ken có chút lo lắng, liền lên tiếng đuổi khách.
“Anh hiểu mà, đều do đứa nhỏ trong bụng thôi, anh đi trước nha.” Triton cũng không nói gì, mang theo cô nàng không biết là vợ hay tình nhân kia rời
đi.
Kraken đi vào phòng liền thấy Ngu Dung đang trốn dưới ao,
đem cả người chìm xuống nước, thấy Kraken tới gần, cậu hừ một tiếng rồi
quay mặt sang chỗ khác. Ý tứ là, hiện tại em không muốn nhìn thấy anh….
“Bà xã, em đừng giận nữa…” Kraken vươn hai xúc tu ra, ôm lấy Ngu Dung từ dưới ao lên.
“Anh đi mà dỗ cái tên Triton kia, tới đây quản em có tức giận hay không làm
gì??!!” Ngu Dung không có giãy dụa, nhưng vẫn dùng âm thanh bén nhọn lên án hắn, có chút cố tình muốn gây sự.
“Đừng như vậy, Triton là
anh trai cùng cha khác mẹ với anh, anh không thể vì anh ấy cứ nhìn chằm
chằm em mà gây náo loạn được. Đừng tức giận nữa nha! Anh hứa, sau này
anh ta đến, sẽ không để anh ta có cơ hội nhìn thấy em.” Kraken lên tiếng dỗ dành Ngu Dung.
Tuy Ngu Dung vẫn còn tức giận, nhưng bình
thường cậu là người ôn hòa, còn có chút tâm tính trẻ con nên thường sẽ
không giận dỗi lâu, cho nên cậu nói: “Được rồi, sau này anh ta có đến,
em không muốn tiếp chuyện với mấy cô nàng trang điểm lòe loẹt đi chung
với anh ta nữa.” Ngu Dung cảm thấy phải tiếp chuyện với mấy cô nàng hải
tiên nữ kia chính là một hình thức tra tấn tàn ác nhất.
“Ừm, Roy của anh rất rộng lượng.” Trong lúc cố làm cho Ngu Dung vui vẻ lại,
trong lòng Kraken cũng cảm thấy có chút bất an, tuy lúc nãy hắn lên
tiếng xin lỗi Triton, nhưng đối với thái độ của Triton, hắn cũng cảm
thấy có chút không thích hợp, hình như Triton quan tâm tới Ngu Dung hơi
quá mức rồi nhỉ?
“Hừ, em mới không có rộng lượng như vậy, em là
người hẹp hòi nhất trên thế giới này đó.” Ngu Dung giả bộ tức giận, hừ
một tiếng rồi quay sang hướng khác, nhưng cậu lại bị Kraken dùng xúc tu
thọc lét, khiến cậu cười phá lên.
“Ha ha ha ha ha… Đừng thọc lét em nữa, ha ha ha ha…”
“Thực sự là người rất hẹp hòi? Hẹp hòi chỗ nào? Chỗ này phải không?”
“A, ha ha ha ha ha… em rất rộng lượng! Thiệt đó, em là người rộng lượng nhất trái đất này luôn!” Lại thêm một khoảng thời gian trôi qua, Triton vẫn như cũ, cứ chạy đến
chỗ Kraken chơi, nhưng cơ hội nhìn thấy Ngu Dung càng lúc càng trở nên
ít hơn. Bất an trong lòng Kraken cũng giảm đi, Triton không thể gặp mặt
Ngu Dung, chắc không còn vấn đề gì nữa. Dù sao cũng là anh em, Kraken
cũng không muốn làm căng với đối phương.
Cứ mỗi quý sẽ có một
đợt thủy triều lớn, Kraken bắt buộc phải quay trở về đảo để chủ trì tế
điển, bổ sung thần lực cũng như tăng kết giới và chúc phúc cho các thần
dân của mình. Hắn tính sau khi trăng lên khoảng một tiếng sẽ rời đi, rồi tranh thủ trước khi mặt trăng lặn sẽ quay trở về, nếu thuận lợi, hắn
chỉ phải xa Ngu Dung khoảng mười tiếng.
Kraken tính đem Ngu Dung theo, nhưng sau khi suy nghĩ kĩ hết mọi khả năng có thể xảy ra, hắn
quyết định đi một mình, dù sao thần lực ở đây cũng nhiều hơn, tốt cho
thân thể Ngu Dung và đứa nhỏ trong bụng hơn. Trước khi đi, Kraken dặn đi dặn lại Ngu Dung rất nhiều lần, nếu cảm thấy có bất cứ vấn đề gì không
ổn, phải cho người đi mời bà Ulla đến liền, rồi mới lưu luyến rời đi.
Vừa rời khỏi đường hầm, Kraken liền cảm thấy bất an, so với loài người,
giác quan thứ sáu của các vị thần chính xác gần như tuyệt đối. Loại cảm
giác này không có làm cho hắn đứng ngồi không yên, cho nên hắn cảm thấy
nó không nghiêm trọng lắm, nhưng để đề phòng bất trắc, hắn cảm thấy tốt
nhất mình vẫn nên nhanh chóng hoàn thành tế điển rồi trở về sớm một
chút. Vì thế, hắn nhanh chóng bơi đến hòn đảo kia, không thèm quan tâm
đến trình tự phức tạp của tế điển, trực tiếp dùng thần lực gia tăng kết
giới quanh đảo và ban lời chúc phúc cho người dân trên đảo, sau đó nhanh chóng rời đi.
Ai ngờ trên đường quay về lại bị người khác chặn
đường… Sau khi đi qua đường hầm, có một đoạn không thể sử dụng thuật di
chuyển tức thời, mà phải bơi qua, và ở ngay trước cửa đường hầm, có một
hải tiên nữ đang đứng đó chặn đường của hắn.
“Có chuyện gì?”
Kraken đang muốn nhanh chóng quay trở lại bên cạnh Ngu Dung, nên khi
thấy có người chặn đường, ngữ khí không khỏi có chút nóng nảy.
“Làm gì mà gấp vậy ~” Nữ hải yêu chặn đường dùng dáng vẻ lẳng lơ lên tiếng.
Kraken nghe thấy thế liền nhíu mày, nữ hải yêu này, hình như mình đã từng gặp
qua, không phải hắn nhận ra thông qua hình dáng của ả, mà là nhận ra qua thần lực của ả. Ả rất giống một trong số những người mà Triton mang
theo đến nhà mình chơi, do đã lâu nên Kraken không có chút ấn tượng nào
với ả.
“Em có đẹp không?” Nữ hải yêu tự kỷ nói, thân thể của ả
từ trên xuống dưới đều là đang mô phỏng theo những thứ đẹp nhất của các
nữ hải yêu khác.
“Rốt cuộc cô muốn gì?” Ngươi có đẹp hay không
liên quan quái gì đến ta? Khẩu khí của Kraken vẫn không tốt lắm, hắn rất muốn bỏ đi trước, nhưng nể tình ả là tình nhân của Triton, nên vẫn đứng lại hỏi xem ả muốn cái gì.
“Em muốn gì hả ~ Haha ~” Âm thanh
của nữ hải yêu như gió thoảng vang lên, kết hợp với ngoại hình xinh đẹp
ki
