tiếng tăm của các thầy vang dội khắp nơi, tạo được sức ảnh hưởng sâu rộng, họ được mệnh danh là “ bảo vật trấn quốc” của trường X. Đám sinh viên ngầm đặt biệt hiệu dựa vào đặc điểm riêng của mỗi thầy, nào là Đông Tà, tây độc, Nam đế, Bắc Cái. Mà môn quản trị chiến lược của Phương Nghiên lại học đúng Hoàng lão tà.
“ Làm sao đây? Phải làm sao đây? Chỉ còn vẻn vẹn một tuần nữa thôi, có đánh chết mình cũng không nặn ra được bài luận văn nào. Mà khoa vốn nể mặt ba mình mới nhân từ tha cho mình con đường sống. Giờ không thể để ba mình biết, thế nào ông cụ cũng nện mình nhừ tử.
Phương Nghiên cuống quýt kéo tay Phó Nhã Lâm, lấy lấy lắc :
“ Nhã Lâm ơi, giúp mình nghĩ cách với”
Trông Phương Nghiên nhăn nhó mặt mày, rối rít như kiến bò chảo lửa, Phó Nhã Lâm vừa bực lại vửa tức cười. Cô nói:
“ Giờ mới biết lo sốt vó chứ gì, thế lúc cậu cúp học để ngủ rồi đi xem phim, thì sao không cuống lên đi.”
Phương Nghiên gục đầu lên vai Phó Nhã Lâm, nửa nũng nịu nửa giở trò, nói:
“ Cái đó thì để mai mốt cậu dạy dỗ mình sau. Bây giờ quan trọng là phải giúp mình nghĩ cách vượt qua cửa ải này đã, nhé, nhé…”
Nghe vậy, Phó Nhã Lâm cũng thôi cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi bỗng cất tiếng:
“ Có đây rồi”
Phương Nghiên thấy bạn nói thế liền phấn chấn hẳn lên, mắt mở tròn xoe, hỏi:
“ Sao rồi, nói mau.”
Phó Nhã Lâm mỉm cười, nguýt qua cô bạn:
“ Chỉ là ý kiến của mình thôi, chả biết được không.”
“ Thì cứ nói để xem được hay không?”
Nghe Phương Nghiên giục giã, Nhã Lâm mới gật đầu nói:
“ Thì tìm một cao thủ giúp cậu viết luận văn chứ sao”
Phương Nghiên nghe bạn nói vậy, mắt đảo mấy vòng, mặt mày hớn hở hẳn ra:
“ Ừ nhỉ, mỗi cậu là thông minh. Cứ tìm người viết luận văn, qua được ải này rồi tính sau.”
Nói thì vậy song mặt mũi Phương Nghiên lại ỉu xìu ra chiều khó khăn. Cô thì thều bảo Phó Nhã Lâm:
“ Nhưng tìm ai viết đây hả trời?”
Phó Nhã Lâm ngẫm ngợi rồi nói:
“ Tìm Giang Đào thử xem. Cậu ta là học trò cưng của Hoàng lão tà. Kể cả sau này chuyện bị bại lộ, chắc Hoàng lão tà cũng mắt nhắm mắt mở mà cho qua. Vả chăng, hoàn cảnh gia đình Giang Đào có vẻ khó khắn, cứ thử xem thế nào.”
Nghe xong, trái tim đang thấp thỏm của Phương Nghiên cũng bình tĩnh phần nào. Cô nói:
“ Vậy quyết thế nhé, phải đi tìm gã Giang Đào kia mới được.”
“ Cậu đừng có hí hửng sớm thế, cái cậu Giang Đào này có chí khí, lại sống nguyên tắc lắm, chưa chắc đã được đâu.”
Phương Nghiên không màng bận tâm những gì Nhã Lâm nói, chỉ nghiêm mặt mà nói đùa rằng:
“ Bất kể phải dùng khổ nhục kế hay mỹ nhân kế, mình quyết bắt gã Giang Đào viết bằng được luận văn cho mình thì thôi. Cậu cứ chờ mà xem.”
Dứt lời, cô ôm chầm lấy Phó Nhã Lâm, cười rũ người. nhìn cô như thế này, Phó Nhã Lâm cầm lòng không được, cũng tủm tỉm cười theo.
Chiều hôm sau, theo tin tức dò la được, Phương Nghiên liền chăm chở tìm đến giảng đường mà Giang Đào lên lớp, đứng chầu chực ngoài cửa. Giang Đào học trên cô một khóa, nay đã là sinh viên năm ba. Anh ta là con cưng của các thầy cô, tất cả các môn đều đạt điểm ưu, năm nào cũng có học bổng. thực ra, sinh viên khoa quản trị kinh doanh mấy ai là không biết Giang Đào, chẳng qua Phương Nghiên ít khi để ý chuyện trường lớp, lại thêm quan hệ bạn bè xa cách, chẳng trách mà cô không biết.
Thấy sinh viên lục tục rời giảng đường, Phương Nghiên vội vã xốc ba lô, chặn đường một bạn sinh viên để hỏi:
“ Anh ơi, cho em hỏi, Giang Đào là bạn nào?”
Nghe cô hỏi vậy, người đó liền nhìn cô bằng một ánh mắt dò xét. Sau đó chỉ thẳng vào một bóng người đang tất tả chạy đằng trước:
“ Đấy, kia kìa, chính là cái người mặc áo phông trắng”
Phương Nghiên cảm ơn rồi hấp tấp đuổi theo. Cái cậu Ging Đào kia rảo gót nhanh phải biết. Phương Nghiên chạy bở hơi tai mới dần b
