Pair of Vintage Old School Fru
Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212291

Bình chọn: 7.5.00/10/1229 lượt.

ay về tìm cô, tôi sẽ khiến cô yêu tôi, yêu thật sâu đậm,

khi cô đã trao trọn trái tim của cô cho tôi rồi, tôi sẽ từ bỏ , sẽ hắt

hủi cô, giống hệt cái cách mà cô đã đối xử tồi tệ và tàn nhẫn với tôi.“

Khi viết những dòng chữ này, Trần Hoàng Anh đang trong tâm trạng cực kì

giận dữ và tức giận, ngòi bút bị ghì mạnh vào tờ giấy, tạo thành những

viết vách. Cuối tờ giấy tên của Hoài Thương bị gạch xóa lung tung.

Hoài Thương bịt chặt miệng, nước mắt tuôn ra như mưa, tờ giấy bị bóp

nhàu nát. Bây giờ thì Hoài Thương đã hiểu được ý nghĩa của hai chữ “hạnh phúc” rồi, thứ gì lấy được một cách quá dễ dàng thường không giữ được

lâu, và thường không phải là của mình. Hoài Thương đã đánh mất mối tình

đầu của mình vào bốn năm trước. Trần Hoàng Anh quay về đây không phải là để nối lại tình xưa, không phải là để tiếp tục, mà là để kết thúc, để

trả thù.

Ha ha ha…..! Hoài Thương cười trong tuyệt vọng, cười trong đau đớn, cười ra nước mắt. Mình có tư cách để trách mắng và hận thù anh ấy không ?

Không ! Mình không có, mình là người đã tổn thương anh ấy trước. Anh ấy

trả thù mình cũng đúng thôi. Coi như huề, mình và anh ấy không ai còn

nợ ai nữa.

Một phần lương tâm luôn cắn rứt trong lòng Hoài Thương hơn bốn năm nay

đã hoàn toàn được giải phóng, Hoài Thương đã trả lại cho Trần Hoàng Anh

những gì mà Hoài Thương đã nợ hắn. Còn lỗ thủng trong trái tim Hoài

Thương càng lúc càng bị khoét rộng thêm ra. Hai lần đều thích và yêu

cùng một người, Hoài Thương thấy số phận của mình thật cay đắng và trớ

trêu.

Vừa đúng vào luc đó, tiếng cửa phòng vang lên, cùng tiếng nói trầm ấm của Trần Hoàng Anh.

_ Hoài Thương ! Em có trong phòng không ?

Hoài Thương suy nghĩ thật nhanh. Mình có nên quát thẳng vào mặt anh ấy

và tuyên bố chia tay ngay lập tức không, hay là mình nên chọn cách trốn

chạy, ra đi trong thầm lặng.

Khóe môi Hoài Thương nhếch lên, là con cháu của nhà họ Hoàng, Hoài

Thương tuyệt đối không chọn cách sống hèn nhát, làm một con rùa rụt đầu

như thế. Hoài Thương muốn học tập theo gương của chị gái.

Ra sức quẹt lệ trên khóe mắt, nhanh chóng cất trả tờ giấy vào trong cuốn album, Hoài Thương kiễng chân, vươn tay đặt nó về vị trí cũ, sửa sang

lại đầu tóc và quần áo, hít một hơi thật sâu, lưng dựng thẳng, ngẩng cao đầu. Hoài Thương bước những bước chân mạnh mẽ ra mở cửa cho Trần Hoàng

Anh.

Trần Hoàng Anh hơi chột dạ và lo lắng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe vẫn

còn vương lê và chóp mũi hơi hồng hồng của Hoài Thương. Mắt hắn cẩn thận quan sát và đánh giá tình trạng ngăn nắp của căn phòng, chỉ sợ Hoài

Thương phát hiện ra bí mật của hắn.

_ Hoài Thương, em không sao chứ ? Em…em vừa mới khóc xong đúng không ?

Hoài Thương gật đầu thừa nhận, tuy nhiên đã khôn khéo nói lái đi.

_Ngồi một mình trong phòng, em đã nghĩ đến mối tình đầy ngang trái và sóng gió của chị gái, nên em đã khóc.

Hoài Thương nghe được thở phào nhẹ nhõm của hắn, tia nhìn lo sợ và bất an trong mắt hắn biến mất.

Hắn vòng tay, kéo Hoài Thương vào lòng.

_ Hoài Thương, em đừng lo lắng nữa, chẳng phải chú Phi Dương đã tỉnh lại rồi còn gì ? Vết thương trên chân của chú ấy cũng sẽ sớm hồi phục lại

thôi.

Hoài Thương nhắm mắt lại, hít lấy mùi hương bạc hà mà mình yêu thích

trên cơ thể của Trần Hoàng Anh. Hoài Thương đau khổ và tuyệt vọng nhận

ra, càng ngày mình càng yêu Trần Hoàng Anh, không thế sống thiếu hắn,

nhưng đau đớn thay, hắn lại không yêu mình, hắn làm tất cả cũng chỉ vì

muốn trả thù thôi.

_ Hoài Thương, anh đã nấu cơm chín rồi. Chúng ta xuống bếp dùng bữa tối thôi.

_Vâng.

Trong lòng Hoài Thương đã có một quyết định trọng đại, dù không thể đến

được với nhau, dù mai sau có phải chia xa, Hoài Thương sẽ khiến Trần

Hoàng Anh vĩnh viễn cũng không thể quên được mình.

“Trần Hoàng Anh ! Anh hãy đợi đấy ! Em chấp nhận để cho anh trả thù em,

nhưng cũng không có nghĩa là em để cho anh tiếp tục đùa bỡn em nữa. Hừ ! Em sẽ khiến cho anh phải hối hận. Anh có thể lấy được trái tim của em,

nhưng còn lòng tự tôn của em, anh tuyệt đối sẽ không lấy được.”

Mối quan hệ giữa Trần Hoàng Anh và Hoài Thương đã nổi lên những con sóng ngầm, đang trực chờ cuốn trôi cả hai người ra xa.

Sáng sớm, Hoài Thương gần như vừa đi vừa chạy ra khỏi nhà Trần Hoàng Anh.

Buổi tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, trong đầu Hoài Thương chỉ còn lại

một khoảng kí ức mờ nhạt, mỗi lần uống rượu say, Hoài Thương đều không

thể nhớ rõ được chuyện gì đã xảy ra, đều biến thành một con người khác

hẳn, biến thành một cô gái dạn dĩ, chủ động trong mọi chuyện.

Hoài Thương xấu hổ đỏ bừng mặt, trái tim trong lồng ngực đập thật nhanh, chỉ mong có ngay một cái khe nẻ để chui xuống, thấy mình không còn mặt

mũi để gặp lại Trần Hoàng Anh. Đã biết được quá khứ của hắn, Hoài Thương cũng không còn lý do gì để tiếp tục quan hệ với hắn nữa, sớm muộn gì

cũng phải chia tay, chia tay trước tốt hơn chia tay sau, càng để lâu

càng lún sâu sẽ khiến bản thân càng đau khổ và mệt mỏi hơn. Nếu con

người ta đến với nhau không phải bằng chân tình, mà chỉ bằng lòng thù

hận, thì làm sao hiểu được chân lý c