XtGem Forum catalog
Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210693

Bình chọn: 9.5.00/10/1069 lượt.

ụt đến bên ta, thanh kiếm lạnh như băng đã kề vào cổ họng,

“Nhiếp Chính Vương, đừng có kích động. Ngươi còn tiến thêm một bước, ta

sẽ giết chết nàng ấy!” Vẫn là giọng nói với thái độ coi trời bằng vung,

mang theo chút giễu cợt, không cần quay đầu ta cũng biết người phía sau

mình chính là… Diệu.

“Ngươi cho rằng, ta là kẻ chỉ biết ngâm thơ đánh đàn, lưu luyến phong hoa tuyết nguyệt hay sao? Nỗi đau ngày đó

ngươi mang tới cho Ngọc Phiến Nhi, ta đã thề với trời, nhất định sẽ trả

lại gấp bội. Trong tay ngươi nắm giữ cấm quân thì đã sao? Ngươi cho rằng Đại Từ Ân tự này chỉ là một ngôi chùa tầm thường thôi ư? Ngươi nghĩ

hàng ngày ta ở đây chỉ biết nghe kinh niệm Phật? Ngươi đã đề cao ta quá

rồi đó. Đây chính là chỗ luyện binh, hàng ngày ta đều thao luyện và mưu

tính cách nào mới có thể bắt giữ được ngươi. Người đâu!”

“Dạ,

tướng quân!” Tiếng bước chân rầm rập vang lên, trong khoảnh khắc cả bảo

điện Đại Hùng vây kín đầy người. Không chỉ riêng ta mà ngay cả Diệp cũng kinh ngạc trước sự sắp xếp tỉ mỉ, chu đáo này của Diệu. Thì ra, chàng

đã giăng bẫy từ lâu, chỉ chờ kẻ địch tự mình nhảy vào nữa thôi.

“NAM CUNG DIỆU! Ngươi mau thả nàng ra, ai làm người đó chịu, ta thừa nhận

lúc đó chính ta đã dùng thuật Nhiếp Tâm để khống chế ngươi, nên mới

khiến Ngọc Phiến Nhi phải bỏ mình chết thảm. Thế nhưng chuyện đó không

hề liên quan đến Truy Nguyệt… Ngươi hãy thả nàng ấy ra, ngươi bắt ta làm gì cũng được.”

“Ta bắt ngươi làm gì cũng được? Ta bắt ngươi

phải giống như ta, mất đi người yêu thương nhất trên đời.” Dứt lời,

thanh trường kiếm trong tay Diệu rút ra, đâm thẳng về phía ta.

“Đừng mà!” Cả ta và Tinh Thích cùng lúc thét lớn. Tên hồ li thối tha… tên hồ

li chết tiệt, chàng hại chết ta một lần còn chưa đủ hay sao?

Ta

nhắm nghiền mắt lại, nhưng cơ thể chẳng hề cảm thấy đau đớn gì hết. Khi

mở mắt ra, ta mới biết thanh trường kiếm đó đã xuyên thẳng vào ngực Tinh Thích.

“Truy Nguyệt!”

Hắn đưa tay định chạm vào ta,

nhưng Diệu đã lập tức kéo ta lùi lại. “Nhìn nàng sợ đến mức mặt trắng

nhợt kìa, nàng chưa chết đâu, đồ ngốc!”

“Nàng ấy không phải là

Truy Nguyệt… ngươi cho rằng ta nỡ giết chết nàng ấy sao?” Diệu quay sang nhìn ta dịu dàng lên tiếng. Ta bất giác vô cùng kinh ngạc! Diệu đang

nói gì chứ? Chàng đã biết… ta không phải là Truy Nguyệt rồi sao?

“Nàng ấy không phải là Truy Nguyệt…. không thể nào… vậy nàng ấy là ai?”

“Nàng ấy là…” Diệu nhìn Diệp đứng cách đó không xa, do dự một hồi.

