n này sao?” Chàng nhìn ta,
ánh mắt vằn đỏ, mang theo cả sự ghen tuông điên cuồng. Chàng xé thô bạo y phục ta, tách hai chân ta ra rồi hạ người.
“Diệu, xin đừng, thả ta ra. Chàng điên rồi!” Đây không phải là Diệu mà ta từng biết. Mỗi
hành động của chàng càng lúc càng khiến ta thêm hoảng loạn hãi hùng.
“Điên? Thế nào được gọi là điên? Ngay cả chuyện điên rồ như yêu nàng mà ta còn làm được, thì trên đời này còn chuyện gì điên rồ hơn nữa chứ? Kể từ
ngày nàng đưa ta đi ăn tại khu phố Tây, kể từ lúc nàng nói chuyện thâu
đêm cùng ta, kể từ khi nàng mỉm cười với ta, kể từ khi nàng gả cho ta,
ta đã điên loạn vì nàng rồi. Ta điên tới mức không nhìn ra được tâm địa
độc ác của nàng, thậm chí còn huyễn hoặc bản thân đang hạnh phúc, muốn
được ở bên nàng mãi mãi. Ta đã tin những lời quỷ quái của nàng, cho nên
mới bị nàng chà đạp, giày vò như vậy.” Diệu thét lớn. Ta bất giác bật
mạn người lên. Nỗi đau đớn xé tim gan truyền lên từ phần thân dưới. Lúc
này, Diệu đã tiến sâu vào cơ thể ta. Từ trước đến nay ta chưa từng nghe
sẽ trao thân cho chàng tại nơi này và bằng cách này. Chàng thâm nhập vào ta hoàn toàn không chút thương tiếc. Còn ta chỉ cắn chặt môi để không
bật khóc thành tiếng. Toàn thân là cảm giác tê dại, giây phút đó ta đã
nghĩ mình chẳng thể nào qua được đêm nay.
“Có đau không? Nàng
phải biết ta còn đau hơn thế gấp bội lần. Nàng đã từng nghĩ khi biết bị
nàng bán đứng, ta đã đau đớn đến thế nào không?” Ánh mắt Diệu tràn đầy
niềm đau. Giây phút nhìn thấy niềm đau đớn đến xé lòng trong mắt chàng
đó, ta đã chẳng thể nào oán hận chàng được nữa. Ta thực sự rất đau,
nhưng ta càng đau xót cho chàng nhiều hơn… hồ li chết tiệt!
“Hồ li!” Ta gọi chàng. Tại sao hai người chúng ta lại thành ra thế này, tại sao chúng ta cứ phải làm tổn thương nhau?
“Đừng gọi ta là hồ li nữa.” chàng lại càng tăng thêm sức mạnh. Móng tay ta
nghiến vào vai chàng, nỗi kinh hãi trong lòng ta hoàn toàn che lấp cảm
giác đau đớn. Nhất định có chuyện gì đã sai, chúng ta đều sai cả rồi!
“Dừng lại, cầu xin chàng, đau quá…” Ta bật khóc trong lòng chàng, nhưng chàng không hề có ý muốn buông tha.
“Ngọc Phiến Nhi, nàng hãy nhớ cho kĩ, cho dù nàng có yêu ta hay không, nàng
đều là của ta.” Từng lời chàng nói như từng nhát đao cứa vào tim ta.
Chàng hôn ta, chiếm đoạt ta điên cuồng, mỗi động tác của chàng mang theo cả đau đớn và nhớ thương. Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi, trước mặt ta hiện
lên những hồi ức xưa cũ: Chàng bất ngờ xuất hiện bắt chuyện cùng ta rồi
cùng ta đi tới phố Tây ăn hoành thánh. Rồi chàng uống thuốc độc vì ta.
Sau đó hai chúng ta đã có quãng thời gian thật đẹp. Lúc ta nguy nan
chàng chẳng màng lễ tiết xông thẳng vào cung, trái lời mẫu phi, bế ta đi khỏi. Chàng nói chàng không thể không yêu ta, chàng nói ngoại trừ
chàng, chẳng ai thèm lấy ta cả… Ngọc Phiến Nhi, mày đúng là đồ ngốc, bao nhiêu kí ức tốt đẹp là vậy, làm sao tình cảm của chàng có thể là giả
được?
“Phiến Nhi, đừng rời khỏi ta nữa…” Diệu thì thầm bên tai
ta. Rồi chẳng hề dịu dàng, chàng ấn mạnh lên ngón tay bị gãy của ta, vết thương cũ tức thì tái phát vô cùng đau đớn. Xin lỗi chàng, Diệu, trước
nay ta chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ rời khỏi chàng trong đêm tân hôn, ta
chỉ không muốn chàng phạm sai lầm mà thôi. Ta không sợ chàng hận ta, chỉ sợ chàng hại chết Diệp rồi, bản thân có ngày sẽ hối hận. Ta không có
huynh đệ, tỷ muội, tình thân nhưng ta hy vọng chàng sẽ có. Thà rằng để
chàng hận ta, ta cũng muốn cả cuộc đời này… chàng không có gì phải nuối
tiếc.
Nước mắt ta không ngừng lăn trên hai má, những giọt nước
mắt vừa mới rơi xuống, đã bị chàng thô bạo hôn khô. Từ trước tới nay, ta đều không nhìn thấu được trái tim mình, hoặc có lẽ ta vẫn luôn hiểu,
chỉ là giả bộ không biết mà thôi. Ta luôn sợ bản thân bị tổn thương, lúc nào cũng cất giấu trái tim mình thật kĩ, thậm chí ta còn cho rằng bản
thân sẽ mãi chỉ là một ăn mày bé nhỏ chẳng thể biết đau lòng vì bất cứ
thứ gì. Thế nhưng lúc này, trước nỗi đau đớn mà Diệu mang tới, ta nhận
ra mình còn yêu Diệu hơn cả bản thân mình. Tất cả mọi chuyện ta làm đều
là vì chàng, một mình chàng mà thôi. Ta yêu chàng, tình yêu đó vượt lên
tất cả mọi thứ trên thế gian này. Cả cuộc đời này e là ta chẳng bao giờ
hiểu rõ bản thân mình hơn lúc này nữa. Vạn trượng hồng trần, tất cả chỉ
như một giấc mộng, chỉ trong khoảnh khắc là có thể biến thành tro bụi.
Thế nhưng nếu ngay bây giờ bắt ta phải làm thiêu thân lao vào biển lửa,
ta cũng không có gì hối tiếc.
Mỗi khi nhớ lại đêm hôm đó, ta
đều nghĩ đó chỉ là một giấc mộng. Bởi vì lúc ta tỉnh dậy, thấy mình đã
quay về phòng dành cho nha hoàn. Ngày ngày vẫn phải đối mặt với đống y
phục chất cao như núi cần phải được giặt giũ, và một đống việc cần làm
không tên. Điều khác biệt duy nhất chính là tâm trạng ta đã bình tĩnh
hơn trước rất nhiều.
Ta cũng được phép vào quét dọn phòng cho
Diệu, hàng ngày xếp lại sách và chuẩn bị điểm tâm cho chàng. Khi làm
những việc này, ta không hề cảm thấy uất ức chút nào, thi thoảng trong
lòng còn lấy làm mừng rỡ. Ta có cảm giác mình