Chắc hẳn là như vậy, Tân Hoàng
nhất định sẽ không thể buông tha việc lùng bắt cái Công Chúa đầy tính uy hiếp này. ". . . . . . Theo ta nghĩ, vị công chúa này phải là lăn xuống sơn cốc sau đó đụng vào cây, đầu mất trí nhớ sau đó bị người ta lượm về làm dưỡng nữ hoặc là cái gì đó, tóm lại là làm người bình thường mấy
năm xong sẽ có người chuyên làm chuyện xấu đến gần nàng, nói cho nàng
biết thân phận thật sự của nàng, sau đó tiến hành các kế hoạch báo thù
liên tiếp, khiến cho Hoàng Đế mệt mỏi phải bỏ chạy khắp nơi, đến cuối
cùng nàng cũng phát hiện mình là bị người xấu lợi dụng, lương tâm cắn
rứt, quá tức giận nên đã cùng với kẻ chuyên làm chuyện xấu kia ngọc nát
đá tan ──"
Trên xe bò, cô gái quơ tay múa chân kể chuyện, giọng nói mềm mại tinh tế cực kỳ sinh động hoạt bát, nét mặt của ông lão điều khiển xe bò đang ngồi
ngay bên cạnh cũng tràn đầy nụ cười hiền lành.
Từ bóng lưng nhìn qua, thân hình của cô gái cực kỳ mảnh khảnh, xem ra chỉ
là một thiếu nữ khoảng chừng mười ba mười bốn tuổi mà thôi. Trên người
nàng mặc một bộ quần áo bằng xa tanh màu xanh lá, kiểu dáng trang nhã
không có gì đặc biệt, chỉ có điều hiện tại đang là ngày hè chói chang
ngược lại nhìn nàng như vậy cảm giác có vài phần mát mẻ, rất thoải mái.
Tóc của nàng đen nhánh mượt mà, kéo dài đến eo, nhưng cách cột tóc kiểu này thì quả thật là chưa từng thấy qua, trên đầu không hề có châu báu trang sức gì, chỉ đơn giản là tết tóc thành vô số bím tóc, sau đó cột lại ở
phía sau bằng một sợi tơ màu đỏ, hai cái đuôi nhỏ màu đỏ cứ đung đưa
trong gió, cực kỳ thu hút sự chú ý của người khác.
Bởi vì nàng rất đặc biệt, cho nên trên con đường chiếc xe bò chạy thẳng về
hướng Hoàng Thành không tránh được việc có mấy tiếng la hét hoảng sợ
liên tục truyền tới.
"Hét cái gì mà hét? Ban ngày gặp quỷ à!" Cô gái trừng mắt tức giận, thế nhưng lại dọa cho một đứa trẻ trên đường phố bật khóc.
"Nha đầu, mặc kệ bọn họ, cha luôn xem con là người xinh đẹp nhất!" Ông lão
cầm roi quất vào con bò già ở phía dưới, tay không cầm roi thì thương
tiếc xoa xoa đầu của con gái.
"Cha, xem ra con mắt của cha gần đây không dùng được nữa rồi !" Cô gái bĩu
môi mếu máo, mặc dù trên tay không có gương, nhưng nàng chỉ cần đưa tay
sờ lên mặt của mình, thì cũng biết rõ ở trên đó có một vết bớt màu đỏ
rất lớn chiếm cứ gương mặt của nàng, khiến cho nàng trừ miệng, cằm và má phải ra, thì tất cả đều bị vết bớt cổ quái màu đỏ thắm kia che phủ.
Mặc dù con mắt của nàng lớn, mũi lại thẳng, miệng lại nhỏ, nhưng tất cả đều không thể đấu lại với cái bớt xấu xí kia. Nhìn ngang nhìn dọc, nàng vẫn là cô gái xấu xí.
"Nha đầu, chuyện xưa mà con kể lúc nãy nghe rất được? Nghe rất có hứng thú." Ông lão rõ ràng là đang nói sang chuyện khác.
"Là con tự bịa ra đó!" Cô gái ngửa mặt lên cười lanh lảnh, vẻ mặt rất hài lòng.
Ông lão lắc đầu một cái, cười nói: "Nhìn con kìa! Thật có sáng tạo . . . . . . Cái đó, lần trước con nói là sáng tạo hay là cái gì ấy nhỉ?"
"Sáng ý." Cô gái nói.
"Đúng! Sáng ý! Chuyện xưa này nếu như thật sự có thể viết thành sách nhất định là có thể bán lấy tiền rồi!"
"Dĩ nhiên là có thể bán rồi! Chuyện xưa chính là luôn quanh co ly kỳ như
vậy, chín cong mười tám quẹo mới ăn khách còn được trầm trồ khen ngợi
nữa! Mặc dù cẩu huyết, thế nhưng ai mà chẳng càng mắng lại càng thích
xem đúng không? Chỉ là nói đến viết sách, con còn phải luyện chữ trước
đã. Ôi! Phải làm như vậy thôi!" Hai mắt của cô gái tỏa sáng, vỗ tay,
kiêu ngạo mà nâng bàn tay lên trước khuôn mặt đỏ: "Chờ con luyện chữ
thật tốt, con sẽ dựa vào việc viết sách để nuôi cha và mẹ, chúng ta cũng không cần khổ cực như vậy nữa rồi!"
"Không khổ cực! Làm sao lại khổ cực chứ? Kể từ khi con làm cái đó phối gì đó, phối . . . . . ." Ông lão cau mày suy tư.
"Phối đồ." Cô gái thay cha nói.
"Đúng vậy! Việc đó của con tạo ra thành tựu lớn như vậy, giúp cho tiệm vải
của chúng ta nhận hàng cũng nhận không hết nữa! Chẳng phải là thiên kim
nhà nào cũng muốn tranh nhau để được con trang điểm mặc trang phục giúp
hay sao? Nhiều người đều là nhờ vậy mà tìm được lang quân như ý, cứ ba
ngày hai bữa lại mang bao tiền lì xì đến đưa cho chúng ta! Nếu không
phải nhờ con, ta với mẹ con làm sao lại được hưởng phúc nhàn rỗi yên
tĩnh như thế chứ?"
"Nhưng mà bây giờ con lại bị gọi vào cung phục vụ Hoàn phì Yến gầy rồi, cha
mẹ, các người phải làm sao đây?" Mặt đỏ mới giãn ra đã nhíu lại.
"Hoàn phì Yến gầy?"
"Ách, con nói là Quý Phi mỹ nhân."
"Hiện tại trong cung chỉ có mỹ nhân, Hoàng Thượng còn chưa có lập phi, vào
cung cũng đừng gọi sai, gọi sai sẽ bị chém đầu, cũng đừng giống như lúc
còn ở nhà mình không có quy củ như vậy . . . . . ."
"Biết, biết, những lời này con đều đã thuộc rồi !" Cô gái không kiên nhẫn bĩu bĩu môi.
"Dù sao vào cung rồi phải ngoan ngoãn, cái gì cũng đừng lo lắng, càng không thể ầm ĩ đòi rời cung, cứ ở đấy yên tâm kiếm ngân lượng đi, cha mẹ cũng sẽ an tâm ở nhà chờ con trở về. Quan gia không phải đã nói rồi sao, có
thời gian nghỉ ngơi mà, chúng ta đang ở trong thành Thiên Kinh, còn sợ
đư
