Vũ Trạch ngày càng biết ăn nói
và nhiều khi thắng thế. Tô Á Nam không phục, thường xuyên gây sự với cậu, chỉ
cần có mặt hai người, những người khác đều tránh đi đâu đó để không bị lôi ra
làm chủ đề bàn tán.
Lần này, trong lúc ngồi đợi đến lễ công bố, họ lại bắt đầu đấu khẩu.
“Em nói với chị, chị không thể nữ tính hơn một chút sao? Thật là làm lãng phí
bộ váy phù dâu đẹp đẽ như thế?”
“Này, tôi nữ tính hay không có liên quan gì đến cậu?”
“Chị mà cứ như vậy sẽ bị bạn trai ghét”.
“Cắt, anh ấy dám ghét chị sao?” Tô Á Nam tức giận. Gần đây, cô vừa tuyên bố với cả thế giới
tình yêu của mình, cô còn dũng cảm cùng người yêu trả lời phỏng vấn của các tờ
báo lá cải.
“Nói đi nói lại, cậu đã chia tay với cô bé đó chưa? Cậu nỡ ra tay với cô bé nhỏ
tuổi đó sao?” Tô Á Nam phục thù, cô ấy có thể tiết lộ tin kinh thiên động địa
với báo chí về đời sống riêng tư của mình, ai bảo Bách Vũ Trạch không muốn công
khai bạn gái của cậu.
“Cô ấy không nhỏ tuổi, chỉ kém em ba tuổi thôi.”
“Sở thích của cậu thay đổi nhiều quá, lúc thì thích người hơn mình sáu tuổi,
lúc lại tìm được bạn gái kém ba tuổi, khoảng cách tuổi tác lớn quá!”
Lần này, Bách Vũ Trạch không nói gì vì vấn đề có liên quan đến mối tình khắc
cốt ghi tâm của cậu nên cậu chọn cách im lặng.
Tô Á Nam có vẻ như biết mình đã lỡ lời nhưng không chuyển chủ đề.
“Không biết Tiểu Mặc thế nào rồi, Hạo Vũ thối, gần đầy không biết bận rộn việc
gì mà rất ít liên lạc với chúng ta, mỗi lần nhắc đến Tiểu Mặc đều nói rất tốt, tốt vô cùng.” Họ chỉ được Giang Hạo Vũ thông báo
Lâm Mặc đã quên mọi chuyện xảy ra suốt mười mấy năm qua, ký ức dừng lại ở mười
mấy năm về trước nên họ không gọi điện cho Lâm Mặc.
“Rất tốt là được rồi, chị đừng làm họ loạn thêm nữa.”
“Này, cậu có ý gì? Tôi làm loạn lúc nào? Nói rõ xem nào!”
Liễu Vân Dật đang ngồi bên cạnh họ tranh thủ ngủ bù, không chịu được tiếng ồn, tức giận mở mắt hét: “Hôm qua tôi phải thức thâu
đêm làm MV, mọi người có chút nhân tính hơn được không?”.
Tiếng hét làm hai người mất hứng, “hừ” một tiếng rồi lấy tạp chí trên bàn mở ra
xem.
Nhưng chỉ yên tĩnh được một lát, hai người bắt đầu cúi đầu nói chuyện thì thầm.
“Trợ lý của tôi không biết chạy đi đâu để mua nước ngọt rồi, tôi nhớ Lâm Mặc
quá, cô ấy luôn biết tôi thích ăn gì, uống gì. Người trợ lý này không hiểu vì
sao tôi dạy thế nào cũng không được?”
“Sư tỉ, không phải em nói chị, chị đã nghe thấy câu: ‘Tự mình làm, cơm no áo ấm’ chưa?
Không phải chị là người nổi tiếng
thì có thể ngôi yên vị, sau này thoái ngôi thì không biết làm thế nào?”
“Tôi không như vậy, tôi...” Giọng Tô Á Nam đang ngân cao thì ngừng lại vì có
một chai nước ngọt đưa lại từ phía sau.
Cô nghĩ chắc chắn là người trợ lý ngốc nghếch của cô đã mua nước ngọt về rồi,
không quay đầu lại, cô đưa tay nhận lấy. Lúc này, Bách Vũ Trạch cũng được đưa
một chai.
“Này, cô giỏi quá, biết tôi thích uống loại này, không tồi, không tồi, có tiến
bộ.” Cô vui vẻ mở nắp, uống một hơi.
Bách Vũ Trạch cũng thấy mình đang cầm trong tay loại nước ngọt mà cậu rất
thích, vui mừng nói với Tô Á Nam: “Đúng là giỏi thật, biết cả loại đồ uống mà em thích. Về phải tăng lương cho cô ấy mới
được”.
Nói xong hai người đều cười vui vẻ.
Liễu Vân Dật vừa chợp mắt được một lúc, cảm thấy vô cùng tức giận. Anh mở mắt,
đang định dạy cho hai người không có nhân tính này một bài học thì giật mình
khi nhìn thấy người ngồi phía sau họ.
“Lâm... Lâm Mặc...” Anh không chắc chắn, không hiểu mình có bị ảo giác vì chưa
tỉnh ngủ không.
Nghe đến tên Lâm Mặc, Tô Á Nam và Bách Vũ Trạch cùng quay đầu lại. Thấy Lâm Mặc
đang cười rạng rỡ sau lưng họ, tay cầm một túi ni lông, bên trong có rất nhiều
loại nước ngọt mà họ thích.
“Á!” Tô Á Nam hét lên một tiếng kinh thiên động địa, đứng dậy lao đến Lâm Mặc.
Nhưng cô chưa kịp chạm vào Lâm Mặc, có một người chạy vào từ ngoài cửa, đỡ lấy
Lâm Mặc từ phía sau.
“Á Nam, em đừng như vậy được không?” Giang Hạo Vũ tức giận trách móc Á Nam rồi
cúi đầu hỏi xem Lâm Mặc có sao không.
Lâm Mặc cười và lắc đầu, bước lên cầm lấy tay Á Nam nói: “Đừng để ý đến anh ấy,
anh ấy căng thẳng quá”. Nói xong, cô ôm lấy Tô Á Nam.
Bách Vũ Trạch xúc động đứng bên cạnh, thấy Tô Á Nam đang ngạc nhiên đến sững
sờ, nghi ngờ hỏi Giang Hạo Vũ: “Lâm Mặc khỏe hẳn rồi sao? Không phải anh nói
chị ấy đã quên rồi?”
Lâm Mặc buông Tô Á Nam ra, quay sang cười với Bách Vũ Trạch: “Khỏe rồi, hay lát
nữa chúng ta đến chỗ Chương Vận khám xem sao?”.
“Tuệ Nhi...” Nghe thấy cô nói thế Giang Hạo Vũ chau mày. Anh càng ngày càng hết
cách với cô, Lâm Mặc kết hợp tính cách đơn giản đáng yêu trước đây và sự lạnh
lùng sắc sảo sau này nên đến giờ anh vẫn chưa quen với việc thỉnh thoảng cô lại
nói đùa.
“Evan, anh lại quên rồi, chứng minh thư của em ghi tên em là Lâm Mặc.” Cô không
muốn Giang Hạo Vũ gọi cô là Tuệ Nhi nhưng anh không sửa được.
Lúc này, Tô Á Nam đã bình tĩnh hơn. Cô chuẩn bị lao đến ôm Lâm Mặc nhưng lại bị
Giang Hạo Vũ nhanh tay ngăn lại.
“Này, mặc dù Tiểu Mặc đến với anh rồi nhưng dù sao cũng là chị em tốt
