XtGem Forum catalog
Võ Tướng Cướp Cô Dâu

Võ Tướng Cướp Cô Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322642

Bình chọn: 8.5.00/10/264 lượt.

ngạc nhìn người tới.

Ngồi ở trên giường, hai tay Trầm Lâu Đậu nắm chặt, khẩn trương khinh thở phì phì, không nghĩ tới...... Tú ca nhanh như vậy đã vào phòng?

Uất Trì Tú mặc hồng áo mãng bào, đầu thắt dây đỏ, trước ngực còn cột một viên đồng tâm kết, hắn cho rằng nhìn thực ngốc. Nhưng ngốc thì ngốc, hôm nay là ngày tốt, hắn vẫn rất vui vẻ.

“Đại nhân, thời điểm còn chưa tới mà!” Người săn sóc dâu lại nói.

“Đều đi xuống đi.” Hắn khoát tay, đã sớm cùng mười sáu vệ các tướng quân nói chuyện xong rồi, nếu ai kéo dài hắn vào động phòng, vậy chờ ngày sau gặp nhua trên giáo trường đi.

Cho nên, còn lại mười lăm vị tướng quân, người người đều sờ sờ mũi, nghĩ rằng quên đi. Đánh là không cần thiết thất bại, nhưng thắng được hẳn là cũng không thật tốt quá, chỉ cần nhìn trên người Ngụy Tề còn quấn vải trắng cũng đủ biết.

“Đại nhân, còn có......” Người săn sóc dâu bưng bàn đi vào bên người Uất Trì Tú, còn muốn dài dòng, hắn đột nhiên giơ lên một tay ngăn lại, xuất ra hồng bao phóng tới trên tay nàng

Người săn sóc dâu vui vẻ cầm hồng bao đi, cuối cùng xoay người thét to nha hoàn trong phòng đều cùng nhau rời đi.

Uất Trì Tú xem các nàng rời đi phi thường nhanh, cười cười, thật sự là thấy tiền sáng mắt, cầm tiền bỏ chạy nhanh như bay.

Hắn đi đến bên giường, lẳng lặng nhìn tân nương tử, lòng tràn đầy yêu say đắm như sắp lao ra ngực, không nghĩ tới chỉ nhìn nàng như vậy, hắn liền cảm thấy thực thỏa mãn.

“Tú ca, đầu ta thực nặng, chàng mau một chút.” Trầm Lâu Đậu vốn dĩ muốn giống như tân nương tử, thẹn thùng cúi đầu, chờ đợi trượng phu tiến lên xốc lên hồng khăn trùm đầu của nàng, nhưng đầu nàng sắp ngẩng không nổi nữa, Tú ca còn đứng ở một bên bất động như núi, nàng đành phải nhỏ giọng thúc giục một chút.

Uất Trì Tú tươi cười rạng rỡ, cũng không để ý đến tân nương tử thẳng tính như vậy, hắn duỗi tay nâng khăn trùm đầu nàng lên, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc xinh đẹp tuyệt trần kia. Hôm nay, hai gò má của nàng ửng hồng nhàn nhạt, môi điểm hồng, càng quyến rũ phong tình hơn hẳn ngày thường làm hắn nhìn đến ngơ ngác.

Trầm Lâu Đậu mắc cỡ đỏ mặt, nàng có thể cảm nhận được lửa nóng từ ánh mắt Uất Trì Tú, nhất tưởng đến chuyện sẽ xảy ra trong chốc nữa, nàng càng thẹn thùng đến ngay cả đầu ngón chân đều cong lên.

Ánh mắt từ mặt của nàng dời xuống, đi vào trước ngực của nàng, vừa thấy đến khối kim trong ngực nàng, hắn thật sự rất khó không cười, bởi vì trên kim bài cư nhiên viết “Tặng huyện quân Giang Ninh”, phía dưới còn thêm chú viết --“Trần Trầm hai nhà không bán ra được chút gì”.

Lão thiên gia a! Dân chúng huyện Giang Ninh thật đúng là thú vị! Ha ha ha ha......

Lúc hắn vừa mới bái đường vẫn chưa nhìn kĩ, trách không được một đống mọi người cười không ngừng.

Không khí kiều diễm đều bị nụ cười sảng khoái của hắn phá hủy, Trầm Lâu Đậu mặt nhăn mặt nhăn mũi, không đợi hắn, tự mình đưa tay tháo mũ phượng xuống, lại đưa tay nhìn thấy khối kim bài lóe sáng kia.

“Cười cười cười...... Chán ghét!” Nàng đưa lưng về phía hắn, bất mãn lẩm bẩm.

Uất Trì Tú thấy nàng tức giận, từ phía sau ôm thắt lưng của nàng, tựa vào trên người nàng,“Đừng tức giận, hôm nay là ngày vui, không thích hợp tức giận.” Tuy rằng rất buồn cười, nhưng tối nay muốn được ôm ai đó, thì tốt nhất nên ráng nín nhịn một chút vậy.

Trầm Lâu Đậu kỳ thật cũng thực bất đắc dĩ, lúc nàng nhận lấy khối kim bài này, vốn dĩ cũng cuồng tiếu không ngừng, nhưng sau đó cô cô lại nói muốn nàng lúc xuất giá mang ở trên cổ! Nói cái gì rất nhiều người ở Giang Ninh cũng đến đây, không mang lên sẽ thất lễ...... Bởi vậy, trên đường theo hắn ra cửa phòng Tống phủ đến gả vào tân phòng Uất Trì phủ, đã nghe không biết bao nhiêu tiếng cười.

“Nàng thay bộ xiêm y thoải mái đi, ăn vài thứ, tối nay ta sẽ trở lại.”

Nàng buồn bực quay đầu nhìn hắn,“Chàng muốn đi đâu?” Không phải đã vào xòn, còn muốn đi đâu?

Uất Trì Tú bóp cái mũi nhỏ của nàng, nhắm ngay môi của nàng hôn sâu, một hồi lâu sau mới buông nàng ra,“Bên ngoài còn có tân khách! Hoàng Thượng cùng một ít vương công đại thần đều còn ở đây, ta không thể ở trong phòng lâu lắm.” Là vì nhớ nàng, hắn mới tiến đến xem một chút.

Hắn biết Hoàng Thượng cùng một ít lão thần, cũng không có ý định để hắn tiến vào đêm động phòng hoa chúc đơn giản như vậy, Hoàng Thượng thậm chí còn dẫn theo hơn mười đại thần nổi danh uống rượu không say, hạ quyết tâm muốn cho hắn mềm nhũn khi bước vào tân phòng.

May mắn hắn không ngu ngốc, cũng tìm hơn mười người bạn thân cũng thuộc hàng uống rượu cực giỏi đến chắn rược để xem ai lợi hại hơn ai.

“Được.” Nghe hắn nói như vậy, Trầm Lâu Đậu ngoan ngoãn gật đầu, dù sao nàng có thể thoát khỏi bộ xiêm y nặng nề này là tốt rồi.

Uất Trì Tú thấy nàng đáng yêu nghe lời như vậy, nhịn không được lại ở trong phòng cùng nàng vành tai và tóc mai chạm vào nhau một hồi lâu, thẳng đến Ngụy Tề vọt tới tân phòng tìm người, hắn mới tâm không cam lòng tình không muốn theo hắn ly khai.

Vẫy vẫy tay, Trầm Lâu Đậu vui vẻ đưa tiễn trượng phu, chờ bọn hắn đi xa, nàng nhìn mỹ thực món ngon trên bàn rực rỡ muôn màu, khóe miệng nhếch