đốt làm bị thương.
Nam nhân này có phải là ăn vào một bụng độc dược, độc tính quá mạnh nên
xuyên thấu lên đầu luôn rồi hay không? Tại sao hiện tại lại trở nên tà
khí. . . . . . như vậy?
Hiên Viên Sơ nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng tràn đầy hoài nghi, vậy mà lại muốn
bắt lấy tiểu cô nương này kéo vào trong ngực, không bao giờ muốn buông
ra nữa, cái ý nghĩ này khiến cho hắn nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng
mang theo một chút kinh ngạc.
Chẳng lẽ y thuật kỳ lạ của nàng không chỉ cứu mạng hắn, mà còn có thể khống chế được con tim của hắn?
"Mạt Nhi cô nương, bây giờ chúng ta nên bắt đầu thôi." Hạ thái y giống như
là cuối cùng cũng không nhịn được nữa mới đứng ra nói chuyện.
"Đúng rồi, thậm chí lại quên mất cả chuyện đứng đắn." Tất cả đều chỉ có thể trách cái tên nam nhân không đứng đắn này!
Lý Mạt Nhi oán thầm Hiên Viên Sơ, sau đó mới xoay người lại đối diện với nhóm đại phu bên phía Hạ thái y.
"Như vậy đi, các ngươi cứ hai người một tổ, vừa nhìn vừa học." Nàng vỗ tay một cái, tập trung sự chú ý của mọi người.
Thái Y Viện đã sớm đặt một chiếc ghế đệm thật thoải mái ở dưới mái hiên, để
cho Hiên Viên Sơ có thể thoải mái ngồi ở dưới mái hiên nhìn Lý Mạt Nhi
dạy học.
"Được!" Hạ thái y gật đầu một cái, nhanh chóng cùng với vị thái y xấp xỉ tuổi mình ở bên cạnh lập thành một tổ.
"Vậy còn ta thì sao? Nơi này lại không có Annie. . . . . ." Lý Mạt Nhi gãi đầu tự lẩm bẩm.
"Ta với ngươi một tổ, được không?" Một người thiếu niên bước lên phía trước, bộ dáng xấu hổ.
Lý Mạt Nhi nhận ra người thiếu niên này tên là Thanh Chí, nhìn thoáng qua
chính là một loại bạch diện thư sinh hiền lành trung thực, hiện tại hiển nhiên là chỉ còn sót lại một mình hắn.
"Dĩ nhiên là được!" Nàng hướng về phía hắn lộ ra hai hàm răng trắng, không ý thức được cử động này đã khiến cho sắc mặt của Hiên Viên Sơ ở dưới mái
hiên trong nháy mắt xanh tái hết nửa bên.
Không cần nóng vội, hắn nhịn!
"Vậy bây giờ ta phải làm gì?" Thanh Chí hỏi.
"Ách, trước tiên phải ủy khuất ngươi nằm xuống trên mặt đất. Các ngươi cũng
thế, một người trong đó phải nằm xuống." Lý Mạt Nhi nhìn về phía nhóm
người đã chia thành hai người một tổ nói ra chỉ thị.
Đợi những người phải nằm đều đã nằm ngang hết, lúc này Lý Mạt Nhi mới bắt
đầu một bên nói khẩu lệnh một bên làm động tác, chuẩn bị đem tất cả
những bước thực hiện và yêu cầu trọng yếu trong thủ thuật hồi sinh tim – phổi tỉ mỉ truyền thụ từng cái một cho mọi người biết.
Tất cả lớn nhỏ trong Thái Y Viện đều rất nghiêm túc, Hiên Viên Sơ đứng ở
bên cạnh thấy thế cũng không chớp mắt, nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ bé của nàng sờ lên lồng ngực của vị thiếu niên kia. . . . . .
Sau đó, sắc mặt Hiên Viên Sơ ở bên kia cũng xanh tái đi.
Hắn chạm vào nàng, nàng liền đạp hắn, bây giờ nàng lại ở trước mặt hắn chủ động chạm vào nam nhân khác?
"Hoàng Thượng, chẳng lẽ Người không muốn xem thử ngày đó Mạt Nhi cô nương cứu
Người như thế nào sao?" Lời nói của Phúc tổng quản thành công áp chế
trận lôi đình sắp bùng nổ của Đế Vương.
Được, hắn tiếp tục nhịn!
Hiên Viên Sơ nghiến răng nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ nhắn đang đặt trên lồng
ngực của thiếu niên kia, người kia hiển nhiên là một chút cũng không chú ý tới hắn, đôi tay nhỏ bé trắng nõn ngọc ngà kia một tay sờ sờ lồng
ngực của vị thiếu niên kia, một tay lại vỗ vỗ bả vai của vị thiếu niên
kia, cuối cùng lại đem mặt tiến tới gần khóe miệng của vị thiếu niên kia . . . . . .
Thiếu niên đỏ mặt.
"Hoàng Thượng! Đại cục làm trọng! Đại cục làm trọng!" Phúc tổng quản hoảng sợ
vừa nhìn Hoàng Đế đứng ngồi không yên vừa nhìn Lý Mạt Nhi.
Chờ nha đầu này dạy xong, cái mạng già này của hắn chắc cũng không giữ nổi nữa rồi!
"Đây là cách kiểm tra xem bệnh nhân có còn hô hấp, nhịp tim và ý thức hay
không, nếu như không có, vậy chúng ta cần nhanh chóng tiến hành bước kế
tiếp." Lý Mạt Nhi hiếm khi nghiêm túc như vậy, đây đều là bởi vì liên
quan tới mạng người!
"Sau đó tìm một điểm ở chính giữa lồng ngực của bệnh nhân. . . . . ." Đầu
ngón tay của nàng gõ nhẹ trên ngực của Thanh Chí, không hề chú ý tới
toàn bộ khuôn mặt của Thanh Chí đều đã đỏ ửng giống như Quan công.
"Rồi sau đó lấy tay của các ngươi giống như ta vậy đặt lên. . . . . ." Nàng
đứng thẳng người, bàn tay nhỏ nhắn trắng như tuyết đè lên vạt áo màu đen của Thanh Chí, sự tương phản của màu sắc khiến cho người ta nhìn vào
cảm thấy vô cùng chói mắt.
"Cái này cũng giống như là một loại hỗ trợ xoa bóp tim, chỉ là tốc độ xoa
bóp phải nhanh một chút, nhưng không thể dùng lực quá lớn, nếu không sẽ
khiến cho khớp xương ở chỗ này bị gãy ảnh hưởng tới tính mạng! Liên tục
đè xuống như vậy khoảng ba mươi lần, tiếp theo chính là giúp bệnh nhân
hô hấp nhân tạo." Lý Mạt Nhi vỗ vỗ hai tay, tạm thời rời khỏi thân thể
của thiếu niên kia, lúc này cuối cùng cũng trấn an được Hiên Viên Sơ ở
dưới mái hiên đang muốn nổi giận.
Chẳng qua đây cũng chỉ là tạm thời, lúc hắn nhìn thấy ngón tay của nàng lại
trở về trên khuôn mặt của thiếu niên kia, hắn vừa mới bình tĩnh lại
trong nháy mắt máu trong người lại tiếp tục sôi trào.
"B
