Polly po-cket
Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư

Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329085

Bình chọn: 8.00/10/908 lượt.

ượng của cậu sao? Khi xuống đến hoàng tuyền, cậu sẽ thấy người thân của những người đó, cậu có thể không thẹn chút nào không?” Mặc Tử Hiên nói giọng chỉ trích.

“Ta chỉ làm những việc phải làm, cậu rất ưu tú, ta không chứa nổi. Khụ khụ” Lý trí vương ho khan nhưng vẫn không quên nói giọng đùa bỡn.

“Việc phải làm? Cháu muốn làm Hoàng đế quả thật rất dễ dàng, bà ngoại biết rất nhiều chuyện của cậu, chuyện nào cũng có chứng cớ, vì bà lo lắng cậu sẽ vì ngai vàng mà gây bất lợi cho cháu, nhưng cháu không muốn dùng thủ đoạn này để đăng vị, ví như cháu không muốn hạ độc thủ Lee Yul. Cháu cũng đã từng muốn tìm cho ra kho báu, khi đăng cơ có thể cống hiến cho dân chúng, nhưng đến bây giờ, cháu không muốn, ngôi vị hoàng đế đối với một người là trách nhiệm, mà cháu thích tự do tự tại hơn, bỏ qua cho Diệp Hân Đồng đi, kho báu đã không có, điều kiện duy nhất để truyền ngôi cho cháu cũng không còn nữa, cậu không cần canh cánh trong lòng, cũng không cần lo lắng cháu vì kho báu này mà Đông Sơn tái khởi. Hơn nữa, bây giờ cháu đã tìm được cha, cháu muốn khôi phục quốc tịch, cho nên, ngay cả người Hàn Quốc cháu cũng không phải nữa, không còn gì để uy hiếp cậu, nhưng, nếu cậu dám động đến một sợi tóc trên người phụ nữ của cháu, cháu sẽ tranh đoạt ngôi vị này đến cùng, hơn nữa, cháu tin là, chỉ cần có bà ngoại ủng hộ, cháu sẽ không thua.”

“Để ta suy nghĩ một chút, khụ khụ” Lý trí vương không ngừng ho khan, thậm chí không có hơi sức để nói liền mạch. Rốt cuộc, ho xong một tràng, ông nói “Bây giờ ta sẽ buông tha cho cô ta, ngoài ra, ta có thể nói cho cậu biết một bí mật. Khụ khụ” Lý trí vương vẫn tiếp tục ho.

Mặc Tử Hiên nhìn Diệp Hân Đồng lạnh nhạt trong xe, lẳng lặng chờ Lý trí vương nói chuyện.

Một lúc lâu sau, Lý trí vương lại cầm điện thoại lên “Thật ra người phái sát thủ giết cha Diệp Hân Đồng chính là mẫu thân của cậu, Cổ Phi”

Mặc Tử Hiên sửng sốt, nhưng cũng không cảm thấy quá kinh ngạc, không trách được, mẫu thân lại không thích Diệp Hân Đồng đến vậy, không trách bà luôn nhìn Diệp Hân Đồng bằng con mắt kỳ thị.

Mặc Tử Hiên cúp điện thoại xong thấy Diệp Hân Đồng từ trong xe đi ra.

Anh nhanh chóng chạy đến ôm chặt cô.

“Rốt cuộc em đã giành thắng lợi, giữa ngôi vị hoàng đế và em, anh đã chọn em” Mặc Tử Hiên thâm tình nói.

Diệp Hân Đồng hơi cảm động, nhưng cô không tin nổi đây là sự thật. Cô kích động nhìn Mặc Tử Hiên, nước mắt long lanh “Anh nói thật sao?”

“Lần này là thật, sau khi em đi anh nghĩ rất nhiều, ngôi vị hoàng đế vì vẫn hi vọng lấy được nên vẫn đi theo mục tiêu này, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuộc sống mà Lý trí vương trải qua cả ngày chỉ có lo lắng, đố kỵ, so đo tính toán, tâm trạng bât an, ông quả thật không còn là mình, hơn nữa, ở tuổi của ông vốn nên hưởng thụ cuộc sống, nhưng bây giờ gần đất xa trời, con dâu, cháu nội cũng không thấy, cho nên, anh tình nguyện yêu người phụ nữ của mình, có con của mình, bây giờ cũng đã tìm thấy người cha mất tích, anh không còn gì tiếc nuối nữa, lần này, anh có thể gào lên thật to với em, anh yêu em.” Mặc Tử Hiên nở một nụ cười ngây thơ như con nít.

Trong phút chốc, Diệp Hân Đồng cảm giác mọi khúc mắc trong lòng đều được giải tỏa.

Mặc Tử Hiên dắt tay Diệp Hân Đồng đi về phía biệt thự, tất cả mọi chuyện dường như đã kết thúc.

Nhớ đến kho báu, Mặc Tử Hiên nhìn Diệp Hân Đồng “Em có muốn tìm mẹ mình không? Nếu em muốn, anh sẽ hết sức giúp em, chỉ có điều…”

“Em không muốn tìm, tìm được rồi thì sao chứ. Bà ta chỉ vì em không phải là con trai mà vứt bỏ em, chỉ cần điều này, em không định tha thứ cho bà ấy, hơn nữa, tìm được bà ấy rồi, lại dây dưa đến chuyện kho báu, cha em, vì kho báu mà chết đi, cha nuôi em cũng vậy, cha anh vì bảo vệ kho báu mà vứt bỏ cả vợ con, sống một cuộc sống khó khăn nhiều năm như vậy, Đinh Tứ KHuê cũng vì kho báu mà nếm trải một tình yêu cay đắng, em hi vọng việc anh chấm dứt tìm kho báu cũng sẽ kết thúc mọi chuyện. Mẹ em là Diệp Tuyền, những chuyện khác, em không muốn nghĩ.”

“Vậy, em cũng không muốn nghĩ đến anh sao?” Những lời của Diệp Hân Đồng cũng là những điều anh nghĩ, nghe cô nói vậy, trong lòng anh rất vui vẻ, tà mị trêu chọc.

“Anh là chồng tương lai của em, dĩ nhiên không cần nghĩ, anh ngày nào cũng lượn qua lượn lại trước mặt em, muốn quên cũng khó.” Diệp Hân Đồng cười giỡn lại, vẻ mặt rất khinh thường nhưng trong mắt ánh lên nụ cười.

Diệp Hân Đồng theo Mặc Tử Hiên trở lại biệt thự, nhưng vừa tới cửa đã cảm thấy không khí có phần kỳ lạ, trước biệt thự đỗ mấy chiếc xe.

Mặc Tử Hiên kéo Diệp Hân Đồng vội vàng chạy vào trong.

Trong biệt thự, Cổ Phi ngực cắm một thanh kiếm, toàn thân đầy máu nằm trong ngực Mặc Ngôn Thông.

“Mẫu thân” Mặc Tử Hiên lo lắng chạy tới, nhưng trong mắt Cổ Phi không nhìn thấy anh, bà thâm tình nhìn Mặc Ngôn Thông, “Ban đầu em nghĩ là Diệp Thiểu Hoa giết anh, cho nên đã phái người giết hắn, em biết là anh không đành lòng ra tay với em, nhưng em không muốn anh thất vọng, cho nên, em tự nguyện vì anh tìm đến cái chết, đừng vì em mà đau khổ.” Cổ Phi nói xong, chuyển ánh mắt sang Lão Kim “Lão Kim, hãy dừng tất cả kế h