ch, Tiêu Hạng.
Tiêu Hạng không nhìn thấy nàng, lúc này hắn ta đang quay lưng lại với nàng, tuy đã không còn trong bệnh viện, nhưng hắn ta vẫn một thân áo trắng quần trắng nhàn nhã, khí chất phiêu dật như tiên, không khác gì với Tiêu Tịch, thậm chí ngay cả bóng lưng cũng khiến người khác kinh ngạc.
Ưu Vô Song hít một hơi sâu, từ từ bước qua ấy, lãnh đạm hỏi: “bác sĩ Tiêu, sao anh lại ở đây?”
Tiêu Hạng từ từ quay người lại, trên gương mặt tuấn mĩ vẫn là nụ cười nhàn nhạt giống hệt Tiêu Tịch, nhưng lại không phải, rốt cuộc là kì lạ ở đâu, nàng nói không ra.
Lúc này, cửa đột nhiên mở ra, một người trung niên tóc hơi điểm hoa, nhìn cực kì nho nhã bước ra, mỉm cười với Tiêu Hạng, sau đó ánh mắt rơi vào người Ưu Vô Song, qua một lúc sau, mới lạnh đạm nói: “Tiểu Song.”
Ưu Vô Song nhìn người trung niên, sống mũi cay cay, một lúc lâu, mới nghẹn ngào gọi: “Ba.”
Lời nàng vừa mới nói ra, cả người đã sà vào lòng người trung niên, vùi đầu vào lòng người trung niên khóc nức nở.
Còn Tiêu Hạng chỉ yên lặng đứng nhìn, ánh mắt không có chút tia kinh ngạc, qua một lúc lâu, mới từ từ ngẩn đầu, nhìn sắc trời, sau đó lãnh đạm nói với người trung niên: “Giáo sư Ưu, thời gian sắp đến rồi.”
Ánh mắt giáo sư Ưu thoáng qua tia đau thương, ông ta từ từ đẩy Ưu Vô Song ra, lãnh đạm nói: “Tiểu Song, nếu như con đã đến thì hãy vào đi, mẹ con đang đợi con!”
Ưu Vô Song nhìn nụ cười lạnh nhạt như thường ngày của ba, lòng như bị thứ gì đó nghẹn phải, rất khó chịu, đây rõ ràng là ba ruột của mình, nhưng ánh mắt ông ta nhìn mình, cứ như người xa lạ, cảm giác này khiến lòng nàng cực kì bi ai.
Nàng vốn muốn hỏi ba nàng sao lại quen biết Tiêu Hạng, nhưng nhìn thái độ xa cách của ba nàng, nàng không nói được lời nào.
Nàng ngừng một lúc, nhìn banàng không có gì muốn nói với nàng, chỉ còn cách đè nén sự chua xót trong lòng, sau đó lẳng lặng bước vào trong nhà.
Nhưng Ưu Vô Song không biết rằng, sau lưng nàng, có hai ánh mắt quan tâm, đang lẳng lặng nhìn theo bóng người nàng, trong ánh mắt của giáo sư Ưu, thậm chí có thể nhìn thấy được ánh sáng của nước mắt. Đi vào trong nhà, Ưu Vô Song không nhìn thấy mẹ nàng.
Mọi thứ trong nhà, đều không hề thay đổi, vẫn giống như trong kí ức của nàng.
Từ sau khi nàng tròn mười tám tuổi, nàng đã dọn ra khỏi đây, và cũng từ năm ấy bắt đầu, mẹ nàng đã không chịu gặp nàng, nàng cũng chưa từng trở lại đây.
Lúc nàng học đại học, ba mỗi tháng đều gửi cho nàng một khoảng tiền sinh hoạt, mãi cho đến khi nàng có công việc.
Còn đối với mẹ, nàng đã có mấy năm không gặp, chỉ là, trong căn nhà này, vẫn đầy ắp hơi thở quen thuộc của mẹ.
Trên chiếc kệ trong phòng khác, đang lẳng lặng đặt một tấm hình của cả nhà, nàng trong tấm hình ấy, mới có năm tuổi, đang được người mẹ xinh đẹp ôm trong lòng, cười tươi, còn bên cạnh mẹ, là người ba đẹp trai nho nhã.
Ưu Vô Song bước qua đấy, hai tay nhẹ nhàng sờ vào tấm hình chụp cả nhà, tấm hình ấy đã hơi vàng ố, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ, lúc ấy, cả gia đình họ, rất hạnh phúc.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, Ưu Vô Song vội quay đầu lại, chỉ thấy dưới ánh đèn màu vàng, một phụ nữ trung niên mặc bộ quần áo màu nhạt đang đứng cách nàng không xa, lúc này đang lặng lẽ nhìn nàng.
Đối diện người mẹ nhiều năm không gặp, trong lòng Ưu Vô Song có ngàn vạn lời nói nhưng đã ngăn sâu sự xa lạ trong lòng nàng, khiến nàng phút chốc không biết nói từ đâu, điều nàng duy nhất có thể làm, chính là đứng yên tại chỗ, không cử động, lặng lẽ với mẹ nhìn nhau.
Ánh mắt người phụ nữ trung niên rơi vào tấm hình chụp cả nhà trong tay Ưu Vô Song. Ánh mắt từ lạnh nhạt của bà ta, từ từ trở nên dịu dàng, bà ta từ từ bước qua, đón lấy khung hình trong tay Ưu Vô Song, sau đó lấy tấm hình chụp cả nhà từ khung hình ra, sau đó đặt vào tay Ưu Vô Song, dịu dàng nói: “Tiểu Song, tấm hình này, con hãy đem đi đi, sau này mẹ không ở bên cạnh con, con nhất định phải sống hạnh phúc.”
Ưu Vô Song đối với lời mẹ nửa hiểu nửa không, nhưng bây giờ nàng đã không còn tâm trạng đi mài mò ý lời nói của mẹ, đối với sự quan tâm của người mẹ lạnh nhạt với mình nhiều năm qua, nàng chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, có cảm giác muốn lớn tiếng khóc.
Nhưng nàng đã không, nàng chỉ sững người, không động đậy nhìn mẹ, nàng không hiểu, bà ta đã nhiều năm không quan tâm nàng, tại sao bây giờ đột nhiên quan tâm nàng như vậy.
Người phụ nữ trung niên như nhìn ra cách nghĩ trong lò