XtGem Forum catalog
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211364

Bình chọn: 8.5.00/10/1136 lượt.

Tiểu Đức Tử cúi đầu nhỏ giọng bẩm báo. “Đã rất nhiều ngày ngài ấy

cảm thấy không khỏe nên đã không triệu thái tử phi thị tẩm. Tối hôm qua ngài ấy

cho truyền thái tử phi, đột nhiên lại cảm thấy khó ở. Mới đầu còn tưởng vì

chuyện đăng cơ mệt mỏi nhưng càng về sau lại càng không thoải mái. Tiểu Đức Tử

vội bẩm báo với thái hậu người xem có nên thỉnh Lệ phi nhờ Lệ phi xem qua một chút

không? Phủ thái y bẩm rằng không nhìn ra có chỗ nào không ổn. Ngày mai là ngày

đăng cơ rồi, người nói làm thế nào mới phải?”

Thái hậu sửng sốt, “Bệnh gì mà đến cả phủ thái y cũng

nhìn không ra?”

“Là, là,” Tiểu Đức Tử ấp úng, “Những thứ khác đều

không sao, chỉ là thái tử gia cùng thái tử phi chỉ cần có tiếp xúc da thịt sẽ,

sẽ — thực không thoải mái.”

“Lệ phi đang ở đâu?” Thái hậu hỏi.

“Đang bị giam lỏng trong cung Lệ phi ạ. Chỉ chờ ca ca

nàng ấy rời khỏi liền ban tử cho nàng.” Tiểu Đức Tử nhỏ giọng đáp, “Đây là ý

chỉ của thái hậu nương nương.”

“Truyền Lệ phi tới cho ta.” Thái hậu ra lệnh.

Tiểu Đức Tử lập tức xoay người rời đi.

Lệ phi lẳng lặng tiến vào, vẻ mặt lạnh băng. Gặp thái

hậu liền thi lễ, « Thái hậu nương nương. Người có thời gian rảnh rỗi tìm

Lệ phi nói chuyện sao ? »

« Ngươi rốt cuộc đã cho Nhuệ nhi uống loại thuốc

gì ? » Thái hậu tức giận hỏi.

« Đương nhiên là thuốc làm cho hắn quên đi Mộ

Dung Phong. Có gì không đúng sao ? » Lệ phi lẳng lặng nhìn thái hậu,

« Hắn vẫn không quên được Mộ Dung Phong sao ? »

« Hắn đúng là đã quên mất Mộ Dung Phong nhưng

sáng nay Tiểu Đức Tử nói Nhuệ Nhi chỉ cần gần gũi với Mạnh Uyển Lộ liền có cảm

giác khó ở. Chuyện này là sao ? » Thái hậu oán hận chất vấn.

Lệ phi thở dài nhẹ nhàng nói : « Thái hậu

nương nương, người nói ta cho hắn uống thuốc để quên đi Mộ Dung Phong

không nói ta cho thuốc để hắn yêu Mạnh Uyển Lộ. Trong thuốc kia có lẫn với máu

của Mộ Dung Phong làm cho Tư Mã Nhuệ quên đi Mộ Dung Phong. Tuy nhiên, nội

trong một năm nếu hắn gần gũi da thịt với nữ nhân khác hắn sẽ có cảm giác khó

ở. Nói chung, đây chính là một loại tác dụng phụ của thuốc. Trên thế gian

nào có loại thuốc vong tình không trả giá đại giới chứ. Trước lúc hắn hôn mê

không phải người từng nói bất cứ giá nào chỉ cần hắn quên được Mộ Dung Phong nay

sá gì không đợi một năm. Sau một năm, hắn muốn triệu nữ nhân nào lập tức có nữ

nhân đó. »

Thái hậu nhìn Lệ phi trong lòng có chút hoài nghi

nhưng sắc mặt Lệ phi bình tĩnh như nước nhìn không ra có chỗ nào không ổn,

« Nếu ngươi lừa ta, bị ta phát hiện ra ta nhất định không tha cho

ngươi. »

Lệ phi cúi đầu, « Lệ phi nào dám lớn gan đùa giỡn

với thái hậu nương nương. Người yên tâm. Sau một năm hắn không chỉ không nhớ

nổi Mộ Dung Phong là ai còn có thể có rất nhiều nữ nhân, sinh rất nhiều tiểu

bảo bối. Sẽ giống như Mộ Dung Phong chưa từng xuất hiện. »

Thái hậu xuất thần đến nửa ngày cũng không hé miệng

nói một câu.

« Ngày mai Nhuệ nhi đăng cơ. » Thái hậu khẽ

thở dài, ngồi đối diện hoàng hậu, « Đã nói thật sự Phong nhi chịu nhiều

thiệt thòi. Nếu phụ thân nó không đẩy sự tình đến nước này, ta đã đáp ứng cho

hai đứa chúng nó rời khỏi hoàng cung sống tiêu dao bên ngoài. Nhưng nay chuyện

đã rồi ta không thể nào buông tay Nhuệ nhi, buông tay với cục diện Đại Hưng.

Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có mình Nhuệ nhi là làm được. Triết nhi trời sinh tính cẩn

trọng quá mức, một số việc dây dưa không dứt ra được không thích hợp làm quân

vương. Cường nhi tâm tính ngoan độc lại chuyên chế, không được lòng người, thân

thể nay lại tàn phế không thể trị vì thiên hạ. Thanh nhi văn nhược thư sinh,

đọc đủ thứ thi thư nhưng không đủ giảo hoạt, cho dù có làm hoàng thượng cũng

chỉ tạo ra một đám quân thần vô dụng. Chỉ có Nhuệ nhi tuy rằng có vẻ bất hảo

nhưng kỳ thực lại thông minh cơ trí tối thích hợp với vị trí hoàng đế Đại Hưng

cao cao tại thượng. Luận về trí tuệ lẫn mưu lược hắn không dưới cơ phụ thân hắn

cùng Minh Lãng. Hắn lại trẻ tuổi cũng không lãng mạn quá mức như Minh

Lãng. »

Hoàng hậu khẽ thở dài không đáp. Trong lòng bà đang thương tiếc cho Mộ Dung Phong. Một

tiểu cô nương hiểu chuyện như vậy gặp sự tình này còn bị biếm tới lãnh cung vô

danh. Vậy mà, nàng không khóc không nháo, không tranh không sảo chỉ im lặng như

thể không có chuyện gì. Chỉ có một nha đầu Xuân Liễu bên cạnh hai người nương

tựa vào nhau sống qua ngày.

Nếu như một ngày kia, Tư Mã Nhuệ nhớ ra mọi chuyện hắn

sẽ hận chết tổ mẫu. Cá tính Tư Mã Nhuệ vốn không giống người thường nay quên

mất Mộ Dung Phong lại trở lại bộ dáng bất hảo, lãnh khốc ngày xưa…

“Nha đầu Lệ phi này thật phải đề phòng. Thái tử Ô Mông

quốc hiện còn chưa đi. Nếu đi rồi, ta vốn muốn ban tử cho nàng nhưng nay xem ra

nếu nàng chết rồi Nhuệ nhi xảy ra vấn đề gì làm sao giải quyết được. Hơn nữa,

ta sợ thực sự nàng đã động chân động tay vào thuốc. Nếu xảy ra chuyện, trừ nàng

ra có lẽ không ai có thể giải trừ được.” Thái hậu chậm rãi nói biểu tình thoạt

nhìn có chút lo lắng, “Nếu nàng ta thực sự động tay động chân mà chúng ta không

biết, hoàng hậu – ta biết con không tình nguyện nhưng trước mặt Nhuệ n