người ngươi. Chính là, trước khi nổ chết các ngươi, ta muốn thiên đao vạn
quả ngươi, ta muốn cho ngươi máu chảy từng chút một cho đến chết!”
Một thanh kiếm đã đâm đến, mang theo hàn quang chủy
thủ đánh đi ra ngoài.
Cơ hồ là đồng thời, máu tươi phun ra như suối!
Tiếng kinh hô của mọi người chôn ở trong cổ họng, thốt
ra không được, mọi người ngơ ngác nhìn, so với vừa rồi biết chính mình trúng
độc lại càng kinh ngạc, không phải sợ hãi, mà là ngoài ý muốn, thật lớn ngoài ý
muốn.
Xuân Đào ngã xuống đất, Mộ Dung Tuyết ôm đầu vai.
Tư Mã Cường ngạc nhiên đứng ở nơi đó, ngay cả kiếm
cũng đã quên rút ra, kiếm kia cắm thật sâu ở trên ngực Xuân Đào, máu chảy như
suối; Mà Mộ Dung Thanh Lương vẻ mặt bi ai nhìn chính mình nữ nhi, chủy thủ sắc
bén đâm vào vai phải của nữ nhi, máu không ngừng chảy ra.
Bi ai, chỉ có một cái ý niệm bi ai trong đầu. Mộ Dung
Phong đột nhiên muốn khóc, làm gì, vì cái gì nhất định phải như thế, làm cho
tình yêu ở trước sự thật trở nên yếu ớt không chịu nổi như thế?! Mộ Dung Tuyết
đáng thương, nàng phải đối mặt như thế nào, đối mặt như thế nào với biến cố
này? Mà Xuân Đào, nàng rốt cuộc phạm vào sai lầm gì?
“Vì cái gì phải như vậy?” Mộ Dung Phong nhịn không
được rơi lệ, nhìn chằm chằm người mà chính mình gọi là phụ thân, bất luận như
thế nào, nam nhân này, là chính mình phụ thân ở thời đại này, mặc dù chỉ là phụ
thân trên danh nghĩa, nhưng vẫn là muốn xưng hô một tiếng phụ thân, “Vì cái gì
nhất định phải như vậy? Phụ thân như vậy, mẫu thân ở dưới cửu tuyền có thể an
tâm sao? Vì cái gì? Người nói cho con biết, vì cái gì phải như vậy? Vì cái gì
nhất định phải như thế?!…”
“Phụ vương…” Tư Mã Nhuệ nhìn về phía chính mình phụ
thân, lại nhìn đến mẫu thân ngồi ở bên kia trong mắt hiện lên một tia nước mắt,
có lẽ, là thấy được chính mình bi ai, cảnh ngộ nay của Mộ Dung Tuyết, có lẽ sẽ
là kết quả ngày sau của nàng.
Không có bất luận kẻ nào nghĩ đến, ngay tại một khắc
kia, thời điểm kiếm của Tư Mã Cường đâm tới, Mộ Dung Thanh Lương một phen đẩy
dời đi chính mình thiếp Xuân Đào, không để ý nàng đã có bầu, làm cho nàng thay
mình chặn một kiếm kia.
Mà, Hoàng Thượng, đã đồng thời, kéo qua Tuyết phi Mộ
Dung Tuyết cách chính mình gần nhất, làm cho nàng thay mình chặn chủy thủ sắc
bén mà Mộ Dung Thanh Lương đâm qua.
Xuân Đào nằm ở trong vũng máu, nhìn Tư Mã Cường, cố
gắng nói: “Đứa trẻ trong bụng ta đã đủ tháng, cầu ngài, thay ta lấy nó ra.”
Mộ Dung Phong kinh ngạc nhìn Xuân Đào, nhìn đến lệ ý
thật sâu trong mắt nàng.
“Tiện nhân!…” Mộ Dung Thanh Lương một cước đá qua,
Xuân Đào không thể nào trốn tránh, hét thảm một tiếng, máu tươi từ giữa hai
chân nàng chảy ra, nhanh chóng nhiễm hồng quần áo của nàng, “Tạp chủng trong
bụng ngươi, bất quá là công cụ để ta lợi dụng, ngươi thế nhưng còn muốn sinh nó
ra, nguyên là muốn cho ngươi chết sạch sẽ trong sạch, chính ngươi tự tìm nhục,
lại chẳng trách được ta.”
Xuân Đào nhìn Tư Mã Cường, nam nhân duy nhất có thể tự
do hoạt động trong phòng này, cầu xin nói: “Cầu ngài, giết ta, lấy ra đứa nhỏ
trong bụng ta, nó không phải tạp chủng, nó là đứa nhỏ của ta cùng với người ta
yêu, là Mộ Dung Thanh Lương giết hắn. Vì đứa nhỏ trong bụng ta, ta đáp ứng giúp
hắn diễn trò, dời đi lực chú ý của mọi người các ngươi, nghĩ rằng hắn thật sự
thay đổi tính tình, làm cho hắn có thể hảo hảo hoàn thành kế hoạch của hắn.”
Tư Mã Cường lăng lăng nhìn nàng.
“Cầu ngài.” Ánh mắt cầu xin của Xuân Đào gắt gao nhìn
chằm chằm Tư Mã Cường, trên mặt nước mắt hòa cùng máu, “Van cầu ngài, lập tức
giết ta, lấy ra hài tử của ta, làm cho nó sống sót, kiếp sau ta nhất định sẽ
báo đáp ngài!”
Mộ Dung Phong nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Tư Mã
Cường, đáp ứng nàng, bất luận nàng là quý hay là tiện, đứa nhỏ là ai, nhưng đứa
nhỏ là vô tội, nàng nay đã không sống được, lấy ra đứa nhỏ của nàng ra đi, để
cho nàng đi im lặng tiêu sái.”
“Làm như vậy sẽ giết nàng, nàng là vô tội, ta không hạ
thủ được.” Tư Mã Cường thế nhưng có chút bất lực, nhìn kiếm cắm ở trên người
Xuân Đào.
Xuân Đào đột nhiên chính mình một phen rút ra kiếm,
đối với chính mình bụng, nhắm mắt lại, cắn răng, hung hăng đâm xuống.
Mộ Dung Phong trợn mắt há hốc mồm, trên ti vi chỉ thấy
qua có người mổ bụng tự sát, không nghĩ tới nhìn thấy tình hình chân thật. Sức
mạnh của tình mẹ thật sự làm người ta khiếp sợ!
Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người đứng yên
lặng, không nói gì.
Nhưng Xuân Đào do khí lực không đủ, kiếm kia xẹt qua
một nửa, liền không đâm xuống được nữa, trên trán tất cả đều là mồ hôi, không
biết là đau hay là gấp, hơi thở đã càng ngày càng yếu.
“Ta đến.” Là thanh âm của Lệ phi, nàng đến khi nào,
không ai biết, chỉ thấy nàng sử dụng kiếm lập tức xẹt qua, máu tươi bay lên,
một tiếng khóc yếu ớt của đứa nhỏ truyền đến.
Xuân Đào thảm thảm cười, thậm chí không kịp liếc mắt
xem đứa nhỏ một cái, nói: “Cám ơn.” Đầu gục xuống, khóe mắt vẫn đang có lệ,
lẳng lặng đi.
Lệ phi ôm lấy đứa nhỏ, nhìn chằm chằm Mộ Dung Thanh
Lương, vừa muốn mở miệng nói chuyện.
“Tiểu Tuyết, ngư