Vong Niên

Vong Niên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323154

Bình chọn: 8.00/10/315 lượt.

đi tuần tra xung quanh giống như chủ nhân, lại nói:“Kết cấu căn nhà này tốt lắm, hơn nữa còn có tiền đình sân sau, thiết kế thành nhà ăn chắc hẳn sẽ rất tuyệt.”

“Không được, không thể, căn nhà này không thể để cho chú cải tạo bừa như vậy được, xin chú cho chúng tôi một tháng, để chúng tôi nghĩ cách......” Nhậm Hiểu Niên xông lên giữ chặttay anh.

“Tránh ra!” Anh gần như là theo bản năng gạt cô ra.

Cô đứng không vững, cả người ngã sấp xuống phía sau, đầu đập lên tay vịn sô pha, ngất xỉu.

“Hiểu Niên!” Nam Cung Thần Võ cùng Phương Dạ Bạch kinh hô lao tới.

Chính Dịch Hành Vân cũng ngây dại, anh không ngờ vung tay lên lại sẽ làm cô bé té xỉu.

“Tên chết tiệt kia! Anh làm Hiểu Niên bị thương!” Phương Dạ Bạch rống to.

"Tổng giám đốc......." Anh thở hốc ra vì kinh ngạc.

" Vậy..... Làm sao bây giờ? Có cần đưa cô bé đi bệnh viện không ?" Lý Minh Tông kinh hô.

" không! Không thể đưa đến bệnh viện!" Nam Cung Thần Võ cùng Phương Dạ Bạch đồng thanh hô to .

Dịch Hành Vân kinh ngạc trừng mắt nhìn bọn họ.

3.2

“Hiểu Niên không thể đến bệnh viện!” Nam Cung Thần Võ đẩy anh ra, lấy tay bảo vệ Nhậm Hiểu Niên.

“Đúng, cô ấy không thể đi.” Phương Dạ Bạch cũng ôm lấy cô.

“Vì sao không thể.” Dịch Hành Vân khó hiểu.

“Cô ấy...... Không thích đi bệnh viện, hơn nữa chúng tôi có thuốc của mình.” Nam Cung Thần Võ nói.

“Có thuốc của mình? Là ý gì? Mấy đứa bị bệnh đều tự uống thuốc linh tinh sao?” Dịch Hành Vân khó có thể tin hỏi.

“Không phải uống linh tinh, mà là...... Chúng tôi có thuốc tự chuẩn bị cho mình...... Uống vào sẽ không sao.” Nam Cung Thần Võ nói xong quay đầu nói với Phương Dạ Bạch:“Tiểu Bạch, cậu đi lấy thuốc.”

“Được.” Phương Dạ Bạch gật đầu, đứng dậy đi về phía ngăn tủ, mở ngăn kéo ra, lấy ra một cái lọ thủy tinh nhỏ.

Dịch Hành Vân đoạt lấy cái lọ thuốc không nhãn mác, nhíu mày quát hỏi:“Đây là thuốc gì?”

“Đưa tôi, đây là thuốc cảm của chúng tôi!” Phương Dạ Bạch hét to.

“Đây là thuốc cảm? Ai đưa ? Mua thế nào ? Mấy đứa...... Mấy đứa luôn uống bậy uống bạ mấy loại thuốc không nhãn mạc này hả?” Anh trừng mắt nhìn lũ tiểu quỷ đó.

“Đó không phải thuốc linh tinh đâu.” Nam Cung Thần Võ nhăn mặt nói. Thuốc anh đặc chế bị nói thành thuốc linh tinh, khiến cho anh rất khó chịu.

“Đúng vậy, thuốc này còn hiệu quả hơn thuốc bác sĩ kê. Mau đưa cho tôi, Hiểu Niên phải mau chóng uống thuốc......” Phương Dạ Bạch túm đùi Dịch Hành Vân.

