Thân thể hắn...... Chăn đơn sớm ướt đẫm, gió đêm cũng
thổi không tắt ngọn lửa tình, trên xà vương gấm xinh đẹp bọn họ thật nóng, đổ
mồ hôi cùng thở dốc tạo ra hình ảnh khiến người đỏ mặt tim đập.
“Thật
sự?” Hắn vẫn bám riết không tha hỏi, bàn tay to vuốt ve hai vú phấn hồng.
“Thật
......” Nàng nghẹn ngào chỉ vì khoái cảm ập đến quá mảnh liệt.
Hắn rốt
cục thỏa mãn mỉm cười, ôm lấy thân thể vô lực để nàng ngồi lên hai chân hắn,
bắt đầu di chuyển lên xuống, chạy nước rút đưa hai người lên đến đỉnh.
“Đừng......
Đừng dùng sức......” Vũ Lâm ôm chặt hắn trong ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào
vai hắn, ghé vào lỗ tai hắn rên rĩ, mỗi tiếng cầu xin tha thứ đều làm cho hắn
hưng phấn hơn.
“Thích
không?”
“Thích......”
“Muốn
ta không?”
“Muốn
chàng......”
“Vũ
Lâm, Vũ Lâm của ta, vương hậu của ta!” Từ Chấn gầm nhẹ một tiếng phát tiết
trong cơ thể cô
Nàng
sớm không có thời gian suy tư, chỉ có thể cảm giác hắn, chỉ có thể ôm hắn, chỉ
có thể dựa vào hắn, chỉ có thể cùng hắn rơi vào cơn sóng tình......
……..
Hẳn đã
sáng sớm! Vũ Lâm mông lung suy nghĩ, trong phòng vẫn tối đen chỉ có một chiếc
đèn yếu ớt, nhưng cô tự động mở mắt cảm giác vừa nằm mơ một giấc mộng hoang
đường.
Không,
đó không phải mộng! Khi nàng sờ soạng đến Từ Chấn nằm bên cạnh, nàng biết đêm
qua cũng là sự thật.
Hắn ngủ
ngon, hô hấp trầm ổn, hai tay vòng qua eo nàng, hai má dán tại trước ngực nàng,
vẻ mặt an tâm giống như đứa bé.
Thật ra
dáng vẻ hắn rất đẹp, rất anh tuấn, chẳng qua nàng không dám nhìn thẳng, khó
được như hiện tại có thể cẩn thận quan sát hắn.Nàng không kìm được lòng vuốt ve
đường cong trên mặt hắn, nói với chính mình đây là người nam nhân nàng yêu.
Tại sao
như vậy? Tại sao chỉ nhìn hắn cũng sẽ làm cho nàng cảm động ?
“Lâm......
Vũ Lâm......” Hắn ở trong mộng lẩm bẩm gọi tên cô .
Nàng
sửng sốt một chút, trả lời :“Ta ở chỗ này.”
“Đừng
đi, đừng rời khỏi ta!” Hắn đột nhiên bối rối, không biết đang nằm ác mộng gì,
hai tay ôm cô chặt cứng.
“Ta
không đi, ta sẽ luôn luôn ở bên cạnh chàng .” Nàng vỗ về
mái tóc đen của hắn không ngừng nhẹ giọng an ủi, chỉ mong này có thể tiêu trừ bất an của hắn.
Nghe
được giọng của nàng, cảm giác được nàng an ủi, hắn lúc này mới an tĩnh lại mệt
mỏi đi vào giấc ngủ .
Vũ Lâm
cảm thấy bản thân muốn khóc, mấy ngày qua nàng dường như không có lúc nào không
muốn khóc, bất luận hắn cố chấp, hắn bá đạo, hắn
yếu ớt đều làm cho nàng đau lòng muốn khóc.
Mặc
kệ nam nhân nàycó phải hận nàng hay không, mặc kệ những
người khác phản đối thế nào, nàng đều phải đầu hàng chính mình, nàng yêu hắn,
có lẽ trong giấc mộng mười năm qua, tim nàng đã thuộc về hắn .
“Ngủ
đi! Ta giúp chàng.” Nàng dịu dàng nói.
Bên
trong khôi phục bình thường chỉ còn tiếng hô hấp cùng tim đập của hai người.
Ngay
tại một khắc ấm áp, đèn trên bàn đột nhiên tắt, Vũ Lâm trong lòng hoảng sợ rõ
ràng phát hiện có gió thổi qua nhưng làm sao có thể? Bốn phía phòng này đều
được phong kính!
Nàng
nghĩ lại trước kia mình từng phá vỡ một góc cửa sổ, chẳng lẽ chính là chổ đó
chiếu vào sao?
Khi
nàng ý thức được đã không kịp vãn hồi, chỉ thấy gió mạnh thổi bay rèm cửa, ánh
sáng chói mắt rọi vào trong phòng.
“Không,
không được!” Vũ Lâm kích động không thôi, kéo chăn muốn che khuất Từ Chấn .
Động
tác của nàng rất nhanh nhưng ánh mặt trời còn nhanh hơn, Từ Chấn vừa vặn mở mắt
ra, thấy ánh sáng mặt trời chiếu vào hai mắt tối tăm
của hắn.
“A!” Từ
Chấn phát ra tiếng rống giận.
“Trời
ạ!” Vũ Lâm dùng người che lên hắn, không thể tin được tất cả mọi chuyện chỉ xảy
ra trong nháy mắt.
Nhưng
làm sao cũng không thể cứu chữa, hai mắt đã bị ánh mặt trời tập kích, trong ba
ngày hắn sẽ hồn phi phách tán hóa thành tro bụi!
“Chàng
làm sao vậy? Chàng đừng làm ta sợ, chàng nhất định không có việc gì ! có đúng
không?” Nàng vội hỏi.
Từ Chấn
toàn thân cứng ngắc chỉ còn một hơi cuối cùng, nói ra di ngôn hối hận“Thì ra
tất cả tối hôm qua đều là nói dối...... Nàng...... nàng phản bội ta...... Ta
thề, mặc kệ mấy đời mấy kiếp...... Ta đều phải đuổi
theo nàng...... Ta muốn đòi lại cái nàng thiếu ta......”
“Ta
không có phản bội chàng, ta thật sự yêu chàng! Chàng hãy nghe ta nói, đây
chuyện ngoài ý muốn, ta muốn làm vương hậu của chàng!”
Mặc cho
Vũ Lâm hô to thế nào, hai mắt hắn vẫn yếu ớt nhắm lại, hô hấp mệt nhọc cũng
ngừng lại.Đúng vậy, hắn đã chết, trong cuộc đời này hắn chết hai lần, tất cả đều vì một nữ nhân.
“Chấn,
chàng trả lời ta!” Vũ Lâm dùng sức cầm lấy vai của hắn, không thể tiếp nhận
chuyện thật trước mắt, “Nói chuyện với ta, nói chuyện với ta! Chàng đừng tàn
nhẫn bỏ lại một mình ta!”
Không
có tiếng động, không có tim đập, không
có hô hấp, cái gì đều không có, thân thể dần dần lạnh băng, nàng rốt cục biết
được nàng đã mất đi hắn!
“Không!”
Vũ Lâm trừng mắt nhìn hai tay mình“Lại là ta, lại là ta giết chàng, ông trời,
tại sao phải đối với ta như vậy?”
Ngay
lúc Vũ Lâm sụp độ, một tiếng hét rống kinh động người trong cung, chỉ thấy cửa
phòng đột nhiên bị mở toan, Lâm Minh Hiên, Nhan Thán Sin