ô cùng đau khổ, buồn bã chỉ vì một
đám hoa cỏ ngớ ngẩn. Thứ khí chất mà họ nói thực quá sức giả tạo. Để lần sau xem ta sẽ trừng trị hoa viên này như thế nào.
Có điều, thời gian đúng là quá gấp. Tháng sau đã tới sinh nhật của ta rồi. Buổi yến
tiệc lần này thực sự không nhỏ chút nào. Nghe nói Hoàng thượng còn đích
thân dặn dò mấy vị Hoàng tử phải tới phủ Thừa tướng tham dự, chúc mừng
sinh nhật của ta nữa. Hầy, ai bảo ta là thiên kim tiểu thư của Thừa
tướng cơ chứ? Vì muốn ta nổi bật giữa rất nhiều mỹ nữ, phụ thân ta đặc
biêt mời người biểu ca Thái Tử thiếu bảo này đến dạy dỗ. Ngài ấy đã từng dạy cả Thái Tử, thế thì một tiểu nha đầu như ta là gì chứ. Đáng tiếc
là, Thái Tử thì dễ dạy chứ ăn mày thì cực khó, ta lại hoàn toàn không có tâm trạng học mấy thứ rắc rối, phiền phức. Suốt dọc đường đi ta không
ngừng lẩm bẩm một mình, vô cùng đắc ý.
Bộp! Bộp! Bộp! Vừa đi đến hành lang, ta bỗng nghe thấy phía sau truyền lại tiếng vỗ tay. Lúc quay đầu nhìn lại ta thấy một người con trai đang đứng tựa cột trái nhà. Vì
vừa đi rất vội vàng lại vừa luôn miệng lẩm bẩm, hơn nữa hắn mặc một bộ y phục có màu gần giống cột nhà, nên ta đã không nhìn ra hắn. Lúc quay
lại thấy hắn đứng khoanh tay ở đó từ lâu ta có chút giật mình, vì bản
thân đã quá mất cảnh giác.
Ta dừng bước, trợn mắt nhìn hắn,
trong lòng thầm nghĩ: người này từ đâu chui ra thế, sao ta không hề nghe biểu ca nhắc đến việc hôm nay có khách tới thăm?
“Thật không
ngờ thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đại nhân cũng có thể làm ra những
chuyện tàn sát hoa cỏ như vậy!” Giọng hắn thực chẳng khác nào tiếng đàn
quyết liệt mà mạnh mẽ. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười biếng nhác, bất
cần, mà nho nhã đến mê hồn. Khuôn mặt của hắn gọn gàng, tuấn tú, ánh mắt hẹp dài, hơi xếch, cùng chiếc mũi cao cao, đôi môi nhã nhặn, gợi cảm.
Tất cả những điểm nhỏ đó khiến toàn thân hắn phát ra thứ khí chất ung
dung, nhàn hạ. Hắn thực sự rất giống một con hổ tu luyện ngàn năm đã
thành tiên vậy.
Nghe giọng điệu hắn, trong lòng ta thầm nghĩ:
Không nên dây vào người lạ vẫn là thượng sách. Những người đến thăm
viếng phủ biểu ca, thân phận chắc không hề nhỏ, nếu không phải là quan
lớn thì cũng là hoàng thân quốc thích.
Trong chớp mắt, hắn đã
vụt qua, đột ngột đứng chặn ngay trước mặt ta, nhìn ta bằng ánh mắt đùa
bỡn, dò xét rồi cất giọng: “Ngọc Phiến Nhi, có đúng không?”
Ta trợn mắt. Lần này đừng có trách ta, là ngươi đã bắt chuyện với ta trước đấy!
“Hãy gọi ta là Diệu. Gia phụ là bạn hữu lâu năm với lệnh tôn, còn ta… rất hứng thú với nàng, bởi ta thấy nàng đặc biệt thú vị.”
Ta kinh ngạc nhìn khuôn mặt đnag mỉm cười đầy khoa trương trước mắt, thế
nào là đặc biệt thú vị chứ? Đây chẳng phải là dùng văn mắng người sao?
“Hôm qua lúc đến đây, ta đã nhìn thấy nàng lặng lẽ cho một lão ăn mày không
ít ngân lượng. Ta thực có chút không hiểu, nàng tàn phá đám hoa cỏ trong hoa viên đến mức đáng sợ, vậy mà có thể đối xử với kẻ ăn mày nhân ái
như vậy sao?”
“Có gì mà kì lạ chứ? Bản cô nương là người có lòng dạ lương thiện, dịu dàng thế nên nếu có đem ngân lượng cho người nghèo
thì đã sao, làm gì mà phải kinh ngạc đến vậy?” Ta bực bội đáp. Quả nhiên đám con cháu nhà giàu chẳng kẻ nào hiểu được thế nào là nhân tình thế
thái.
“Đúng là chẳng có gì kì lạ, thế nhưng ta thấy nàng…” Người này vừa nói vừa cúi đầu, từ từ ghét sát vào tai ta. Nghe xong mấy lời
thì thầm của hắn ta liền đẩy hắn ra, sửng sốt đến mức há hốc miệng, mãi
lâu sau vẫn chưa thể thốt thành lời. Hắn nhìn bộ dạng thất thần của ta
với vẻ cực kì khoái chí, khoanh tay trước ngực, chờ lời giải thích.
“Thân thủ của ta nhanh nhẹn là vậy, không có lí gì lại bị ngươi dễ dàng phát
hiện. Mau nói, tại sao ngươi có thể nhìn rõ ta ăn cắp đồ chứ?” Việc này
đúng là một sự mỉa mai cho kĩ thuật hành nghề của một thần trộm như ta.
Phải biết rằng ta là nhất chi hoa ở căn miếu hoang phố Tây, vốn nổi danh là ‘vô ảnh thủ’. Vậy mà không hiểu sao cái tên khốn khiếp rơi từ trên
trời xuống nàu lại có thể phát hiện ra ta ăn cắp, không biết hắn là
người của giới nào?
“Nói vậy thực sự là nàng ăn cắp sao? Lưu
quản gia đã đứng đó mắng nhiếc, chửi bới cả ngày trời vì ngân lượng
không cánh mà bay. Ta cũng chỉ nhìn thấy nàng đụng vào người ông ta
thôi, giờ tiện miệng hỏi, thật không ngờ lại đúng là nàng… Ha ha! Thật
thú vị! Thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng cũng biết trộm cắp? Có điều
nàng rất kì lạ, không hề căng thẳng hay sợ hãi khi bị ta phát hiện là kẻ trộm, ngược lại chỉ cảm thấy xấu hổ vì kĩ thuật trộm cắp của mình không giỏi?” Hắn xem ra không hề có ác ý, mỉm cười hớn hở trông đến là đáng
yêu.
“Vị Lưu quả gia đó đã hung dữ với lão ăn mày, vậy nên ta
lấy chút tiền của ông ấy cho người ta, cũng coi như thay ông ấy hành
thiện tích đức. Nếu mục đích là vậy thì ta nên được coi là người hiệp
nghĩa mới phải. Tiểu tử, ngươi tên Diệu đúng không, ta nhớ ngươi rồi
đấy. Ta bây giờ không có thời gian nói chuyện cùng ngươi, ta phải đi học nữ công gia chánh đã. Lần sau có cơ hội chúng ta gặp lại nhé!” Ta nói
rồi nhanh chóng rảo bước. Hắn n