át ra âm thanh
lật giấy tờ soàn soạt, thì chẳng có tạp âm gì khác
Người đàn ông
kia chẳng lẽ không biết đói sao? Hay là anh đã sớm quên sự tồn tại của
cô ở cái chỗ này? Mình đã sớm đói bụng rồi? Đứng dậy muốn đi hỏi người
đàn ông kia có thể ăn chưa?, suy nghĩ một chút rồi lại thấy tinh thần sa sút, cô bò lại lên giường. Cô chẳng nghe thấy bên ngoài có âm thanh gì
khác lạ, có lẽ anh cũng không đi ăn sao? Thôi, chờ một lát nữa đã.
Có lẽ bởi vì mấy ngày nay quá mệt mỏi, cộng thêm tối ngày hôm qua cô căn
bản không có ngủ, mắt mới vừa nhắm lại, mỏi mệt liền lập tức lan khắp cơ thể, để cho đại não cô ngừng tất cả công việc, chỉ chốc lát sau liền
tiến vào mộng đẹp.
Minh Dạ Tuyệt phê xong phần tài liệu cuối
cùng, đưa hai cánh tay về phía sau lưng, dùng sức mở rộng một chút cơ
thể có phần nhức mỏi của mình, cổ xoay tròn mấy vòng sau đó mới nhìn đến đồng hồ trên bàn. Lúc này mới phát hiện thời gian ăn bữa trưa cũng đã
qua.
Đứng dậy nhẹ nhàng đi về phía phòng nghỉ, cũng không biết
cái cô gái đó ở bên trong có ăn cái gì chưa, cư nhiên an tĩnh để cho anh thiếu chút nữa đã quên đi sự tồn tại của cô.
"Ken két"
Anh
nhẹ nhàng đẩy cửa ra, liền phá vỡ bức tường ngăn cách giữa anh vào cô,
đập vào mắt của anh là hình ảnh cô gái kia đang ngủ thiếp đi trên giường của anh. Nhìn cái thân thể đó, trên gương mặt anh cứng ngắc lại trở nên nhu hòa hơn rất nhiều. Đi tới bên giường, mới nhìn đến cái miệng nhỏ
nhắn của cô dù đã ngủ thiếp đi vẫn còn bĩu môi, giống như đang bất mãn
với người nào đó, cánh mũi xinh xắn đặt trên gương mặt tròn trịa vô cùng hài hòa, lông mi thật dài, phía dưới là đôi mắt mông lung, mọi lần đôi
mắt to mở to ra vì có điều gì đó tức giận thì nó như không thích hợp
lắm. Đưa tay nhẹ nhàng sờ cái trán của cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm
vào lông mày, mắt, lỗ mũi từ từ trượt xuống đôi môi đỏ mọng, nhẵn nhụi
và trơn mềm khiến một cỗ cảm xúc lạ lập tức theo đầu ngón tay của anh
lan đi khắp cơ thể, để cho anh không khỏi phát ra một tiếng rên rĩ thoải mái.
Đối với phụ nữ, anh không có quá nhiều tiếp xúc, chỉ là thỉnh thoảng cần phát tiết, anh mới đụng chạm họ, nhưng vẻn vẹn xem đó
là quan hệ một đêm mà thôi. Một đêm đi qua anh lại là con quỷ Satan, cô
gái kia cũng sẽ vĩnh viễn biến mất trước mặt anh, tuyệt đối sẽ không có
cơ hội chạm vào anh lần thứ hai. Cái quy định này đến nay chưa từng có
cô gái nào phá vỡ được. Mà cái cô gái nhỏ này, lại có thể dễ dàng làm
cảm xúc của anh thay đổi.
- Ừ. - Duy Nhất cảm thấy trên mặt hơi
ngứa một chút, cau mày lật người muốn rời khỏi sự đụng chạm của anh,
trên mặt lộ ra một nụ cười, thỏa mãn ngủ tiếp.
Nhìn cô lật người
rời khỏi thân thể, trên mặt Minh Dạ Tuyệt xuất hiện một tia sáng mà ngay cả anh cũng không phát hiện ra đó là nụ cười. Đảo mắt thấy hình ảnh
trong máy vi tính vẫn mở, nhìn lại một chút cái cô gái đang ngủ đó,
thoáng qua trong mắt điểm kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi. Cô ấy đã
làm gì? Lại có một ruộng hoa lớn. Đây chính là cái cô thích sao? Phụ nữ
không phải thích tiền hoặc là đồ trang sức sao? Cái cô yêu thích thật
đúng là đặc biệt.
Nhìn cô vẫn ngủ say như cũ, muốn gọi tỉnh cô
lại, chứng kiến dưới mắt cô có một quầng đen, nên đành ngậm miệng lại,
trong lòng thoáng qua một tia mà người khác hay gọi là cảm giác mền mại. Có lẽ ngày hôm qua cô quá mệt mỏi. Anh ở nơi này lâu như vậy, cô lại có thể ngủ sâu như thế? Thôi, hôm nay còn bỏ qua cho cô một lần đi.
Đứng dậy đóng máy vi tính, nhìn lại một chút cô gái đang ngủ yên lành kia,
khẽ mỉm cười đi ra ngoài, tính cảnh giác của cô đúng là kém thật.
Chờ Minh Dạ Tuyệt tiến vào lần nữa, bên ngoài trời đã tối. Khi thấy mắt cô
gái nào đó vẫn nhắm chặt thì lông mày của anh không khỏi nhíu lại. Không thể không bội phục cô bởi vì cô ngủ lâu như thế.
- Này, dậy. -
Minh Dạ Tuyệt đưa tay đẩy Duy Nhất một cái như thể muốn kéo cô từ trong
mộng mơ tỉnh lại, nhưng một lát sau, cô chỉ khẽ động đẩy một chút, đổi
tư thế khác tiếp tục làm bạn với Ngu Công.
- Này. . . . . - Thấy
cô vẫn không có động tĩnh, Minh Dạ Tuyệt có chút tức giận, đưa tay kéo
thân thể của cô, nắm chặt lấy mặt của cô, sau đó gầm nhẹ bên tai cô. Cô
gái này ở đâu là mà thiếu ngủ như thế, bộ tính ngủ cả đời không tỉnh
sao?
- Này, Trang Nghiêm chết bầm, anh điên rồi, tôi nói bao
nhiêu lần rồi, lúc tôi ngủ. . . . . . , hắc hắc he he. . . . . . - Duy
Nhất đang ngủ say, đột nhiên bị một phen hành hạ như vậy, tâm hoả lập
tức lên cao, nhắm hai mắt bắt được bàn tay kia liền rống lên, nhưng khi
mở ra hai mắt thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông ở trước mắt thì tất cả tức giận của cô đều biến mất không dấu vết, chỉ còn lại sự ngây ngốc.
- Cô mới điên đó. - Minh Dạ Tuyệt nhìn cô cười khúc khích, ném một câu
nói lại đem cô ném về trên giường, thật hoài nghi cô gái này có bị bệnh
thần kinh không, cư nhiên một lát dịu dàng như thỏ nhỏ, một lát lại hung hãn như con hổ cái.
- Hắc hắc he he. . . . . . - Duy nhất nhếch
nhác từ trên giường bò dậy, tiếp tục cười khúc khích, thiệt là, sắp bị
cái tên Trang Nghiêm kia hại chết rồi
