ạn Di, Cố Hạo Thần thật muốn xông lên giết người.
Mà vẻ mặt của cô, giống như chẳng quan tâm tới anh.
“Di, em có điều gì muốn nói với tôi không?”- Cố Hạo Thần cười như không cười nhìn Triệu Mạn Di- “Có phải là do tôi đã quá… không để ý tới em không?”
Triệu Mạn Di mắt không động. Cô biết Cố Hạo Thần khó chịu, nhưng anh nghĩ cô thì không sao? Cô không thể để kế hoạch đổ bể, nếu không, thiệt hại của Cố thị sẽ là vô cùng lớn, mà Cố Thiên Tự cũng sẽ phá hủy Cố gia.
“Cố tổng, anh và Tiểu Di quen nhau sao?”- Cung Dương Á Miên nhìn Cố Hạo Thần khiêu khích, thực tế cô chính là muốn phá bọn họ cho vui, nhìn mặt Triệu Mạn Di có vẻ bình thường, nhưng bên trong, hàng vạn con sóng sớm làm cô chao đảo rồi.
Cố Hạo Thần không nói gì, anh quay người đi thẳng về phía thang máy. Lúc này, anh không nên nán lại, anh sợ mình sẽ nói những điều khiến Triệu Mạn Di tổn thương.
“Này, cậu có nên giải thích với anh ta chuyện tôi là phụ nữ không thế?”- buông eo Triệu Mạn Di ra, Cung Dương Á Miên nhìn cô dò xét.
“Kệ đi, anh ta muốn nghĩ sao thì nghĩ.”- nhìn ra bên ngoài, Cố Thiên Tự cùng Lệ Đổng Nhân đi tới. Triệu Mạn Di quay mặt đi- “Đừng để họ thấy tôi.”
Vũ Bảo Lĩnh thấy vậy, cùng Cung Dương Á Miên đem cô ra đứng phía sau họ, rồi giả bộ như đang đứng chờ ai đó.
Cố Thiên Tự cùng Lệ Đổng Nhân và thư kí của hai người đi vào thang máy, vì mải nói chuyện nên không thấy Triệu Mạn Di.
“Có lẽ tôi sẽ về.”- ngừng lại một chút, cô nói với Cung Dương Á Miên- “Lát qua chỗ tôi làm việc, chúng ta bàn chuyện tiếp.”
Rồi cô đi ra ngoài, xe Dương Nhậm Vũ đã đợi sẵn, trở về Triệu Thế Vương. Cố Thiên Tự hẹn cô ra ngoài.
Triệu Mạn Di biết chắc chắn sẽ có lúc này, Cố Thiên Tự đã tìm đến cô, xem ra, hợp tác kia sẽ sớm được kí kết cùng Thiên Kì.
Cung Dương Á Miên nhìn ngó ngang dọc căn phòng của Triệu Mạn Di, không khỏi uất hận ngút trời.
“Tập đoàn của cậu là tập đoàn gia đình, vậy mà đãi ngộ thật tốt, Thiên Kì là tập đoàn gia tộc, mà họ đùn đẩy nhau, bắt tôi- một nữ nhân làm tổng giám đốc. Thật ủy khuất cho tôi.”
“Phòng làm việc của tôi không phải chỗ khóc tang của nhà cậu, giờ ở yên đây, làm gì thì làm. Ba mươi phút nữa tôi trở về.”- Triệu Mạn Di trước khi đi còn để lại một câu- “Nếu Diêu Giai Mẫn có tới, cậu không được trêu chọc con bé.”
“Được rồi được rồi, tôi có phải sắc lang đâu mà suốt ngày cậu nói tôi trêu hoa ghẹo nguyệt.”- nói xong, nhìn lên đã là không thấy Triệu Mạn Di đâu.
“Quả là đáng sợ.”- Vũ Bảo Lĩnh khóc thầm.
“Anh tìm em có chuyện gì không?”- Triệu Mạn Di ngồi xuống ghế, gọi một ly nước cam.
“À, chỉ là muốn cùng em nói chuyện một chút, lâu rồi chúng ta cũng chưa có gặp nhau.”- lâu nay Triệu Mạn Di cùng Cố Thiên Tự không gặp nhau, Cố Thiên Tự thường có cảm giác cô không còn như trước, luôn tìm cách gọi điện nói chuyện với cô, nhưng cô không bận, thì là phải về nhà, chỉ có hôm nay cô đồng ý, anh phải nói rõ chuyện cần cô giúp.
“Chuyện là như vậy, dự án đó rất quan trọng, vốn tuy anh lo được, nhưng không đủ nếu như tính đến tháng thứ tư, anh cần có được dự án này.”- Cố Thiên Tự kể hết mọi chuyện, giờ chỉ có Triệu Mạn Di mới giúp được anh.
Cố Thiên Tự không thể nhờ cha, bởi Cố Hạo Thần cũng chỉ dùng vốn của công ty, nếu anh nhờ cha, thật sự rất mất mặt. (Vậy anh mượn tiền của chị Di thì không mất mặt a~ :p)
“Tự…”- giọng Triệu Mạn Di nhẹ nhàng- “Em nghĩ thời gian anh trở về đây chưa lâu, tốt nhất là nên lựa những dự án nào vừa tầm trước đã, còn vốn… kì thật em đã đổ gần như hết vào dự án với Cố thị trước đó rồi.”
Nói là như vậy, thực chất đó cũng chỉ là một số tiền rất nhỏ, cô còn thừa làm đến mấy cái phi trường, nhưng vì không muốn giúp Cố Thiên Tự, cô đành nói vậy.
Cố Thiên Tự cụp mắt, lại là Cố thị, tại sao đi tới đâu anh cũng nghe tới cái tên Cố thị?
“Anh cũng muốn, nhưng dự án này lớn, lợi nhuận thu về lại cao, anh không muốn mất nó.”
“Thiên Tự, nghe em nói này, dự án nào đi nữa cũng là đồng tiền đổ vào, nếu không đủ sức thì anh đừng cố, nếu không, nguy cơ thua thiệt cao.”- cô ngả ra sau ghế- “Hơn nữa Cung Dương tổng giám đốc đã tham gia, anh rất khó có thể cạnh tranh được.”
Cố Thiên Tự thầm nghĩ, cô nghĩ anh không có khả năng sao? Vậy anh sẽ chứng minh cho cô thấy anh sẽ làm được.
“Anh nhất định sẽ làm được, việc huy động vốn anh sẽ tận dụng triệt để, anh sẽ không để mất dự án đó đâu.”
Ngồi nói chuyện một lát, chung quy là nói về một vài hợp tác của Tân Cố thị và một vài tập đoàn khác.
Chỗ hai người ngồi cạnh cửa kính, một chiếc xe có rèm che lướt chậm qua rồi lập tức phóng vút đi.
Triệu Mạn Di cảm thấy cũng tới lúc phải về, cô từ chối lời mời cơm của Cố Thiên Tự rồi quay lại Triệu Thế Vương.
Cô đã khuyên Cố Thiên Tự dừng lại, nhưng anh ta không nghe, vậy cũng đừng trách cô đuổi cùng giết tận. Hợp tác này với cô mà nói dễ như trở bàn tay, chỉ cần lấy danh nghĩa Thiên Kì, cô có thể dễ dàng có được.
“Triệu Mạn Di, tôi không ngờ cậu lại có nhiều rượu quý như vậy a…”- Cung Dương Á Miên cầm chai Rémy Martin khua khua- “Quả là hảo hạng a… cậu vẫn như vậy, vẫn thích Hennessy như trước a.”
“Bớt nhiều lời, kiểu rào