ơi nói không sai, gương mặt của ngươi đúng là một cây gai trong
lòng chủ nhân, ta sẽ không đánh ngươi...”
Hướng Tiểu Vãn vừa nghe, cả thần kinh căng thẳng buông lỏng xuống. Hô...thật
mạo hiểm ...
Nhưng một giây sau, nàng càng căng thẳng hơn.
Chỉ thấy Thu Hồng cười đến cực kỳ âm hiểm xảo trá. “Đánh ngươi chỉ làm bẩn tay
ta mà thôi, da thịt cải người ngươi không tệ, nghĩ đến lấy ra thử độc, nhất
định hiệu quả thật tốt, hắc hắc hắc...”
Thu Hồng lớn lối đắc ý cuồng tiếu ở bên trong, còn Hướng Tiểu Vãn trong
tâm tức giận tới phun máu.
Thu Hồng, đồ biến thái này. Ngươi chờ xem, một ngày nào đó, nàng nhất định sẽ
báo thù, nhất định...
*********
Cùng thời khắc đó, ở phủ tướng quân, lúc này đám người tâm phúc của Độc Cô Diễm
đều ở trong sân.
“Tướng quân, mọi thứ đều đã bố trí xong, chỉ chờ người nọ tự chui đầu vào
lưới.”
“Tốt, bây giờ đã tới lúc, mọi người nghe lệnh, đem tất cả phủ tướng quân bao
vây lại, mặt khác, Hà Tất, Lý Do hai người các ngươi theo bổn tướng đến địa
lao.”
“Dạ, tướng quân.”
Độc Cô Diễm sau khi phân phó tốt tất cả, đáy mắt quỷ dị hồng quang lại chợt lóe
lên, hắn nhìn về hướng địa lao, cười có thâm ý...
…
“Thu Hồng, làm sao ngươi có thể nhẫn tâm như vậy? Nói như thế nào chúng ta cũng
là cùng một môn phái, cũng coi là đồng hương đúng không, bởi vì cái gọi là đồng
hương gặp gỡ đồng hương, hai mắt lưng tròng, Thu Hồng, không bằng ngươi đổi lại
một biện pháp...”
Câu nói kế tiếp, bị Thu Hồng mắt lạnh như băng trừng tới, Hướng Tiểu Vãn nhất
thời im bặt.
Không bao lâu, tiếng của Hướng Tiểu Vãn lại vang lên.”Thu Hồng, thân thể của ta
không tốt, thật, thân thể của ta bệnh nan tạp chứng một đống, dùng để thử độc
hiệu quả nhất định không tốt, không bằng như vậy đi, ta cho ngươi...”
“Câm miệng.”
“...”
“Thu Hồng, ngươi thật xác định, khẳng định, kiên định muốn bắt ta thử độc?”
Ánh mắt giết người đánh tới, Hướng Tiểu Vãn lại im bặt.
Bất quá mới một hồi, lại lên tiếng lần nữa. “Thu Hồng, ngươi thật xác định sao?
Ta đây nhiều bệnh, tuy nói tánh mạng của ta không đáng giá, nhưng lấy ra thử
độc, không phải là lãng phí độc dược của ngươi sao, tội lãng phí là đáng xấu
hổ, người người trách phạt...
Thu Hồng rốt cuộc bạo phát, nếu nàng còn nhịn thì một ngày nào đó sẽ rối loạn
thần kinh, xoay người chỉ vào Hướng Tiểu Vãn, vừa oán hận lại không có lực nói:
“Cửu Anh, ngươi rốt cuộc như thế nào mới bằng lòng câm miệng?”
Trên đường tới đây, nàng
thật sắp phiền chết, nàng trước kia cũng đã được nghe nói sát chiêu lợi hại
nhất của Cửu Anh chính là dài dòng, bất kể cao thủ có lợi hại tới đâu, chỉ cần
bị nàng ta quấn lấy, không quá một ngày, sẽ bị giọng nói không dứt của nàng ấy
làm cho phiền chết, nghe nói năm đó Lãnh Băng Băng đệ nhất cao thủ danh chấn giang
hồ, chính là bị tiếng nói của Cửu Anh này làm cho phiền đến mổ bụng tự sát tại
chỗ, còn nghe nói, trong nháy mắt Lãnh Băng Băng chết, trên mặt chẳng những
không có thống khổ, ngược lại là vẻ mặt giải thoát...
Mới đầu nàng không tin, hôm nay tự thể nghiệm một phen, cũng không dám không
tin, Cửu Anh này, quả nhiên là một nhân tài, để cho nàng ta nói tiếp, nàng nhất
định cũng muốn mổ bụng tự sát.
Hướng Tiểu Vãn sáng lạn cười một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhất thời
sặc sỡ lóa mắt, nàng tiến sát vào Thu Hồng, hậm hực nói: “Thu Hồng, ngươi thả
ta ra, ta liền câm miệng.”
Thu Hồng nhíu mày, ánh mắt một phen do dự, cuối cùng cắn răng một cái, trầm
giọng nói: “Được, ta thả ngươi.” Nếu không thả người dài dòng này, người chết
sẽ là nàng.
Hướng Tiểu Vãn nghe thấy lời ấy, sợ run mấy giây.
Cứ như vậy? Nàng cứ như vậy được thả? Có phải quá dễ dàng hay không? Quả là
không có tính khiêu chiến chút nào?
Chuyện này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy, trong đó tất có ẩn tình. Hướng
Tiểu Vãn suy nghĩ. Nhất thời đầu óc giống như nổ tung.
Trời ạ, không phải là Thu Hồng một đường phát hiện, nàng không có một chút giá
trị lợi dụng, cho nên tính toán lấy cớ thả nàng ra, sau đó lén lút diệt nàng
chứ?
Hướng Tiểu Vãn kinh hãi vạn phần, không được, nàng nhất định không thể cứ bị
giết như vậy.
Cho nên, một cái tay hướng vòng eo của Thu Hồng ôm thật chặt, giọng nói kích
động vạn phần hô một câu: “Mẹ, ta sai lầm rồi, ngài tha cho ta đi, đừng ném ta
xuống, mẹ...”
Thu Hồng bị ôm trợn tròn mắt, thân thể run rẩy, băng hàn thấu xương đánh tới,
ánh mắt nhìn Hướng Tiểu Vãn ẩn giấu mấy phần kinh hãi. “Cửu Anh đại nhân,
buông, buông tay...”
Trong đầu, hiện lên một đoạn chủ nhân đã nói.
Cửu Anh, người cũng như tên, trong cơ thể nàng ta có chín huyễn chín thể, cái
gọi là chín huyễn chín thể, thật ra thì chính là Cửu Anh luyện tập một loại ma
công, ma công này có chín tầng tâm pháp, chỉ cần luyện thành, liền có chín
mạng, nhưng ở trong quá trình luyện, tính cách hay thay đổi, tại trong mắt thế
nhân, Cửu Anh giống như kẻ điên, nhưng bọn hắn biết, đây là do chín huyễn chín
thể trong cơ thể của Cửu Anh.
Cửu Anh càng điên, thì nói rõ chín huyễn chín thể thần công nàng luyện tập càng
là tinh thâm.
Giờ phút này phản ứng của
