sau câu “thân
hình cũng khá” của cô, thành ra hai câu chả ăn nhập gì với nhau cả.
“…” Cô ngẩn raì lời “an ủi”
của anh, lát sau mới cúi đầu, tiếp tục húp nước súp, phát ra những tiếng “sụp
soạp, sụp soạp”.
Anh “hừ” một tiếng lạnh lùng trước thái độ vờ như
không nghe thấy gì cả của cô, rồi cũng chả nói gì nữa, quay lại phía người mẫu
mà cô cảm thấy có thân hình khá. Chợt thấy ghế rung, anh chau mày khẽ xê dịch
thân người. Hồ Bất Động vội vàng bỏ bát đũa xuống, thò tay móc điện thoại trong
túi ra, vừa nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, cô liền ngẩn ra, mặc cho
chiếc điện thoại cứ rung trong bàn tay mình.
“Em không đi… có chết cũng không đi.”
Cô khẽ lẩm bẩm trong miệng, rồi vứt điện thoại lên ghế.
Anh khó hiểu, thấy cô muôi mím chặt, hằn học nhìn
chiếc điện thoại chẳng chịu đổ chuông một lần nữa, rồi giả bộ như không có
chuyện gì, húp một ngụm súp, vừa ngẩng đầu thì phát hiện nhân vật nam chính
trên tivi đã lên “thiên đường”, nước trong miệng cô phun ra tung tóe. Đến lúc
này, cô mới nhận ra mình đang trở thành kẻ đồng lõa phạm tội, loại tội ác này
đã thăng hoa đến điểm cực lạc.
“Khụ… khụ…” Cô vừa chỉ tay vào cặp
diễn viên đã xong công việc, chuẩn bị “thu dọn đồ nghề” vừa họ sặc sụa. Nhìn Hạ
Thiên Lưu vẫn bình thản như không, còn đứng dậy đi thay chiếc đĩa mới, cô thực
sự lo lắng cho “sự nghiệp” của anh ta, cũng hết sức thông cảm cho tình trạng
lãnh cảm của anh ta hiện nay.
“Khụ… khụ… anh không cần nghỉ giữa
hiệp à? Sang hiệp hai nhanh vậy sao?”, cô hỏi. Cho dù anh có bị lãnh cảm nhưng
cũng không cần liều mạng xem như vậy đâu. Kích thích quá mạnh, sẽ có nguy cơ
biến thành bất lực. Theo cô thấy, lãnh cảm vẫn có tiền đồ hơn bất lực. “Tôi… có
thể xin nghỉ giữa hiệp một chút không?”
Anh đứng cạnh chiếc đầu đĩa, không quay đầu lại, phớt
lờ ánh mắt lúng túng phía sau. Đến khi nghe thấy tiếng mở cửa, rồi đóng cửa
vang lên, anh mới khẽ “hừ” một tiếng mỉa mai.
Cô hồng hộc chạy một mạch xuống tầng dưới, đẩy cánhếp,
hít lấy hít để bầu không khí hơi se lạnh. Góc tường bên đó trống không, không còn
cái tên khốn không biết sợ là gì dựa vào đó mà lim dim ngủ nữa. Chỉ trơ lại
ngọn đèn đường leo lắt và bầy thiêu thân xúm xít quanh đó…
Ánh mắt cô buồn rười rượi. Cô quay người, đút hai tay
vào túi áo, ủ ê cúi đầu, định rời đi. Kìa! Anh xách chiếc túi nilon từ đầu
đường đang đi về phía cô. Chân của cô đơ ngay lại, nhìn anh từ phía xa vừa ngáp
ngắn vừa ngáp dài vừa chậm rãi đi đến. Đáng ghét! Rõ ràng biết cô đang lúng
túng, sốt ruột đứng đợi, vậy mà không chịu bước nhanh lên một chút, cứ thong
dong từng bước một…
Đột nhiên cô cảm thấy mình thật ngu ngốc! Bỏ qua cơ
hội cùng mỹ nam xem phim A, cho dù đó là một mỹ nam lãnh cảm. Bỏ cả bát mỳ nóng
hổi, cho dù vì cảnh “nóng” cuối cùng mà cô đã phun sạch nước súp ra ngoài. Cũng
bỏ cả chiếc giường ngủ ấm áp, êm ái để đứng ở đây, chờ đợi cái người vừa nãy
thôi còn vứt bỏ cô, vì vận xui xẻo của cô, giờ lại không chút hối lỗi mà thản
nhiên đi từng bước thế kia. Tên khốn đó bắt cá hai tay. Tên khốn đó chỉ tìm cô
khi nào muốn gặp cô. Phía sau xe của gã mãi mãi không bao giờ có chỗ cho cô.
