ương vội vàng nói: "Muội thật sự không muốn hại người khác, nhất là các ngươi."
"Ta biết rõ." Lưu Thu Hoằng ôn nhu nói: "Nếu muội không phải là một người
có tấm lòng thuần khiến như vậy, hắn cũng sẽ không chú ý tới muội. Các
ngươi đã yêu mến lẫn nhau, thật ra tội gì muội phải cảm thấy có lỗi,
muội cũng không cần xin lỗi ai, hôn ước của ta và hắn, vốn là vì lợi ích mà định ra, Hoàng thượng chọn ta, là vì nhà ta nhiều đời làm quan, xuất thân coi như trong sạch…"
"Nhưng trong lòng tỷ cũng thích hắn, đúng không?"
Nàng thốt ra câu hỏi này, khiến Lưu Thu Hoằng lập tức ngây người.
"Muội biết tỷ yêu mến hắn, thậm chí thích hắn hơn muội…"
Lời Chu Tĩnh Dương còn chưa nói xong, đã bị nàng che miệng: "Đừng nói nữa,
chuyện này từ nay về sau không được hỏi lại, không được nhắc lại, bất kể là trước mặt ta với muội, hay là trước mặt hắn, một chữ cũng không được nói!"
Mở to mắt nhìn nàng, Chu Tĩnh Dương thấy trong mắt nàng đã có một mảnh nồng đậm ưu thương và… thất vọng.
Lưu Thu Hoằng buông tay xuống: "Vốn nghĩ rằng muội còn là một đứa trẻ đơn
thuần chuyện gì cũng không hiểu, thật ra thậm chí muội có thể hiểu được
chuyện mà người khác không hiểu. Tĩnh Dương, muội không biết ta thật hâm mộ muội… Kiếp này có thể được một người như vậy yêu, là chuyện biết bao người cầu cũng cầu không được, muội… nhất định phải quý trọng." Chu Tĩnh Dương đang
cầm cái khay lạnh lùng đứng ở trong sân, trong lòng tràn đầy bi thương,
không phải là vì bản thân nàng, mà là vì Lưu Thu Hoằng. Nàng đi tìm Thu
Hoằng tỷ, không phải là muốn khoe khoang cái gì, chỉ là muốn nói ra
những chuyện đang bị kìm nén tận trong đáy lòng nhưng lại bị cản trở,
nàng biết không phải là Thu Hoằng tỷ cố ý ra vẻ ta đây không chịu nói
ra, mà là bởi vì chuyện mà nàng muốn nói, đã chạm đến sự chua sót trong
lòng tỷ ấy.
Mặc dù nàng bị người ta coi như con nít, nhưng nàng
đã là một nữ nhân, nàng biết thích một người mà miệng không thể nói ra
là một chuyện thống khổ đến mức nào, nếu không có nàng, thì chắc Thu
Hoằng tỷ và Hoàng Phủ Mông vui vẻ hạnh phúc cả đời bên nhau, cho dù ở
trong lòng hắn Thu Hoằng tỷ vẫn không phải là người nữ nhân mà hắn yêu
thương nhất, nhưng tỷ ấy cũng được xem như là một tri kỷ chắc chắn không thể tách rời
Nhưng nàng lại đột nhiên xuất hiện, lại phá hủy đi giấc mộng đẹp của một nữ nhân khác.
Sự tồn tại của nàng có phải là một sai lầm hay không?
Suy nghĩ đến thất thần, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy bên cạnh mình có một
bóng dáng chợt lóe lên, theo bản năng nàng bắt đầu cảnh giác, cảm thấy
được hình như người kia không phải là người cận vệ gần đây, hình như là ở xung quanh đây đã bị mai phục rồi. Chẳng lẽ là muốn ám sát Mông Vương?
Nàng nên lớn tiếng kêu, hay là nhanh chóng nghĩ cách chạy đi báo tin?
"Để ta đoán xem ngươi đang suy nghĩ gì......?" một giọng nói trầm thấp quỷ
dị vang lên sau lưng nàng, "Lúc này ngươi đang nghĩ muốn đi mật báo tin
này cho Mông Vương đúng không?"
"Lại là ngươi" Nàng nhận ra giọng nói này, đây là tên thích khách lần trước ở phủ Mông Vương.
"Đúng vậy, ngươi nên cảm ơn ta, nếu không có ta, thì làm sao ngươi có thể nhanh chóng trở thành công chúa Trung Nghĩa?"
Chu Tĩnh Dương cảm thấy rất quái lại, lần nào người này cũng có thể nhàn hạ thoải mái nói chuyện phiếm với cô. "Hôm nay, ngươi lại tới là để giết
ta?"
Người nọ hừ một tiếng, "Thực ra lần trước ta không hề muốn giết ngươi, là tự ngươi muốn chết thôi"
"Vậy người ngươi muốn giết là Mông Vương?" tay nàng liền nắm chặt lấy cái
khay vô cùng lo lắng, bắt đầu nổi giận vì sao bản thân mình lại không
nhớ ra chứ. Lần trước sau khi Hoàng Phủ Mông gặp chuyện, nàng luôn mang
theo một con dao bên người, thứ nhất có thể phòng thân, thứ hai có thể
cứu người, cho dù nàng không biết võ công, cũng có thể hù dọa kẻ địch
một trận.
Người nọ vừa cười vừa nói: "Ngươi yên tâm, ta cũng
không đến để giết Mông Vương, ta chỉ là muốn tới tìm ngươi nói chuyện
phiếm, hỏi lại ngươi một vấn đề"
"Ngươi vẫn muốn hỏi ta về chuyện cái người chết kia đã nói cái gì với ta sao? Hắn thật sự cái gì cũng
không có nói, cũng không có giao thứ gì cho ta hết" Chu Tĩnh Dương vô
cùng thẳng thắn trả lời: "Từ nhỏ mẹ ta đã dậy rằng không được nói dối,
nếu ngươi vẫn không tin, ta cũng đành chịu"
"Chuyện người kia ta
có thể bỏ qua, ta biết là có người ở sau lưng giở trò quỷ. Ta đến là
muốn hỏi, đột nhiên Mông Vương dẫn ngươi tới Thất Đài, có phải là muốn
tạo phản hay không? Nếu nha đầu ngươi không bao giờ nói dối, thì lần này cũng không nên gạt ta"
"Tạo phản?" Cô giật mình hỏi lại "Ngươi
nghe ai nói bậy bạ vậy? Mông Vương tuyệt đối sẽ không làm những loại
chuyện xấu xa như thế này?"
Người nọ cười ha ha, "Tạo phản tất
nhiên là chuyện xấu xa rồi, ngươi cho rằng ở trên đời này chỉ có người
tốt và người xấu thôi sao? có đôi khi người tốt cũng chính là kẻ xấu, kẻ xấu lại chính là người tốt đó"
"Ý ngươi là, thật ra ngươi cũng
là người tốt?" Kỳ thật nếu nàng không nghĩ đến đường lui, thì việc đấu
võ mồm chưa chắc nàng đã bị thua.
"Đứa nhỏ này, nhìn qua thì dịu
dàng ít