Hạo Vũ liền trách: “Làm gì
thế? Người nhà đợi ở bên ngoài, lỡ việc cứu người thì làm thế nào?”.
Giang Hạo Vũ không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì, anh chỉ cố gắng chen vào
trong phòng để ở bên Lâm Mặc.
Chương Vận và Tô Á Nam giữ anh lại nhưng vô ích, anh rất khỏe, ngay cả bác sỹ
cũng sắp sửa không ngăn anh được nữa.
“Chú Triệu, xin chú để cho anh ấy vào, có anh ấy, Lâm Mặc sẽ có nhiều ý chí
sống hơn.” Bách Vũ Trạch nhận ra vị bác sỹ chính là bốcủa bạn cậu, vội vàng xin
giúp Giang Hạo Vũ.
Bác sỹ Triệu nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Bách Vũ Trạch rồi lại nhìn dáng vẻ
điên cuồng của Giang Hạo Vũ, ông tránh người sang một bên. Giang Hạo Vũ lao vào
phòng cấp cứu.
Anh nhìn thấy cô, Tuệ Nhi của anh, người mà anh yêu và luôn nhớ nhung da diết.
Cô nằm trên giường bệnh, mặt chụp máy thả ô xy, người cô bị cắm rất nhiều ống, từng giọt từng giọt dung dịch thuốc được truyền
vào mạch máu qua kim tiêm trên cánh tay cô. Sắc mặt cô trắng bệch như không hề có một giọt máu, khóe miệng vẫn đang
nở một nụ cười hạnh phúc.
Anh dốc hết sức lực chạy đến, quỳ xuống đất cầm chặt lấy tay cô, sợ rằng chỉ
thả lỏng tay là cô có thể đột nhiên biến mất.
Bên cạnh anh là các bác sỹ và y tá căng thẳng làm việc, thấy dáng vẻ hồn xiêu phách
lạc của anh thì rất ngạc nhiên nhưng vẫn không ngừng tiến hành các động tác cấp
cứu.
“Huyết áp đang tụt, tim đập chậm dần…”
“Tiêm thuốc trợ tim…”
“Không được nữa, tim đã ngừng đập, huyết áp là không…”
“Chuẩn bị kích điện... Kéo anh ta ra.” Bác sỹ Triệu phụ trách việc cấp cứu chỉ
vào Giang Hạo Vũ, vài bác sỹ thực tập trẻ tiến lên nhưng không thể làm cho anh
bỏ tay Lâm Mặc.
“Cậu muốn cô ấy chết sao?” Bác sỹ Triệu cúi người túm lấy áo anh.
Giang Hạo Vũ run rẩy, hoang mang bỏ tay ra. Anh bị bác sỹ thực tập kéo sang một
bên và áp sát người vào tường. Anh thấy bác sỹ Triệu lấy tấm kích điện áp lên
ngực Lâm Mặc, mỗi lần nhấc lên, cơ thể Lâm Mặc bị kích điện giật mạnh tung lên
khỏi giường rồi rơi xuống.
Huyết áp và tim không có phản ứng, trên màn hình máy đo vẫn hiện lên một đường
thẳng và phát ra tiếng kêu nhức óc.
Bác sỹ Triệu mạnh tay hơn, thử vài lần nhưng không thay đổi được tình hình. Ông
thở dài, đưa tấm kích điện cho trợ lý, nói với y tá vẻ tiếc nuối: “Ghi thời gian
tử vong!”, sau đó quay người tháo khẩu trang và bước ra ngoài.
Nhân viên y tá bắt đầu tháo các loại ống
trên người Lâm Mặc.
“Vì sao không cứu cô ấy? Vì sao không cứu nữa?” Giang Hạo Vũ vùng vẫy thoát
khỏi tay các bác sỹ thực tập, lao đến ngăn động tác của nhân viên y tá lại.
Cô ấy không thể chết, vì sao cô ấy có thể chết được? Tuệ Nhi của anh không thể
chết.
Anh ôm lấy Lâm Mặc khóc không thành tiếng.
“Anh Giang, anh đừng như vậy, cô ấy đã mất rồi, đừng để cô ấy ra đi không yên
lòng.” Nhân viên y tá nhận ra anh là Giang Hạo Vũ của nhóm Secret, cẩn thận
đứng bên an ủi anh, trong lòng thầm đoán quan hệ giữa hai người.
Giang Hạo Vũ nghe thấy cô ấy nói thế đột nhiên ngừng khóc, mặc dù nước mắt vẫn
không ngừng rơi xuống. Anh nhìn Lâm Mặc, đột nhiên mỉm cười rồi nhẹ nhàng vuốt tóc cô, dịu dàng nói với cô:“Ngoan nào, đừng sợ,
anh sẽ không bao giờ rời xa em, không bao giờ, hãy đợi anh”.
Anh quay người nhìn xung quanh, thấy một con dao phẫu thuật trên bàn cấp cứu,
không nghĩ gì lao đến định đâm vào tim mình.
Hành động của anh khiến mọi người hoảng hốt, một bác sỹ thực tập đang dọn đồ
đứng bên cạnh giữ tay anh, mọi người chạy đến ngăn anh.
“Tim đập... Tim đập rồi, tim đập rồi.” Nhân viên y tá nhìn máy đo kêu lên.
Bác sỹ Triệu đang định đến giúp mọi người ngăn Giang Hạo Vũ liền chạy lại kiểm
tra rồi dặn nhân viên y tá nối lại máy móc.
“Tít... Tít... Tít...” Máy đo vang lên tín hiệu báo tim Lâm Mặc đang khôi phục
lại nhịp đập.
Sau khi tiến hành cấp cứu, bác sỹ Triệu thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nói với
Giang Hạo Vũ lúc đó đang bị bác sỹ thực tập giữ chặt: “Cô ấy sống lại rồi”.
Giang Hạo Vũ run rẩy như vừa thoát ra khỏi một nỗi tuyệt vọng rất lớn, yên lặng
đứng đó nhìn Lâm Mặc thở ô xy, chiếc dao trong tay bị lấy đi, bác sỹ thực tập
thả anh ra từ lúc nào anh cũng không biết.
Anh đứng ở đó, nghe tiếng “tít, tít” phát ra, trong mắt anh chi có hình ảnh Lâm
Mặc đang thở đều đều.
Cô ấy sống lại rồi? Cô ấy sống lại rồi sao?
Cảm giác căng thẳng của anh giảm nhẹ phần nào, anh ngã xuống đất. Mọi người vội
vàng chạy đến cấp cứu cho anh.
Tô Á Nam và Bách Vũ Trạch ngồi trên ghế đợi ngoài phòng cấp cứu, lòng càng ngày
càng cảm thấy lạnh lẽo khi thấy từng giây từng phút trôi qua. Nhưng hai người
không muốn từ bỏ hy vọng, không ngừng tự nói với mình, Lâm Mặc sẽ không sao, chắc
chắn sẽ không sao.
“Lâm Mặc chính là Chung Nhã Tuệ.” Bách Vũ Trạch nói với giọng hơi ngạt mũi.
“Tôi biết.”
Bách Vũ Trạch ngạc nhiên nhìn cô.
“Rời khỏi nhà Tiểu Mặc, tôi và Giang Hạo Vũ đã về Hàng Châu nên chúng tôi biết,
hơn nữa còn hiểu được lý do vì sao năm đó họ chia tay.” Tô Á Nam bịt miệng,
không kìm nén được nữa khóc thành tiếng.
“Tình yêu của họ rất sâu đậm, nếu so sánh, tình cảm của chủng ta chỉ là hạt cát
mà thôi.