Tên khốn đó trước nay cũng chưa từng đợi chiếc xe cà tàng của cô. Tên khốn đó
chỉ biết kéo tay dắt cô đi tản bộ. Tên khốn đó cũng mãi mãi chỉ tiễn cô đến
dưới nhà và luôn nhắc nhở cô bằng câu. “Hôm nay cũng rất xui xẻo”. Vậy mà cô vẫn
luôn giữ gã trong trái tim mình.
“Người như anh rốt cuộc có điểm nào
tốt chứ?” Rốt cuộc anh cũng đến trước mặt cô, cô nhìn anh, vô duyên vô cớ trách
móc. Đối với cô mà nói, câu hỏi này mãi mãi không lời giải.
“Có chứ.” Huỳnh Nhất Nhị thản nhiên
đến trước mặt.
“Mười lăm tuổi bắt đầu xem phim A
không tính là ưu điểm.” Cô trừng mắt lườm anh một cái, hai tay vẫn đút trong
túi, dùng chân đá mở cửa xếp, chực bỏ đi.
“Cái đó cũng được tính là một ưu điểm
chứ.” Anh cười toe toét rồi đưa cho cô chiếc túi trong tay mình. “Bây giờ thêm
một ưu>
“…” Cô nhìn anh nghi ngờ,
chau mày, hỏi: “Đạn pháo?”.
Anh lắc đầu.
“Tiểu thuyết khiêu dâm?”
Anh lắc đầu.
“Thế thì là cái gì?”
“Cái này em rất cần.” Anh vừa nói vừa
chỉ tay lên trời.
“Dùng để lên Tây Thiên à?”
“Nếu một lần dùng quá liều cũng dễ lên
Tây Thiên lắm.”
“…” Cô vờ như chẳng có chuyện
gì thực sự chẳng có chuyện gì sao? Cô chỉ không hiểu nổi cơn giận dỗi, lúng
túng, nũng nịu của mình, rõ ràng ngay từ đầu cô đã biết hai người sẽ làm lành
với nhau, nhưng anh có thể một lần đừng tỏ ra hiểu rõ cô như vậy, giả vờ ngốc
cùng cô, rồi đứng trước mặt cô, nói những câu nịnh nọt bên tai cô.
Cô hất tay anh rồi rút tay ra khỏi túi áo, đẩy anh lùi
xa ra. “Nửa đêm nửa hôm, anh lại đến tặng đồ định tiễn em đi Tây Thiên. Anh mới
là người phải lên Tây Thiên, cho anh chết đi, cho anh bị đồ rơi trúng, xe máy
nổ lốp rồi ngã chết, lúc hôn bị phụ nữ cắn đứt lưỡi chết, uống nước sặc chết,
ăn cơm nghẹn chết…” Cô vừa chửi vừa đẩy anh về phía sau.
Anh bị cô đẩy nghiêng hẳn người đi, túi đồ trong tay
anh bị đẩy mạnh quá đến nỗi văng cả đổ ra ngoài, mấy gói băng vệ sinh màu hồng
phấn
