Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329514

Bình chọn: 9.5.00/10/951 lượt.

trở thành bạn bè. Cũng có thể là không có lý do gì, chỉ vì người trong cuộc không muốn." Nghe Quản gia nói chuyện trong lòng Hồ Cẩn Huyên nhất thời sáng ngời, không biết Quản gia có nghe hiểu cô đang nói gì không, chỉ là muốn nói ra suy nghĩ trong lòng, hiện tại trong lòng của cô đã sáng tỏ.

Xem ra, nếu Nhiếp Phong không tìm Thần, cô sẽ phải chủ động xuất kích, muốn thuận lợi tiến vào biệt thự nhà anh ta, cô có biện pháp, mấy ngày nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chờ tinh thần thoải mái sẽ tác chiến.

"Phu nhân nói đúng." Quản gia nghe cô chủ này thao thao bất tuyệt, trong lòng tràn đầy ý kính nể, chẳng những mỹ lệ hơn nữa trí khôn hơn người, khó trách ông chủ yêu cô đến tận xương tuỷ, cô gái tuyệt sắc như vậy sao lại có người không yêu chứ.

"Không sao, không hổ là Quản gia, tùy tiện nói đã giúp tôi giải quyết thắc mắc mấy ngày nay." Hồ Cẩn Huyên cười híp mắt vung tay lên, có thể thấy được tâm tình của cô tốt hơn rất nhiều.

"Có thể giúp phu nhân giải khốn là tốt rồi, tôi đi làm việc." Quản gia cười nói, sau đó nhẹ nhàng rời đi. Đừng xem mấy vị phu nhân được gọi là thoải mái rộng rãi nhưng thực ra thường xuyên làm khó người làm, phu nhân nhà bà là ngừoi phụ nữ đẹp nhất lại tốt bụng, cho tới bây giờ cũng không tùy ý mắng người làm, trợ giúp người khác như chuyện thường, ở trong mắt của cô tựa hồ không có phân chia cấp bậc, dáng vẻ này khác hẳn mấy vị phu nhân rộng rãi, cả ngày hướng người làm hô ngày uống đất, đối đãi với người làm chưa từng có sắc mặt tốt. Cũng bởi vì cái này, phần lớn người giúp việc mới không sợ ông chủ, nếu như họ không làm chuyện lớn gì thì có phu nhân ở phía trên giúp họ chịu trách nhiệm.

Hồ Cẩn Huyên cầm nước trái cây hút một hơi thật sâu, khẽ nhìn về phía muôn hoa khoe sắc bên cạnh, trong mắt nụ cười sâu hơn, gió nhẹ nhàng thổi, tiếng nước chảy trên núi giả, tiếng chim vang dội, nhìn một chút, mí mắt cô càng ngày càng nặng, bất tri bất giác cứ như vậy đã ngủ say.

"Ưhm. . . . . . Đừng làm rộn. . . . . ." Hồ Cẩn Huyên đang ngủ nói thầm một tiếng, sau đó giơ giơ tay nhỏ bé rồi lại tiếp tục ngủ, ngủ ở đình nghỉ mát thật thư thái, cô cũng không muốn nhúc nhích.

"Ưhm. . . . . . ." Hồ Cẩn Huyên khẽ nhíu lông mày, cái gì đó làm bên má cô rất nhột, trong lòng mắng to là ai đáng ghét như vậy, lúc cô ngủ thoải mái nhất lại quấy rầy, chẳng lẽ không biết cô rất khó tính khi rời giường sao? Đợi cô tỉnh ngủ, cô không phạt người kia quét dọn đại sảnh, cô không phải họ Hồ.

"A. . . . . . Quỷ a!" Cảm thấy sức nặng trên người, Hồ Cẩn Huyên cho là quỷ áp giường, kêu lên một tiếng, trong nháy mắt tỉnh lại, mơ mơ màng màng nhìn ‘vật nặng’ngăn chận cô.

"Anh là quỷ? Hả?" Thẩm Dật Thần gạt gạt mày đẹp, tựa tiếu phi tiếu nhìn cô, vẻ mặt ngụ ý nếu cô không giải thích chờ chút nữa sẽ có người chịu.

Anh chỉ là thích dính chung với cô vì vậy hóa động lòng thành hành động thật, anh cũng làm như vậy, đè trên người cô thật chặt, nghe hơi thở thuộc về cô nhưng cô dám nói anh là quỷ, trên thế giới này anh anh tuấn tiêu sái như vậy lại là quỷ sao? Anh quá thất bại.

"Không phải, em không nói anh, thân ái làm sao có thể sẽ là quỷ, em chỉ là gặp ác mộng, đúng, gặp ác mộng." Hồ Cẩn Huyên cười hì hì nói, còn mơ mơ màng màng ôm cổ anh, giờ phút này người nào đó hoàn toàn không chú ý tới tư thế mập mờ này.

"Vậy bây giờ rốt cuộc đã tỉnh rồi hả?" Giọng nói khêu gợi của Thẩm Dật Thần trong nháy mắt lần nữa vang lên, hương thuần như rượu ngon, thanh âm tuyệt vời như đàn vi-ô-lông-xen, còn có một sự đắc ý, anh giờ phút này cười đến gian tà, nhìn bộ dạng anh giống hệt hình tượng “quỷ” như cô nói lúc nãy, hiện tại lại đang đè trên người cô, chỉ là cô không dám nói thêm gì nữa.

"Anh về lúc nào?" Hồ Cẩn Huyên nghi ngờ đẩy thân thể anh một cái, rồi đứng dậy nhưng tên nào đó không hợp tác, vẫn dùng ánh mắt cưng chiều thâm tình mà nhìn cô giống như muốn cô khảm vào trong ngực.

"Lúc em nói em không mang họ Hồ, chỉ là không phải họ Hồ cũng không có gì không tốt nhỉ? Anh nghĩ họ Thẩm cũng tốt lắm, cái gọi là gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, Thẩm Cẩn Huyên, vẫn dễ nghe hơn, anh thích." Thẩm Dật Thần nói một mạch, thật ra anh quay về lâu rồi, cứ như vậy trơ mắt nhìn cô ngủ, còn không ngừng suy đoán trong mộng cô có nghĩ đến mình, cuối cùng anh rốt cuộc chịu không nổi cô độc một người cho nên không nhịn được lay tỉnh cô, chỉ là sau khi anh ác khí một phen, lại dùng tóc vẽ khuôn mặt cong cong của cô.

Nghe cô nói mớ trong cơn ngủ mơ, anh nhịn không được muốn cười to ra tiếng, thì ra cô còn có mặt đáng yêu như vậy, không mang họ Hồ vậy hãy theo họ Thẩm của anh, cho cô vào dòng họ mình, anh mừng rỡ giơ hai tay tán thành.

"Không đứng đắn." Hồ Cẩn Huyên cười sẳng giọng, Thẩm Cẩn Huyên, không hiểu sao anh lại nghĩ ra được, nếu để đám bạn của cô biết không chừng lại cười cô mấy ngày mấy đêm, chỉ là từ trong miệng anh nói ra, thật đúng là để cô cảm thấy vô hạn ngọt ngào, chẳng lẽ phụ nữ cũng thích nghe lời ngon tiếng ngọt? Nhưng trong lòng cô lặp lại cái tên Thẩm Cẩn Huyên này, phát hiện cũng hay, chỉ là cô tuyệt đối sẽ không thừa