g không dễ dàng gì, việc này………việc này sao có thể chứ?”
Lưu Hiên vẫn luôn trầm mặc kia lúc này lại ngẩn đầu nói: “Vốn dĩ là họ vô lí, họ muốn báo quan cứ để họ báo quan! Không lẽ chúng ta sợ sao?”
Lời của Lưu Hiên vừa dứt, đã bị Lưu đại thúc đánh mạnh vào đầu, tức giận nói: “Tên khốn nhà ngươi, câm miệng cho ta! Ngươi cho rằng quan lão gia sẽ nghe ngươi nói lí sao? Nếu như ngươi không ra tay người, họ có dám cáo chúng ta? Ngươi đánh người là sự thật, cho dù trước kia ngươi có lí thì đến nha môn cũng thành không!”
Ưu Vô Song cũng biết Lưu đại thúc nói là sự thật, đối với lão bách tính thông thường mà nói, trong thời đại phong kiến này, nói lí với nha môn và quan gia, căn bản là chuyện không thể, cho nên, vào đến nha môn, sự việc sẽ càng trở nên phiền phức hơn.”
Ưu Vô Song mỉm cười, nói với Vân Nhi: “Vân Nhi, ngươi hãy đi lấy ngân lượng đến cho Lưu đại thúc.”
Vân Nhi ứng một tiếng, liền ngoan ngoãn đi ra ngoài, qua một lúc sau, Vân Nhi liền quay lại, trên tay cầm ngân lượng.
Ưu Vô Song nhận lấy ngân lượng từ tay Vân Nhi, đưa cho Lưu đại thúc, nói: “Lưu đại thúc, người hãy đem những ngân lượng này đi cho những người ấy đi, để sự việc sớm bình lặng.”
Lưu đại thúc căm giận trừng mắt nhìn Lưu Hiên, sau đó mới nhận lấy ngân lượng từ tay Ưu Vô Song, đang định nói gì thì chính vào lúc này, ngoài cửa bỗng truyền đến một trận âm thanh ồn ào, một âm thanh nghe có vẻ huênh hoang quát: “Lưu lão đầu, ngươi biết điều thì ngoan ngoãn giao ngân lượng ra đây, nếu không, ta sẽ đốt nhà của ngươi!”
Lưu Hiên nghe thấy tiếng nói này, tuấn nhan thoáng qua tia phẫn nộ, hắn ta quay người muốn xông ra ngoài, nhưng lại bị Lưu đại thúc kéo lại, tức giận mắng: “Tên khốn kiếp ngươi, ngươi còn cho rằng họa chưa đủ lớn sao? Ngoan ngoãn ở trong đây cho ta!” Lưu Hiên có chút không phục, nhưng cuối cùng cũng không dám cãi lời phụ thân, chỉ là căm phận đứng tại đó, không nhúc nhích.
Chính trong giây phút trì hoãn ấy, người trong vườn đã không chịu được, bên ngoài bắt đầu truyền đến âm thanh đập vỡ đồ.
Con Vân Nhi càng bị dọa sợ hãi nhìn Ưu Vô Song.
Lưu thở dài, sau đó quay người bước ra ngoài.
Ưu Vô Song nhìn Lưu đại má sắc mặt lo âu, biết là bà ta đang lo lắng cho Lưu đại thúc, liền an ủi: “Lưu đại má, người đừng lo lắng, những người ấy lấy được tiền, sẽ không làm gì Lưu đại thúc đâu.”
Lưu đại má mi mày vẫn khóa chặt, nói: “Vô Song, là con không biết thôi, tên đó là tên vô lại ở thôn dưới núi, hắn ta ỷ nhà mình là thái bảo trong thôn, thường làm những việc ức hiếp nam nữ, nay Hiên Nhi đắc tội hắn ta, e là hắn ta không dễ dàng bỏ qua như vậy!”
Còn Lưu Hiên sau khi nghe thấy lời của Lưu đại má, không phục nói: “Nương, người sợ gì chứ? Dù hắn ta là tên vô lại thì làm gì được chúng ta? Hai người cứ như vậy, mới bị họ ức hiếp! Đừng tưởng con không biết, đồ phụ thân săn bắt được, thường bị những người này giành mất, chính sự nhát gan sợ chuyện của hai người nên họ mới cứ ức hiếp hai người như vậy! Nếu như họ dám làm gì, thì con sẽ đánh chết họ.”
Lưu đại má sau khi nghe hết lời của Lưu Hiên, bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, nói: “Tên khốn kiếp ngươi, ngươi muốn nương ngươi tức chết phải không? Giết người đền mạng đấy, ngươi không thể yên phận cho ta được sao?”
Ưu Vô Song sau khi nghe thấy lời của Lưu đại má, nàng lại cảm thấy Lưu Hiên là người cương trực, tuy có chút manh động, nhưng hắn nói cũng có vài phần lí.
Khi nàng còn ở thế kỉ 21, là một cảnh sát, đối với một số tên lưu manh vô lại trong xã hội, cũng hiểu ít nhiều, ở thế kỉ 21 rất nhiều người dân thường vì không muốn sinh chuyện, đều chịu sự ức hiếp của những tên lưu manh vô lại, có một số người, thậm chí vì sợ bị báo thù, cho nên đứng ra làm chứng cho cảnh sát cũng không dám.
Suy nghĩ của Lưu đại má và Lưu đại thúc, có lẽ cũng như vậy.
Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song bất giác thầm thở dài, xem ra, bất kể ở đâu, người hiền lành luôn bị ác bá một phương ức hiếp, bởi vì họ luôn nhường nhịn, nhưng lại bị những tên không biết đủ ấy tiếp tục ức hiếp.
Tuy nhiên, chính trong lúc Ưu Vô Song đang trầm tư, bên ngoài vườn truyền đến tiếng của Lưu đại thúc: “Nhị Hổ, bây giờ ngân lượng ngươi cũng thu rồi, cũng nên đi rồi đấy?”
Tuy nhiên, lại nghe thấy tên gọi là Nhị Hổ kia cười lạnh: “Đi? Lưu lão đầu, ngươi nói dễ thật, tên tiểu tử nhà ngươi đánh ca ca ta, định đền mười lượng bạc mà coi như xong sao? Nhị Hổ ta nói cho ngươi biết, không có chuyện dễ dàng như vậy, Nhị Hổ ta có bao giơ