Insane
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210495

Bình chọn: 8.00/10/1049 lượt.

đã không còn nhìn khủng bố như lúc đầu nữa, “Tiểu thư,

Xuân Liễu có chuyện tốt muốn nói cho người.”

Mộ Dung Phong hơi hơi sửng sốt, nhịn không được cười

khổ một chút: “Ta còn có thể có chuyện tốt gì để nghe? Nay ta cảm thấy sự tình

không cần quá xấu chính là chuyện tốt.”

“Thật sự là chuyện tốt.” Xuân Liễu mỉm cười nói,

“Người không phải bị Mạnh Uyển Lộ mang đi, còn bị Hạ Hà đánh sao? Người hẳn là

không nghĩ tới đi, Hoàng Thượng….”

Xuân Liễu nói xong chuyện đã xảy ra, nghi hoặc trong

lòng Mộ Dung Phong càng ngày càng nặng, Tư Mã Nhuệ nay biểu hiện thật sự là kỳ

quái, chẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện gì làm cho hắn phai nhạt rất nhiều sao? Vì

cái gì những chuyện cùng chính mình không quan hệ hắn còn nhớ rõ, nhưng những

chuyện cùng chính mình có liên quan hắn lại tuyệt không nhớ rõ?

Thời gian một tuần, bảy ngày đã trôi qua.

Bảy ngày này không có bất luận kẻ nào quấy rầy các

nàng, Tư Mã Nhuệ cũng không đến, điều này làm cho Xuân Liễu có bao nhiêu thất

vọng, nàng vốn là nghĩ Tư Mã Nhuệ sẽ đến thăm Mộ Dung Phong nhưng không có. Bất

quá, như trước mắt cũng không phải không tốt, ít nhất không ai tìm chủ tớ hai

người các nàng gây chuyện, ngay cả Mạnh lão thái thái cũng không hề lộ diện.

Những việc này làm cho Mộ Dung Phong cũng có chút kỳ

quái, bởi vì nàng cảm thấy, nếu chân tướng sự tình theo như lời Xuân Liễu, Tư

Mã Nhuệ làm cho Xuân Liễu đánh Mạnh Uyển Lộ, nếu Mạnh lão thái thái không đến

nơi này của nàng đòi lại cái gọi là ‘công đạo’ vậy sao Mạnh lão thái thái có

thể bỏ qua được? Nhưng Mạnh lão thái thái thật giống như đột nhiên biến mất,

không có một chút tin tức xuất hiện.

Kỳ thật thương thế của nàng chẳng qua qua hai ngày là

tốt rồi, không thể không thừa nhận dược của Ô Mông quốc chính là thần kỳ, nếu

là ở thời đại của Bạch Mẫn chỉ sợ cũng không dám tưởng tượng. Xuống được

giường, Mộ Dung Phong bắt đầu tiếp tục im lặng sao kinh Phật của nàng, cũng

không thấy khổ sở như thế nào. Ở Mẫn Phong cư ngày ngày nhàn tản, cũng không

giống như là lãnh cung, Yên Ngọc ở trong Hợp Ý Uyển thường xuyên tới đây, đưa

tới một ít gì đó thích hợp, có đôi khi Tiểu Đức tử cũng tới đây, trong cung có

cái gì hiếm lạ đáng xem cũng sẽ lặng lẽ đưa tới, chỉ nói là Hoàng Thượng sai

hắn đưa tới còn lại cũng không nhiều lời, làm cho Mộ Dung Phong có chút không

thích ứng được.

Nếu nói hắn đã quên chính mình, nhưng nay hắn đột

nhiên trở nên có chút ân cần; Nếu nói hắn để ý, nhưng lại chưa bao giờ thấy hắn

lộ diện. Đột nhiên, nàng phát hiện chính mình đoán không ra những gì hắn đang

suy nghĩ.

Cũng đã lâu không nghe được tin tức gì của Tư Mã

Cường, cũng không thấy Tư Mã Minh Lãng tới chỗ này, tựa hồ như đột nhiên mọi

người đều công việc lu bù hẳn lên.

Lúc hoàng hôn Tiểu Ngũ đến đây, mấy ngày không thấy

nàng tựa hồ béo lên một chút, mặc quần áo đạm phấn càng thêm có vẻ mi thanh mục

tú, nói chuyện ôn nhu, nghe có chút hương vị ngượng ngùng cùng hạnh phúc, ánh

mắt nhìn Mộ Dung Phong cũng không còn khủng hoảng bất an nữa.

“Gặp qua Mộ Dung phi.” Tiểu Ngũ thi lễ, trong hành

động có sự dịu dàng tinh tế.

Mộ Dung Phong nhìn nàng, mỉm cười nhẹ giọng hỏi: “Buổi

sáng hôm nay ta còn cùng Xuân Liễu nhắc đến ngươi, cũng đã lâu ngày không gặp

ngươi, nay sống có tốt không? Nhìn khí sắc của ngươi, ở chỗ Tư Mã Cường hẳn là

hoàn hảo, tuy rằng Nhã Lệ nay không tiện chiếu cố ngươi nhưng lại có Tư Mã

Cường, nói vậy ngươi cũng không phải chịu ủy khuất gì. Tư Mã Cường tuy rằng

tính tình có chút thẳng thắn, nhưng thật sự là người tốt. Nếu không phải có

hắn, chỉ sợ là nay người ngồi ở trong xe lăn sẽ không phải là hắn mà là ta.”

Tiểu Ngũ nhẹ nhàng cười, cung kính nói: “Vâng, Tư Mã

công tử thật sự là người tốt, lúc bắt đầu còn vì chuyện của tiểu thư mà ghi hận

hắn, nhưng hắn thật sự vẫn chiếu cố nô tỳ, Lệ phi nương nương cũng nói, kỳ thật

nếu Tư Mã công tử không gặp phải Hồng Ngọc chắc chắn sẽ sống càng tiêu sái.”

Mộ Dung Phong cười cười, nhìn thấy trong mắt Tiểu Ngũ

đột nhiên có tia sáng, lúc nhắc tới Tư Mã Cường nàng tựa hồ đột nhiên vui vẻ

hơn rất nhiều.

“Nương nương nhà ngươi vì sao nhiều ngày nay không

xuất hiện, trước kia Lệ phi nương nương thường lại đây thăm tiểu thư nhà ta, có

đôi khi còn nói chuyện mấy câu, vì sao dạo này không thấy đến đây?” Xuân Liễu

một bên mỉm cười hỏi Tiểu Ngũ, một bên trong lòng âm thầm suy nghĩ, vì sao Tiểu

Ngũ không đi chiếu cố Lệ phi nương nương mà lại đi theo Tư Mã Cường.

“Nương nương nhà ta bị lão Thái hậu nương nương giam

lỏng.” Tiểu Ngũ thấp giọng nói, “Nghe Tư Mã công tử nói, hình như là bởi vì

chuyện của Mộ Dung phi, cụ thể bởi vì sao Tư Mã công tử cũng không nói gì,

nhưng hắn nói, Lệ phi nương nương cũng thật sự là người tốt, đáng tiếc lại gả

cho Thái thượng hoàng, nói đến cũng là do hắn tin lời người khác nói mà dẫn

theo nàng đi tới Đại Hưng vương triều, làm chậm trễ hạnh phúc cả đời của nàng.”

“Có liên quan tới tiểu thư nhà ta?” Xuân Liễu sửng

sốt, theo bản năng nói, “Tiểu thư nhà ta đã đến ở lãnh cung, chẳng lẽ lão Thái

hậu nương nương còn không yên tâm?