“Mộ Dung Thiên!”
Tư Mã Nhuệ cùng Tư Mã Triết đồng thời kinh hô. Lão
Thái hậu chỉ cảm thấy máu đỏ tươi chợt lóe trước mắt, máu tươi nóng hổi văng
lên cả thân người cùng mặt bà. Thân thể Tư Mã Nhuệ nhoáng lên một cái, kiếm kia
đã bị thị vệ ở phụ cận đỡ được.
Vương Bảo bi thương quỳ trên mặt đất, nước mắt rơi
không một tiếng động, thân thể hơi hơi chớp lên.
Tư Mã Nhuệ tiến lên nâng Mộ Dung Phong dậy. Trên người
nàng cũng không có vết thương. Bị thương là Mộ Dung Thiên.
Tư Mã Triết ngạc nhiên nâng dậy Mộ Dung Thiên, nhìn
nàng, trên mặt Mộ Dung Thiên tất cả đều là nước mắt, lại mang theo nụ cười an
tường nhất, nhìn Tư Mã Triết suy yếu nói: “Thì ra ngài còn biết ta là ai, một
tiếng hô này cũng làm Mộ Dung Thiên mãn nguyện rồi.”
Tư Mã Triết im lặng không một tiếng động, nhìn Mộ Dung
Thiên.
“Lão Thái hậu nương nương…” Mộ Dung Thiên đột nhiên cố
gắng ngồi dậy nhìn lão Thái hậu, lẳng lặng nói, “Nếu Mộ Dung Thiên không có
đoán sai thì một thân máu tươi này của Mộ Dung Thiên hẳn là đã làm khôi phục
trí nhớ của ngài. Lúc ấy, phụ thân đã bỏ vào dược mất trí nhớ trong rượu, Mộ
Dung Thiên bị trọng thương dưỡng thương ở nhà đã phát hiện một phong thư của
phụ thân cùng Ô Mông quốc, trong thư liền nhắc tới loại dược này, đây là dược
do tướng quốc Ô Mông quốc và cha ta cùng nghiên cứu chế tạo ra, Nhã Lệ cũng
không biết sự tồn tại của thuốc này, cho nên lúc ấy nàng không phát hiện ra.
Trong thư nói là chỉ có máu của tự thân người dùng dược mới có thể giải được
loại dược này, hoặc là người có quan hệ thân sinh máu mủ với người dùng dược,
cũng chính là chỉ có trong tỷ muội bốn người chúng ta nay còn lại ba người, một
người dùng sinh mệnh cùng máu tươi của chính mình mới có thể thức tỉnh lại trí
nhớ của ngài. Mộ Dung Thiên vẫn chỉ là đoán như vậy, nhưng khi nghe được trong
cung người ta nói thái độ của ngài đối với Phong nhi, cùng thái độ với Du nhi,
cho nên ta đoán loại dược này có khả năng thật sự tồn tại, cho nên Mộ Dung
Thiên vẫn hy vọng có cơ hội có thể gặp ngài, thử một chút xem có thể đủ giúp
ngài hay không. Loại dược này phụ thân chỉ hạ ở trên người một mình ngài, hắn
hy vọng là ngài có thể trở nên lãnh khốc vô tình, chỉ lấy quốc sự làm trọng,
cũng bởi vậy có thể khiến ngài làm hỗn loạn triều cương Đại Hưng vương triều,
chính là phụ thân thật không ngờ cuối cùng ngài lại lựa chọn Hoàng Thượng bây
giờ, Tứ thái tử lúc đó, đúng là làm khổ nữ nhi của chính mình.” Mộ Dung Thiên
nói tới đây đã phải dùng hết tất cả khí lực mới có thể bảo trì được ngữ khí rõ
ràng.
Lão Thái hậu nước mắt chảy ra, cả người đứng ở một chỗ
nói không ra lời. Bà hoàn toàn không bận tâm đến máu tươi trên người trên mặt
chính mình, ngơ ngác nhìn Mộ Dung Thiên, tất cả chuyện trước kia đột nhiên xuất
hiện một màn ở trước mắt. Trong lòng đau xót, một ngụm máu tươi từ trong cổ
họng phun ra, thân mình run lên ngã sấp xuống trên người Thái hậu đứng ở phía
sau bà.
Mộ Dung Thanh Lương quả thật là người có tội, nhưng
nói thật, chẳng lẽ con của chính mình không sai sao? Nếu không có chuyện năm đó
con mình nhất định phải nạp Mộ Dung Tuyết làm phi, thì sao lại có chuyện Mộ
Dung phu nhân tự sát, cũng như thế nào lại có một màn ở Tường Phúc cung kia?
Chính là người có tội này có bốn nữ nhi xuất sắc như thế, bất luận là Mộ Dung
Thiên đoan trang, Mộ Dung Du trí tuệ, Mộ Dung Phong cao quý, hay Mộ Dung Tuyết
ôn nhu, người nào không phải là nữ tử làm cho người ta yêu thích? Nói đến vẫn
là con của chính mình sai trước.
Tư Mã Triết nhìn Mộ Dung Thiên, sự dũng cảm cùng trầm
tĩnh của nữ tử này làm cho hắn ngạc nhiên!
“Tư Mã Triết, Mộ Dung Thiên sợ là phải đi trước, chính
là trước khi đi Mộ Dung Thiên thật sự có câu muốn nói, Mộ Dung Thiên muốn nói
là, ngài yêu Hồng Ngọc thì Mộ Dung Thiên đã biết từ lâu, nhưng ngài có biết, Mộ
Dung Thiên cũng yêu ngài giống như ngài yêu Hồng Ngọc không?” Mộ Dung Thiên
trong mắt có lệ, trên môi lại mỉm cười, lẳng lặng nói, “Ngài có biết, Mộ Dung
Thiên đem ngài đặt ở trong lòng đợi chờ mòn mỏi ra sao không? Mộ Dung Thiên
thật khổ sở, nếu Mộ Dung Thiên đi rồi thì ai sẽ hết lòng chăm sóc ngài? Cho
nên, xin hãy bảo trọng.”
Tư Mã Triết ngửa đầu nhìn về phía đại điện, nước mắt
từ khóe mắt chảy xuống, Mộ Dung Thiên lại quay đầu liếc mắt nhìn muội muội của
chính mình một cái, mỉm cười nói: “Phong nhi, có Hoàng Thượng cùng muội, tỷ tỷ
có thể yên tâm rồi.”
Mộ Dung Phong lập tức quỳ gối trước mặt Mộ Dung Thiên,
đối với người không phải là thân tỷ tỷ của chính mình này mà khóc không ra lời,
Mộ Dung Thiên vì trả nợ cho tội nghiệt phụ thân gây ra mà không tiếc đưa ra
sinh mệnh của chính mình; Vì muội muội có thể sống sót mà không tiếc dùng thân
thể của chính mình chặn nhát kiếm Vương Bảo đâm ra; Chỉ có đến một khắc cuối
cùng của sinh mệnh mới nói ra nỗi day dứt của bản thân đối với tình yêu, vì một
nam nhân trong lòng vẫn thủy chung yêu một nữ nhân khác!
“Tỷ tỷ!…”
“Thiên nhi!” Lão Thái hậu đi tới, nhẹ nhàng vỗ về
khuôn mặt Mộ Dung Thiên, nha đầu đáng thương này, cả đời nhìn có vẻ nh