“Nàng ấy là nương tử mới của ta, nàng họ Phạm, tên Đồng. Ây da… cô nương đanh đá này, véo ta mạnh như vậy làm gì chứ?” Dám bảo ta họ Thùng tên Cơm*,

thật là quá đáng! Tên hồ li chết tiệt, không biết đã nhận ra ta từ lúc

nào, không ngờ còn dám giả bộ như không biết.

(*) Từ Phạm Đồng

đồng âm với cụm từ thùng cơm, mang nghĩa ham ăn trong tiếng Trung. Trước kia Nam Cung Diệu hay gọi Ngọc Phiến Nhi là “Đồ ham ăn”, nên giờ biến

âm gọi là Phạm Đồng.

“Đồ ham ăn! Cho dù nàng có biến thành tro

bụi, ta cũng có thể nhận ra.” Diệu ghé sát vào ta, nói rõ từng từ, chẳng khá nào một lời thề nguyền cả.

“Nàng ấy không phải là Truy

Nguyệt, vậy Truy Nguyệt đâu, Truy Nguyệt đâu rồi?” Tinh Thích khó nhọc

cất giọng hỏi, miệng không ngừng trào máu.

Hoa xơ xác, gió tây

thổi, không còn nhìn thấy người xưa nữa… Ngôi sao trên trời là bóng hình của mặt trăng, thế nhưng ngôi sao… lại chẳng bao giờ tìm được hình bóng mà mình hằng mơ tưởng. Hắn không sợ gì hết ngay cả việc đối đầu với

trời đất, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể nào tìm được người yêu thương

nhất của cuộc đời mình.

Ta nhìn Tinh Thích đang vùng vẫy đầy

tuyệt vọng rồi nhẹ nhàng bước về phía hắn. Thấy vậy Diệu lo lắng muốn

kéo ta lại, nhưng ta liền phẩy tay chàng ra.

“Nếu nàng không

phải là Truy Nguyệt, vậy tại sao nàng lại biết được mọi chuyện giữa ta

và nàng ấy? Truy Nguyệt hiện ở đâu? Tại sao nàng không xuất hiện để gặp

ta?”

“Nàng ấy đã chết từ lâu rồi. Nàng nhờ ta hoàn dương để

khuyên ngài hãy buông tay… Nàng ấy nói, mặt trăng và sao cùng tồn tại

cùng trời đất, cho dù chúng sinh có bị hủy diệt, hai người cũng không

bao giờ bị chia cách. Nàng ấy đang đợi ngài ở một vòng luân hồi mới.” Ta bước lại gần chỗ hắn, nhẹ nhàng chuyển lại lời nhắn của Truy Nguyệt.

“Nha đầu ngốc nghếch… con đường luân hồi dài như vậy, nàng đi vội vã chẳng

chịu đợi ta, làm sao ta có thể tìm được nàng đây? Ha ha, cho dù nàng đến chân trời góc bể, kiếp sau… ta nhất định… sẽ tìm… được nàng.” Nụ cười

phảng phất trên khuôn mặt của Tinh Thích, hắn đưa mắt nhìn về phương xa, dường như vào giây phút cuối cuộc đời mình, hắn đã tìm thấy được một

giấc mộng đẹp tựa thiên đường.

Diệu ôm chặt lấy ta, còn ta đã

bật khóc thành tiếng. Rồi chàng đặt một nụ hôn dịu dàng, ấm áp lên má,

lau khô những giọt nước mắt cho ta. Giữa trời đất mênh mang này, con

đường phía trước còn rất dài, chúng ta cuối cùng đã tìm lại được nhau,

chẳng bao giờ chia lìa thêm nữa.

***

“Ngô hoàng vạn tuế, trời đất phù hộ Đại Kỳ! Ngô hoàng vạn tuế, trời đất phù hộ Đại Kỳ! Ngô

hoàng vạn tuế, trời đất phù hộ Đại Kỳ!” Bên ngoài B