“Đủ rồi, Nngười lớn nhà mấy đứa để trẻ con sống như vậy sao?” Cả ngày hôm nay đầu Dịch Hành Vân đã co rút đau đớn, bây giờ lại càng đau.

“Cô ấy tự thân mình còn không lo xong, không có cách nào khác.” Nam Cung Thần Võ hừ lạnh.

Người nhà này quả thật không đỡ nổi!

Dịch Hành Vân không chịu nổi tịch thu cái chai, sau đó xoay người ôm lấy Nhậm Hiểu Niên.

“Này, chú muốn làm gì?” Nam Cung Thần Võ hét lớn.

“Chú đưa con bé đến bệnh viện, chú không cho phép mấy đứa làm bừa như vậy.” Anh nói xong đi thẳng ra cửa lớn.

Tuy rằng anh ghét trẻ con, nhưng không thể trơ mắt nhìn chúng nó làm ẩu.

“Không được! Buông Hiểu Niên ra!” Phương Dạ Bạch đi theo phía sau anh kêu to.

“Người như chú đừng xen vào chuyện của chúng tôi!” Nam Cung Thần Võ quát.

Người như chú?

Tiểu quỷ này dám không biết lớn nhỏ nói anh như thế?

Dịch Hành Vân tức giận hừ lạnh,“Yên tâm, chú chỉ đưa tiểu nha đầu này đi khám bệnh mà thôi, xác định con bé không sao sẽ lập tức đưa nó về. Chuyện của mấy đứa chú cũng chẳng thèm quản.”

Sau khi phiền chán bỏ lại những lời này, anh không để ý đến sự ngăn cản của hai tiểu quỷ kia , ôm Nhậm Hiểu Niên đi cấp cứu.

Sau khi truyền nước biển lại được ngủ một giấc, Nhậm Hiểu Niên nhanh chóng tỉnh.Nhưng khi cô phát hiện mình ở phòng cấp cứu bệnh viện, quả thực bị dọa ngây người.

“Tôi...... Tôi...... Tôi muốn về......” Cô sợ hãi đứng lên, không để ý đến kim còn cắm ở cánh tay đã muốn nhảy xuống giường.

Dịch Hành Vân nhanh chóng bắt lấy cô, quát khẽ:“Cháu đang làm cái gì đấy hả? Chờ truyền nước biển xong rồi về.”

“Không, tôi...... Tôi không thể tới bệnh viện......” Cô nói xong đầu có chút quay cuồng, cúi đầu thở gấp một hơi.

“Cháu đừng lộn xộn, gáy của cháu bị thương, ngoan ngoãn nằm xuống.” Anh đẩy cô về giường.

“Đầu tôi......” Cô kinh ngạc vuốt cái gáy dán băng gạc, khi nhớ ra là anh hất tay đẩy cô ra thì mày nhỏ khẽ cau lại.

“Còn nữa, cháu bị bệnh, đang phát sốt, chờ hạ sốt mới có thể đứng lên.”

“Tôi không cần truyền nước......” Cô bất an nhìn chất lỏng trong bình, lại nói:“Tôi uống thuốc ở nhà là được rồi.”

“Chậc, bị bệnh phải đến bệnh viện khám, không nên tùy tiện uống thuốc, sao chút đạo lý đó mà mấy đứa cũng không hiểu? Chẳng lẽ cô giáo không dạy sao?” Anh khiển trách.

“Chú không hiểu......” Cô vội la lên.

Từ trước đến nay cô bị bệnh nhưng không bao giờ đến bệnh viện ngoại trừ sợ bí mật bị bại lộ, còn là sợ thuốc của bệnh viện sẽ ảnh hưởng đến biến hóa của tế bào trong cơ thể.

“Ngồi im cho chú, chú mệt muốn chết rồi, đừng có tăng thêm phiền toái cho chú nữa. Vì mấy tiểu quỷ các cháu, chú còn phải tới bệnh viện đầy vi khuẩn cùng hôi hám này ...... Thật sự là quá đủ rồi.” Anh kh


XtGem Forum catalog