u buông ta ra, ta muốn đi xuống dọn dẹp Huyền Mộc đáng chết đó.
Độc Cô Diễm tà mị nhìn mặt Hướng Tiểu Vãn, dính vào bên tai của nàng, lè lưỡi
liếm liếm vành tai của nàng, Hướng Tiểu Vãn chỉ cảm thấy dòng điện vọt khắp
toàn thân, nếu như không phải là Độc Cô Diễm ôm nàng, sợ rằng nàng thật té
xuống.
Còn có, chỗ hai tay Độc Cô Diễm ôm, lại... lại ở trên ngực của nàng.
Thỉnh thoảng, người này còn ngắt... ngực của nàng.
Trời ơi, tên biến thái dâm đãng này, lúc này rồi mà vẫn không quên ăn đậu hủ
của nàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn nộ khí đằng đằng nhìn Độc Cô Diễm, ánh mắt kia như hận không
được bóp chết hắn.
Độc Cô Diễm lại cười đến mị hoặc, không chút nào để ánh mắt Hướng Tiểu Vãn vào
trong mắt. Bàn tay đặt trên ngực, càng thêm có lực nắm chặt...
“Ưm...” Một tiếng ưm rất nhỏ, từ trong miệng Hướng Tiểu Vãn thốt ra, nàng mắc
cỡ chết được, lại phát ra loại thanh âm dâm đãng này.
Độc Cô Diễm nhìn Hướng Tiểu Vãn vừa xấu hổ vừa giận, tâm tình thật tốt, nhẹ
nhàng in nụ hôn trên trán nàng, rồi sau đó ánh mắt trở lại với trong phòng.
Chỉ thấy trong nháy mắt Huyền Mộc xoay người sắp sửa rời đi kia, hắn giống như
là suy nghĩ rõ cái gì, liều lĩnh phóng tới chỗ nữ tử áo trắng, vung tay lên, ôm
nữ tử áo trắng vào trong ngực thật chặt. “Linh Nhi, ta, ta yêu nàng.”
Nữ tử áo trắng nghe lời nói của Huyền Mộc..., thân thể chấn động, khuôn mặt nhỏ
nhắn tái nhợt không thể tin điều mình vừa nghe, ngay sau đó là vô
cùng vui mừng. “Huyền Mộc... chàng...”
Lời nói tiếp theo, bị môi của Huyền Mộc cuồng dã hôn xuống.
Trên nóc phòng Độc Cô Diễm và Hướng Tiểu Vãn xem một màn này, thân thể hai
người cũng run lên, vừa định rời khỏi, lại nghe được phía dưới truyền ra từng
trận thanh âm xé rách áo, ào ào —— ánh mắt đảo qua, chỉ thấy áo rách rơi đầy
đất phía dưới giường êm.
Hướng Tiểu Vãn thấy vậy, lập tức xoay người ngăn trở Độc Cô Diễm, không để cho
hắn thấy thân thể xinh xắn của nàng kia.
Mà Độc Cô Diễm cũng cùng lúc đưa tay che mắt Hướng Tiểu Vãn, trừ hắn ra, hắn
tuyệt đối không cho phép Hướng Tiểu Vãn xem đến ‘lão nhị’ của nam nhân khác.
Đang ở hai người làm xong một loạt động tác, phía dưới truyền đến trận trận
thanh âm “này nọ í é í é” “này nọ í é í é”. (#Ami: haha ta ko cần dịch phải
ko, các bạn hiểu mà ='>'>)
Hướng Tiểu Vãn 囧 (ngay
đơ) đến thân thể cũng run run, này,
này, Huyền Mộc này cũng quá đói khát đi? Cứ như vậy... liền, liền, liền bắt đầu
vận động rồi? Không phải là còn có khúc nhạc dạo gì đó sao?
Độc Cô Diễm phía sau nàng nghe được thanh âm này, cũng là sống lưng cứng đờ,
thân thể lập tức nổi lên biến hóa.
Hướng Tiểu Vãn ngồi ở trên đùi của hắn, rõ ràng cảm giác được mình bị một vật
gì đó thô sáp chỉa vào, hơn nữa thô sáp này, vẫn càng không ngừng trở nên to
lớn, trở nên to lớn, lại biến lớn...
Hướng Tiểu Vãn run lên, tính toán đẩy lui thân thể, tránh ra ‘thứ’ nguy hiểm
đó.
Nhưng mới vừa động, liền bị Độc Cô Diễm đưa ra một cái tay đè xuống, chết tốt
không chết, chỗ ngồi xuống vừa lúc là cái mông của nàng, cũng vì vậy, vật thô
sáp gì đó, liền chống ở trung tâm chân của nàng...
Hướng Tiểu Vãn cảm thấy thân thể mình giống như là bị sét đánh, dòng điện vọt
khắp toàn thân.
Mà Độc Cô Diễm phía sau nàng, lại ôm sát hông của nàng, đem thân thể của nàng,
chặt chẽ đi xuống, không có một tia khe hở dính vào phía trên ‘thứ’ đó...
Ánh mắt bị ngăn cản,
không thể dùng để trừng hắn, mà thân thể lại bị ôm thật chặt, không thể xoay
người, cũng không thể lấy tay công kích, nhưng nàng có thể cãi lại.
Vì vậy, Hướng Tiểu Vãn khom người há miệng, ngậm một vật, chuẩn bị cắn, nhưng,
nhưng cảm giác kia không đúng, sẽ không phải là...
Hướng Tiểu Vãn kinh hãi vạn phần, trời ơi, nàng thế nào xui xẻo như vậy, thế
nhưng khẽ cắn, liền cắn được ...
Độc Cô Diễm trong nháy mắt Hướng Tiểu Vãn ngậm, thân thể giật mình, giống như
là bị tia chớp kịch liệt đánh trúng, một cổ tê dại trải rộng toàn thân, tay
vòng ôm Hướng Tiểu Vãn, càng thêm nóng đến giống như lửa mạnh.
Phát ra gầm nhẹ như thú. Cũng may người phía dưới đã có lửa nóng, cho nên cũng không có phát hiện bọn họ trên
nóc phòng.
Hướng Tiểu Vãn ý thức được là vật gì rồi, lập tức ngồi thẳng lên, tính toán
phun ra.
Nhưng Độc Cô Diễm liền đè lại nàng, không để cho nàng động.
Thứ bị nàng ngậm, càng ngày càng lớn, càng ngày càng nóng...
Cách quần áo, Hướng Tiểu Vãn tinh tường cảm nhận được ‘thứ’ cường đại đó.
((G3m:
chậc, cứ đến những màn vô tình này là tác giả lại vô lý, không hiểu được))
“Ô...” Nàng muốn nói, mau buông nàng ra, nhưng mở to
miệng thì có nước miếng chảy xuống, một màn này, mạnh mẽ kích thích Độc Cô
Diễm, eo lắc một cái, thế nhưng động...
Hướng Tiểu Vãn kinh hãi sinh ra xấu hổ, chân mày nàng nhíu một cái, há to miệng
dùng sức khẽ cắn, nháy mắt, Độc Cô Diễm thống khổ đến thân thể xoay qua, không
thể không buông Hướng Tiểu Vãn ra.
Hướng Tiểu Vãn vừa được tự do, lập tức muốn văng ra, nhưng tay Độc Cô Diễm lại
không chút nào động, nàng cũng không dám có động tác quá lớn, sợ kinh đến hai
người đang