Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326373

Bình chọn: 7.00/10/637 lượt.

uối cùng cô cũng phải tỉnh khỏi

giấc ngủ.

Hóa ra vật ấm nóng mềm mại đang quấy rối giấc ngủ của cô mà môi Thiên.

“Để im cho em ngủ!”

Quân phụng phịu đẩy Thiên ra, kéo chăn trùm đầu mình.

“Dậy ăn sáng rồi đi chơi!”

Thiên cười hiền, nhẹ nhàng kéo tấm chăn ra, bàn tay khẽ vuốt ve gò má Quân.

“Đi đâu?”

Quân nói như rên trong cổ họng.

“Đi Đambri.”

Thiên hào hứng.

“Vô đó làm gì? Chán chết được! Em ở nhà ngủ.”

Quân dứt khoát dành lại tấm chăn.

“Gia đình mình với gia đình bác đi luôn mà.”

Thiên âu yếm dỗ dành.

“Gia đình anh chứ gia đình em đâu.”

“Đằng nào sau này tên em chẳng có trong hộ khẩu nhà anh.”

Thiên lâu ngày đã học được cái kiểu nói chuyện của Quân – nói ra những điều to tát bằng điệu bộ tỉnh bơ.

Trong ánh nắng sáng ấm áp tràn ngập căn phòng, Quân cố gắng nâng mi mắt

nặng trĩu, nhìn Thiên nghi hoặc rồi nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Càng ngày anh càng nói ra những điều kì lạ. Có hôm còn hỏi cô sau này

thích đặt tên con là gì. Thỉnh thoảng đi ngang studio áo cưới có khi còn chỉ vào mà hỏi cô thích cái nào. Hai người đã đến mức nghĩ xa thế rồi

sao?

Thiên đương nhiên không chịu thua để Quân êm đẹp đi vào giấc ngủ.

Cuộc chiến dành tấm chăn chính thức diễn ra, đến khi dành chiến thắng

thì Quân cũng thấy mình tỉnh ngủ. Cuối cùng đành ngoan ngoãn theo Thiên

chui vô chiếc xe bảy chỗ, lên đường đi Đambri. rên đoạn

đường đi, mọi người cùng nhau trò chuyện rôm rả, Thiên bị Kim ngồi bên

phải làm cho chóng mặt với những câu chuyện gần như không có điểm dừng.

Trong khi đó, Quân ngồi bên trái anh hoàn toàn trầm lặng, hai tai nhét

phone mặc kệ xung quanh đang nói gì, mắt nhìn lơ đãng ra cửa sổ.

Vừa đến nơi, trong khi mọi người muốn đi vòng quanh chụp ảnh và tìm một

khu chòi để trò chuyện thì Kim lại nằng nặc đòi chơi trò trượt partin.

Không cần suy nghĩ cũng biết Thiên là người đầu tiên bị Kim kéo đi.

Quân không muốn ngồi lại lắng nghe rồi cười ngây ngô trước những câu

chuyện của những người đã đi qua nửa đời người nên cũng đi cùng.

Sân trượt partin rất đông người, hầu hết đều ở lứa tuổi học sinh, có một vài cặp tình nhân nhưng đa số là các nhóm bạn bè. Không khí nhìn chung

vô cùng náo nhiệt, tiếng cười, tiếng hét, tiếng nhạc, trộn vào nhau hài

hòa đến hỗn độn.

Quân đứng bên ngoài, hai tay bỏ túi áo, mắt nhìn thờ ơ vào trong sân. Có vẻ cô không định vào bên trong.

“Em không trượt à?”

Thiên đến đứng cạnh, nghiêng đầu hỏi.

“Không biết trượt.”

Quân nhăn mặt.

“Anh tập cho em.”

Thiên nói chắc nịch.

“Thế còn Kim?”

“Kim thì liên quan gì đến anh? Em đang nghĩ gì đấy? Đi với anh nhanh!”

Không đợi Quân trả lời, Thiên dứt khoát khoác vai cô đi vào chọn giày.

Trong lúc Quân và Thiên còn đang loay hoay thắt dây giày thì Kim ở bên

ngoài sân đã lôi kéo được hẳn một đoàn tàu lửa hơn mười người, vui vẻ

lướt trên sân như có đôi cánh sau lưng.

Xem ra trượt partin không khó như Quân nghĩ và cảm giác khi đứng trên

một đôi giày gắn bánh xe cũng khá thú vị. Cô chập chững từng bước đi

theo Thiên không chút sợ hãi, tuyệt nhiên không nghĩ mình sẽ ngã. Mỗi

khi cô chuệnh choạng sắp ngã, bàn tay anh nhanh như cắt đỡ lấy cô như

bảo vệ. Cô thích cảm giác an toàn này!

Có lẽ Thiên vẫn sẽ nắm tay Quân như thế nếu không có tiếng hét thất

thanh vang lên trong sân trượt. Đoàn tàu của Kim đi qua chướng ngại vật

mất thăng bằng nên đồng loạt ngã. Kim là người đi đầu, xem ra ngã rất

mạnh.

Thiên hoảng hốt trượt về phía Kim xem xét.

Có lẽ do va chạm mạnh mà Kim hơi choáng nhưng không ngất, tay chân trầy xước đang rỉ máu.

Tháo giày mình ra sau tháo giày Kim ra, Thiên vội bế cô đi tìm khu nhà

chòi của mọi người để lấy nước rửa vết thương và để cô nằm cho qua cơn

choáng vang.

Quân ngồi dưới đất nhìn theo bóng Thiên, gương mặt bình thản nhưng trong lòng đau thắt. Tự ái dâng lên đòi hóa thành nước mắt.

Cắn môi, cô cúi mặt cố tự đứng dậy. Khi anh buông tay cô ra, cô đã ngã ngay lập tức sau đó, nhưng anh lại không nhìn thấy.

“Có cần giúp không?”

Bất ngờ một bàn tay chìa ra trước mặt Quân. Đó là một bàn tay con trai

rất đẹp, có khi còn đẹp hơn tay con gái, những ngón tay được cắt gọn

gàng trắng hồng thon thả.

Quân theo những ngón tay dài muốt nhìn lên mặt của chủ nhân. Đó là một

chàng trai có mái tóc đen nhánh như ngọc, đôi mắt đẹp long lanh biết

cười, khóe môi cam cong cong như đang cười, gương mặt thon thả nhưng

không kém phần mạnh mẽ rắn rỏi.

Ước gì ngày

nào cũng nhiều cmt như thế này thì vui biết mấy ^^ Hôm nay vui quá ^^ Up thêm cho mọi người nè :) Cảm ơn đã cmt cho Quái!

“Đừng có nói là không nhớ anh là ai đấy.”

Thấy Quân vẫn ngồi im lặng nhìn mình như đang nhìn một hiện tượng siêu nhiên, chàng trai nhăn mặt.

“Nhớ! Anh Đăng DJ. Mà ở ngoài nhìn anh khác trong bar nhiều quá.”

Quân nhún vai, giải thích nhưng không tỏ ra đang cố gắng thuyết phục.

Đúng là Đăng ở bên ngoài trông khác hẳn trong bar. Khi đứng trên bục DJ, anh lạnh lùng, phong cách với nụ cười nửa miệng đẹp hút hồn. Nhưng ở

bên ngoài, anh lại rất gần gũi và thân thiện cùng nụ cười răng khểnh tỏa nắng.


Old school Easter eggs.