XtGem Forum catalog
Vợ Trước Đói Như Sói

Vợ Trước Đói Như Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321801

Bình chọn: 9.00/10/180 lượt.

i. Anh muốn tôi làm cho xứng với cái chức Kê phu nhân, làm một bình hoa trong các yến tiệc lớn nhỏ, tôi cũng phải chấp nhận. Tôi muốn có một đứa con, anh không muốn, tôi cũng phải chấp nhận, mà cũng buộc phải chấp nhận. Ngay cả khi anh mang theo mùi hương của người đàn bà khác về nhà, các kênh tin tức, báo đài liên tục đưa những tin đồn về chồng tôi cùng hết người này đến người khác, tôi cũng phải chấp nhận tất cả!” Cô hét lên giận dữ, như là muốn trút hết bất bình trong cả một năm qua.

“Tôi là con người! Chứ không phải là tượng gỗ! Cuộc sống như vậy, tôi không thể tiếp tục nhẫn nại nữa.”

Nói xong, cô mới bất giác phát hiện, hai gò má cô đã ướt đậm lệ.

Kê Hướng Hòe thấy cô hét to bỗng giật mình, anh đột nhiên nhận ra bộ dạng của cô bây giờ không có điểm gì là giống với trước kia......

Chỉ sau một thời gian ngắn, khuôn mặt luôn mang theo nụ cười dịu dàng, đã trở nên hốc hác, dính đầy nước mắt; cơ thể trắng mịn, đầy đặn đã trở nên gầy gò, mảnh mai tự bao giờ; giọng nói ôn nhu ngọt ngào biến thành tiếng la hét, phẫn nộ xen lẫn thất vọng?

Kê Hướng Hòe không biết mình rốt cuộc đã là làm cái gì, mà để cho cô thay đổi nhiều như vậy. Nhưng anh vẫn nghĩ, ít nhất anh có thể nhớ lại những kỷ niệm ngọt ngào của họ trong quá khứ, để làm quan hệ giữa hai người trở nên tốt hơn.

Nhưng, không thể phủ nhận là, cuộc hôn nhân này, vô luận là đối với cô hay với anh mà nói, đều đã không còn gì ý nghĩa!

Sau khi trải qua những tranh cãi ầm ĩ trong khoảng thời gian này, anh thậm chí đã quên, vì sao lúc trước anh lại cưới cô? Là vì vẻ ngoài xinh đẹp của cô? Hay là cô phù hợp với tiêu chuẩn kén vợ tiểu thư khuê các của anh?

Có người nói, tình yêu trước hôn nhân chỉ là tình yêu mơ hồ theo cảm tính, thực ra hai bên chưa bao giờ hiểu rõ về nhau. Sau khi kết hôn rồi, họ mới hiểu được nhau, mới phát hiện ra đối phương cũng không thực sự thích hợp như trong tưởng tượng.

Bây giờ, anh không muốn tiếp tục làm cô bị kích động, nhàn nhạt nhìn ánh mắt đã không còn hi vọng của cô. Sự tao nhã thường thấy trong đôi mắt cô đã không còn, những dòng nước mắt vương đầy trên khuôn mặt cô.

Anh lý trí nói: “Được, tôi đồng ý ly hôn.”

Đan Thủy Doanh không thể đứng yên nhìn em gái khóc, chị luống cuống tay chân, vội vàng trấn an: “Thủy Dao, em đừng khóc...... Hướng Hòe anh...... anh......”

“Còn thủ tục ly hôn thì cứ để sau. Tôi sẽ mời luật sư đến nói chuyện trực tiếp với cô.” Đứng lên, Kê Hướng Hòe cầm lấy chìa khóa xe, rời đi.

Anh phải về phòng làm việc, nhìn vợ mình...... à không, phải nói là “vợ trước” mới đúng, nhìn cô khóc than làm cho anh cảm thấy phiền não. Anh không muốn ở lại nơi mình đã từng gọi là “nhà”, nhưng giờ đây lại sắp mất đi nữ chủ nhân của nó.

Cánh cửa một lần nữa bị đóng lại, Đan Thủy Dao rốt cuộc không thể chống đỡ được sức nặng của thân thể, trước mắt cô bỗng tối sầm, từ từ ngã xuống.

Một giọt lệ chảy ra hốc mắt, cô cùng anh, đã thật sự kết thúc rồi......

Đan Thủy Dao một lần nữa mở mắt ra. Trần nhà màu lam, vài con búp bê vải đặt ở đầu giường, trên tủ có mấy đóa hoa hướng dương, gương mặt tái nhợt của cô lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Cô biết, cô đã về nhà.

“Em tỉnh rồi à?” Đan Thủy Doanh bưng cháo đi vào phòng, thấy em gái đã tỉnh, ánh mắt cô đơn nhìn vào một điểm vô định .

“Vâng.” Cô phục hồi tinh thần, đáp.

“Thức dậy đúng lúc quá, đến ăn một chút gì đi! Hồi sáng em đột nhiên té xỉu, làm người ta sợ quá, thiếu chút nữa là kêu xe cứu thương đến rồi. May mà lái xe trong nhà biết một chút trung y, anh ta nói em chỉ bị thiếu máu thôi, thì chị mới dám đưa em về nhà nghỉ ngơi.”

“Thế à.”

Nhìn em gái, sau khi kết hôn, đã không còn vui vẻ, hoạt bát như ngày nào, Đan Thủy Doanh thực sự rất đau lòng. Một người con gái như vậy nhưng lại bị tình yêu tra tấn đến mức này.

“Thủy Dao...... Vừa rồi lúc em còn đang ngủ, chị đã giúp em nghe điện thoại, là Hướng Hòe gọi tới......” Đan Thủy Doanh không biết có nên nói chuyện đó ở thời điểm này, cô ấp a ấp úng chỉ sợ làm tổn thương đứa em vừa tỉnh lại sau một hồi hôn mê.

“Anh ta nói gì?” Đan Thủy Dao không có khóc cũng khồn náo loạn, nghe thấy tên của anh cũng không phản ứng gì, chính là lẳng lặng hỏi lại.

“Anh ta nói...... Anh ta đã mời luật sư để làm thủ tục li hôn. Sau khi hoàn tất sẽ mang đến đây để em xem có muốn sửa chỗ nào hay không. Anh ta còn nói, chỉ cần em có điều gì không thỏa mãn thì đều có thể xem xét lại, tất cả đều ưu tiên quyền lợi của em.”

“Vâng, em biết rồi.” Đan Thủy Dao ngồi dậy, an ủi chị gái: “Chị, không cần phải thương hại em như vậy! Cảm ơn chị, nhưng, em thật sự không sao mà!”

Đan Thủy Doanh nhìn vào hình ảnh của mình trong chiếc gương đầu giường, gương mặt bi thương, hốc mắt hơi hơi ửng hồng.

“Chị......cứ nghĩ đến những lời mà em nói sáng nay, chị không thể không buồn được.” Nhớ lại hồi sáng, tiếng en gái la hét đến khàn cả giọng vẫn luẩn quẩn bên tai chị. Lại thêm hiện tại, Thủy Dao giả bộ làm như không có việc gì, làm chị càng thêm đau lòng.

Em gái cô, từ nhỏ đến lớn đều được cha mạ cưng chiều, hai mươi mấy năm qua cũng chưa từng chịu qua khổ cực hay