Vợ Trước Đói Như Sói

Vợ Trước Đói Như Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321670

Bình chọn: 10.00/10/167 lượt.

chai vang đỏ đang được ướp lạnh trong xô đá nhỏ, tự rót cho mình một ly. Nâng ly với cái vị trí trống, đã lâu không có người ngồi kia, cô lẩm bẩm trong bầu không khí tịch mịch: “Ông xã, kỉ niệm một năm ngày cưới hạnh phúc.”

Uống cạn ly thứ nhất, cô lại tự rót thêm cho mình ly thứ hai:

“Ly thứ hai, ông xã, chúc chúng ta ly hôn......vui vẻ.”

Cô không chút chần chừ, uống cạn ly vang đỏ, cũng như quyết định thu lại cảm tình của cô đối với anh ta, không chút tiếc nuối.

Chương 1

- Hít vào…..

- Hự …..

….. Hai tay Đan Thủy Dao chống lên tường, cố gắng hít sâu. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã chuyển toàn bộ sang sắc hồng. Cô sắp không thở nổi đến nơi. Vậy mà, phía sau lưng lực ép lại càng lúc càng tăng. Đến lúc không cố nổi nữa, cô quay đầu lại, kêu to:

- Vú à, con chịu thôi! Còn phải nhịn thở đến khi nào nữa? Con sắp tắt thở đến nơi rồi!

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, cô nhanh chóng cởi cái áo nịt đã tra tấn cô cả tiếng đồng hồ kia ra.

- Nhị tiểu thư, đừng cởi ra, ta phải vất vả lắm mới buộc được mấy sợ dây ấy với nhau đó.

Nhũ mẫu kêu lên, vội giữ tay cô lại. Bà nhanh tay sửa lại mấy cái dây của chiếc áo nịt đã bị kéo bung ra. Một lần nữa, cái áo nịt lại được chiễm chệ trên người Thủy Dao. Và nó cũng thiếu tí nữa là tống sạch chút không khí còn sót lại trong phổi cô.

- Khụ khụ! Em gái à, kiên nhẫn một tí đi!

Khuôn mặt Đan Thủy Doanh tái nhợt, ngồi bên cạnh, mở miệng khuyên. Nếu không phải lúc này cô đang bị cảm, thì em gái cô sẽ không phải thay cô đi tham dự bữa tiệc xã giao sắp tới này, nó luôn ghét mấy kiểu tiệc tùng như thế.

- Kiên nhẫn á? Em đã kiên nhẫn rất lâu rồi đó.

Đan Thủy Dao gào lên:

- Cái thứ này mà cũng gọi là áo lót á! Phải gọi nó là dụng cụ tra tấn người mới đúng! Em sắp bị nó thít đến chết rồi đây này!

Nhũ mẫu cười cười, nhìn Đan Thủy Dao kêu la oai oái. Bà lắc đầu, giễu cợt cô:

- Nhị tiểu thư cứ nói quá! Đại tiểu thư mỗi lần tham gia yến tiệc đều mặc nó, bây giờ không phải vẫn đang sống rất tốt đấy sao.

Đan Thủy Dao đang nín thở. Cô chờ cho nhũ mẫu buộc nốt sợi dây cuối cùng ở trên rồi mới quay đầu phản bác:

- Tốt gì mà tốt! Có khi tại chị ấy phải mặc loại áo quái quỷ này nên mới bị cảm í chứ.

Lời buộc tội của cô khiến Nhũ mẫu và Đan Thủy Doanh phì cười.

- Nếu mặc áo lót sẽ bị cảm thì những năm này bệnh viện sẽ làm không hết việc mất thôi.

- Nếu không vì nhị tiểu thư ở nước ngoài mấy năm nay , có chút béo lên, thì mặc cái áo lót này đâu đến nỗi vất vả như vậy!

Đan Thủy Dao hít vào một hơi thật sâu. Cô bị chê là béo, thật khó tin làm sao. Cô có số đo 3 vòng là 84-60-87, cực chuẩn nha. Chỉ vì không mặc vừa cái áo lót quái quỷ này mà cô bị chê béo sao?! ‘Sĩ khả sát, Bất khả nhục’, cô sao có thể chịu được sự nhục nhã này. ‘Béo’ sao – đây là sự sỉ nhục tuyệt đối với tất cả chị em phụ nữ à nha.

- Béo chỗ nào chứ? Dáng người con thuộc hàng chuẩn đấy!

Nhũ mẫu lắc đầu, nhận xét:

- Eo của Nhị tiểu thư to hơn Đại tiểu thư năm thốn[*'>, đùi còn lớn hơn một thốn.

Bị những con chữ chuẩn xác của Nhũ mẫu đả thương, Đan Thủy Dao xụ mặt. Dù tức nhưng cô chỉ dám thấp giọng mắng. Đan Thủy Doanh ngồi gần đó mím môi, vừa ho khan vừa cười trộm.

- Tốt rồi, nhị tiểu thư. Nhớ chú ý đến cách ứng xử. Tham dự buổi tiệc hôm nay toàn bộ đều là các danh môn thục nữ, cô đi thay Đại tiểu thư, đừng để mất mặt đó.

Nhũ mẫu ân cần dặn dò.

Đan Thủy Dao mếu máo, vẻ mặt bất đắc dĩ:

- Con biết rồi…

Âm cuối cô cố ý kéo thật dài, thể hiện sự không tình nguyện của mình.

- Chỉ biết thôi chưa đủ mà phải cố gắng làm cho tốt mới được.

Đan Thủy Doanh cũng tranh thủ dặn dò cô em gái. Có trời đất chứng giám, từ nhỏ, cô chưa bao giờ có đủ kiên nhẫn để ngồi yên một chỗ. Mấy năm nay, một mình ra nước ngoài học quản trị kinh doanh, giống như chim sổ lồng, sợ rằng cái tính đó lại càng thêm trầm trọng. Giờ muốn cô em gái này thể hiện khí chất tao nhã của một thục nữ, e là hơi bị khó!

Đan Thủy Dao bất lực nhìn hai người phụ nữ, một già một trẻ tha thiết dặn dò. Biểu hiện của hai người đó cứ như cô là người rừng mới ra thành phố, cứ làm như cô chắc chắn sẽ gây ra chuyện đại nghịch bất đạo gì đó trong buổi tiệc không bằng. Cô giơ một cánh tay lên, chặn ngang bài “thuyết giáo” của hai người kia:

- Con biết rồi! Em biết rồi! Hai người không cần thuyết con nữa. Trong buổi tiệc tối nay, con sẽ cười giấu răng, chỉ đi những bước nhỏ, không nhìn ngang liếc dọc, dùng đồ ăn sẽ giống như gà con mổ thóc, được chưa nào?

Đan Thủy Doanh và nhũ mẫu liếc mắt nhìn nhau, che miệng cười,

- Được, được rồi. Nhưng, nói được thì phải làm được đó!

Đan Thủy Dao xấu hổ cười vu vơ:

- Con sẽ cố gắng hết sức.

Chậc, vấn đề là cô sẽ làm được như thế sao? Ngay đến chính bản thân cô còn hoài nghi nữa là…

---o---

Gian phòng tổ chức tiệc được trang trí sang trọng. Giai điệu du dương của nhạc cổ điển vang lên trong đại sảnh. Những nam thanh nữ tú mặc lễ phục đi lại, cười nói với nhau. Một cảnh tượng thật xa hoa.

Vốn là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, Kê Hướng Hòe thường hay bị chặn lại hỏi han. Anh không cảm thấy khó chịu với điều ấy, bởi một mặt


XtGem Forum catalog