Đông Nhạc năm hai mươi sáu, giữa tháng Ba.
Đông Nhạc kinh thành, gió thổi báo giông tố sắp đến.
Trong Đông Cung, hào khí ngưng trọng. Lại bộ, Công bộ, Lễ bộ, Hình bộ, bốn bộ Thượng Thư Thị Lang tụ tập một đường, tất cả đều đang hướng thái tử
Hoàng Phủ Thiện tận lực khuyên nhủ:
"Điện hạ, không thể lại do dự nữa, lúc này nếu như ngài mềm lòng, làm cho Mông vương có thời cơ, chỉ sợ sẽ thất bại thảm hại."
Hoàng Phủ Thiện năm nay hai mươi bảy tuổi, làn da trắng nõn, ngũ quan mỹ lệ
giống như nữ tử, giờ phút này lại cau chặt hai mày: "Các khanh vì sao
một mực muốn bức ta? Ta cùng Nhị đệ là huynh đệ đồng mẫu, ta không tin
hắn sẽ vì ngôi vị hoàng đế đem ta ép tới đường cùng, hơn nữa phụ hoàng
còn đang tại vị. . ."
"Điện hạ chẳng lẽ đã quên, ba năm trước
đây, hoàng thượng đem Lại bộ giao cho điện hạ coi quản, Mông vương cầm
đao bức vua thoái vị, khiến triều đình, dân chúng khiếp sợ, nếu lúc ấy
không có hoàng hậu ngăn cản, không biết xảy ra bao nhiêu nhiễu loạn,
nhưng hoàng thượng không vì vậy mà nghiêm trị Mông vương, chỉ làm hắn ở
trong phủ cấm túc ba tháng, xem như xử phạt, thực rõ ràng trong nội tâm
hoàng thượng thiên vị Mông vương."
Hắn cắn chặt môi: "Nhưng phụ
hoàng nếu là thiên vị Nhị đệ, vì sao còn muốn phong ta là thái tử, còn
để cho ta nắm giữ bốn bộ đến nay? Ý tốt của các vị lòng ta ghi nhận,
nhưng hiện tại bản thân Nhị đệ giữ chức vị quan trọng, cũng là trụ cột
quốc gia, các ngươi hi vọng ta ở trước mặt phụ hoàng dâng tấu chương
vạch tội hắn, nhưng các ngươi có từng nghĩ tới, nếu như tấu không được , Bản Thái tử ta còn có chỗ đứng sao ?”
"Điện hạ, ngài đang lo
lắng điều gì? Có ta và những thần tử này cùng ngài, cái gọi là “pháp bất trách chúng”, vương pháp không phạt số đông, nếu như bệ hạ làm ngài khó xử, chúng thần sẽ cùng tiến lên tâu, tận lực bảo vệ ngài, chư vị đại
nhân cũng đều giao tâm ra rồi, cùng lắm thì đồng thời từ quan, bệ hạ sẽ
không trơ mắt nhìn nửa giang sơn Đông Nhạc bị đảo lộn, suy sụp được."
Sắc mặt Hoàng Phủ Thiện trầm xuống: "Các ngươi. . . Đây là đang bức ta!"
"Điện hạ, mắt thấy ngôi vị hoàng đế tương lai của ngài sắp khó giữ được…tuy
rằng bốn bộ trong lục bộ đang trên tay ngài, nhưng yếu điểm của lục bộ
là Binh bộ cùng Hộ bộ, lại trước sau tại trong khống chế của Mông vương, lần này hắn phụng mệnh đóng ở bảy đài, chỗ đó không những là cửa khẩu
trọng yếu, càng là thủ đô bên ngoài thứ hai của Đại Thành, Mông vương vì sao phải cầu binh lính năm vạn, rõ ràng là muốn tại bảy đài cùng ngài
hình thành thế địa vị ngang nhau. Điện hạ…ngài nếu không quyết đoán,
chẳng khác gì là đang nuôi hổ gây họa!"
Đám hạ quan hết lời cầu
khẩn, làm cho Hoàng Phủ Thiện tâm loạn như ma, thật lâu, hắn đem hai mắt khép lại, vẫy tay nói: "Được rồi, chuyện này ta mặc kệ, các ngươi muốn
làm như thế nào…sẽ theo ý các ngươi làm, chỉ cần sau này không phải liên lụy đến ta, Bản Thái tử liền cảm ơn chư vị đại nhân."
***
Tối nay trong thanh lâu lớn nhất kinh thành, Xuân Mãn Lâu, lại là tiếng
người huyên náo. Xuân Mãn Lâu sở dĩ có thể ở giữa giới làng chơi trổ hết tài năng, vang danh kinh thành, không chỉ dựa vào cô nương trong lâu
xinh đẹp, nói ngọt thân mềm, cũng bởi vì mang khách nhân phân làm ba bảy loại.
Không có tiền, tới sảnh lớn, không thể bao phòng, nhưng nếu muốn ăn ngon, có cô nương chăm sóc.
Có tiền , tới lầu hai, trong sương phòng, mềm giọng vuốt ve, phong tình có khác.
Nếu là quan to hiển quý, không muốn tiết lộ hành tung, hậu viện sạch sẽ
thanh nhã, có đàn cổ thanh vận, ngâm thơ tụng từ, thưởng trà ngắm hoa,
thật sự là thú vui nhân gian.
Cho nên, khách nhân đến nơi đây
vung tiền như nước không phải là số ít, cũng không ít hoàng thân quốc
thích xem nơi này là "Hậu hoa viên" của chính mình.
Chỗ tốt nhất
của Xuân Mãn Lâu chính là hậu viện Noãn Hương Các, nghe nói trong này
chẳng những có kinh thành đệ nhất mỹ nữ Tiêu Diễm Diễm bên người làm
bạn, còn có mỹ tửu so với mỹ tửu tại hoàng cung không có khác biệt.
Hôm nay, vài vị phú thương vùng khác đi ngang kinh thành, vốn định hảo
hảo thưởng thức một chút tư vị trong đó, lại bị thông cáo Noãn Hương Các sớm được người bao hết. Một vị phú thương rất bất mãn nói: "Đối phương
ra bao nhiêu bạc, ta ra gấp đôi!"
Người hầu Noãn Hương Các được
huấn luyện nghiêm chỉnh, một thân thanh y tiểu sam (áo xanh ngắn) sạch
sẽ, tươi cười chân thành: "Ngại quá, vị khách quý kia, vấn đề không phải bao nhiêu bạc, mà là người bao viện của chúng ta không thể trêu vào,
khuyên ngài tốt nhất cũng đừng trêu chọc."
"Ai hả ?" Một tên phú thương khác ồm ồm hỏi.
Thanh y nữ tử lông mày giương lên, nhẹ nói lên hai chữ: "Mông vương."
Nghe rõ ràng như vậy, hướng theo đó là vài âm thanh khó chịu lại có chút rét lạnh.
***
Trong Noãn Hương Các, Tiêu Diễm Diễm danh tiếng ái mộ truyền bốn phương hôm
nay quả nhiên trang phục diễm lệ, một thân y phục gấm vóc màu hồng đào;
phấn bạch sắc thêu hoa sen, áo ngực như ẩn như hiện, khuôn mặt tô điểm
trang sức hoa mai thịnh hành nhất kinh thành, tóc mây quăn xoắn tự nhiên rủ xuống, tràn đầy phong tình