“Duy Nhất” của cô, chính vì tiếng gọi
này anh mới quyết định nhanh thế.
***
- Tại sao không thích tôi? - Trên đường về nhà, Duy Nhất hỏi một câu mà
cô cho rằng đời này cô cũng không nên hỏi. Cô không hiểu, tại sao Hách
Chấn Tân lại không thích mình, từ khi cô bắt đầu hiểu chuyện cho đến
nay, ông ta chưa từng ôm qua cô, cũng chưa từng quan tâm tới cô. Tất cả
đến tột cùng là tại sao?
Hách Chấn Tân kinh ngạc quay đầu lại, không nghĩ tới Duy Nhất đột nhiên hỏi như thế.
- Rất khó trả lời sao? Tôi chỉ là muốn một cái đáp án mà thôi. – Duy Nhất nhìn chằm chằm vào ông, cô không hiểu tại sao cõi đời này lại có một
người ba như thế? Cô không phải là con gái ruột của ông sao?
-
Bởi vì, cô rất giống mẹ của cô. - Hách Chấn Tân ngây ngẩn một hồi rồi
nói, người đàn bà kia làm cho người ta cảm thấy vô lực, thậm chí ghét,
nên con gái của cô khi nhìn vào cũng sẽ như thế.
- Mẹ tôi?
- Mẹ cô quá hèn nhát, vừa không có tính tình, gương mặt không bao giờ
cười, luôn là mềm mại yếu ớt, làm cho người ta nhìn vào trong lòng sẽ
cảm thấy vô lực, làm cho người ta vui không nổi. - thoáng qua trong mắt
Hách Chấn Tân một tia không nhịn được, ông không nguyện ý nhớ tới cái cô gái luôn khóc lóc ấy.
- Vậy tại sao ông muốn cưới bà?
- Bởi vì ba mẹ cô ta để lại cho cô ta rất nhiều tiền, mà tôi cần tiền.
- Cũng chỉ vì vậy? Bởi vì tiền mới cưới mẹ tôi, bởi vì không thích mẹ cho nên không thích tôi? Nếu như không yêu thích tôi, lúc ấy tại sao phải
để mẹ mang thai tôi? Tại sao để cho bà sinh hạ tôi? - Duy Nhất nghe mà
trái tim lạnh giá, vì sao mẹ lại yêu một người đàn ông như thế này?
- Những thứ này còn chưa đủ sao? Cho tới bây giờ tôi cũng không có ý định để cho cô ấy sinh con, nếu không phải là mẹ cô nói sinh ra cô, cô ta sẽ tự mình nuôi dưỡng, tôi sẽ không để cho cô ra đời. – mặt Hách Chấn Tân
ra vẻ bất cần nói, cũng không cảm thấy ông đã làm điều gì sai.
- Chẳng lẽ ông không cảm thấy có lỗi với mẹ tôi sao? - Duy Nhất đè ép trong lòng lửa giận, thân thể khẽ run.
- Tôi có lỗi với cô ta sao? Gả cho tôi là lựa chọn của cô ta, là cô ta
tâm cam tình nguyện, tôi không có ép buộc, đây là chính con đường do cô
ta lựa chọn, chẳng có quan hệ gì đến tôi cả. - Hách Chấn Tân nói như thể đó là chuyện đương nhiên, không có cảm giác như ông đang thiếu mẹ con
Duy Nhất một ân tình.
- Tôi hiểu rồi. - Duy Nhất chợt quay đầu
nhìn về ngoài cửa xe, không nhìn ông nữa. Trong mắt đã là một mảnh nước
nhỏ. Cô vì mẹ bỏ ra không đáng giá, người đàn ông này căn bản chẳng xứng đáng làm ba của cô, không xứng với người mẹ đã yêu ông bằng cả mạng
sống.
Hách Chấn Tân nhìn Duy Nhất đột nhiên quay đầu lại, trong
lòng có chút lo lắng, cô không phải là muốn bỏ hôn chứ? Nếu là cô bỏ đi, làm sao cả nhà bọn họ có thể sống đây?
- Sẽ không chạy trốn chứ? - Hách Chấn Tân thận trọng hỏi.
Duy Nhất hừ lạnh một tiếng, không trả lời. Có ba như vậy không có cũng được.
Hách Chấn Tân thấy cô chưa có tiếng đáp lại, lúng túng quay đầu lại cũng
không nói nữa, chỉ là thân thể bắt đầu căng thẳng, nếu như cô muốn chạy
trốn thì làm sao có thể bắt được cô. Mãi cho đến khi về đến nhà, Hách
Chấn Tân mới thả lỏng lòng mình, đi theo sau lưng Duy Nhất vào cửa.
- Trở về rồi à, như thế nào? Người kia có chịu nó không? - Trương Mỹ Lệ vừa nhìn thấy bọn họ trở lại lập tức tiến lên hỏi.
- Xong rồi, một tuần lễ sau cử hành hôn lễ. - Hách Chấn Tân độ vui vẻ ôm vai Trương Mỹ Lệ nói.
- Thật, cám ơn trời đất, em còn tưởng rằng cậu ta sẽ không để ý đến con
nhỏ đó đâu, chịu là tốt rồi, chịu kết hôn là tốt rồi. - Trương Mỹ Lệ vỗ
vỗ ngực, buông xuống một tảng đá lớn.
- Ngày tôi kết hôn chính
xác là ngày các người phải rời khỏi nhà này, trước tiên các người cũng
nên dọn dẹp trước đi, đến lúc đó cũng đừng trách tôi không nhắc nhở. -
Duy Nhất lạnh lùng cắt đứt niềm vui của vợ chồng, áp chế lửa giận trong
lòng. Nếu không phải là sư phụ nói, muốn cô khắc chế tâm tình của mình,
quả đấm của cô đã sớm bay đến trên mặt của bọn họ rồi.
- Mày . . . . .
- Dĩ nhiên, cô yên tâm. - Trương Mỹ Lệ cực kỳ tức giận vừa muốn nói gì,
liền bị chồng che miệng, chỉ có thể giương mắt nhìn Duy Nhất.
Duy Nhất lạnh lùng nhìn Trương Mỹ Lệ ấp a ấp úng, nhìn lại một chút Hách
Chấn Tân đang nhìn mình cười gượng, xoay người liền lên lầu, cô làm được như vậy đã coi như là hết lòng quan tâm giúp đỡ bọn họ rồi.
Chờ Duy Nhất lên lầu và đóng cửa phòng của mình lại, Hách Chấn Tân mới chậm rãi buông lỏng miệng Trương Mỹ Lệ ra
- Anh làm gì lại không để cho em nói chuyện? Chẳng lẽ con nhỏ đó kết hôn
chúng ta lại thật sự phải dọn ra khỏi đây sao? Em không chịu trở về nhà
cũ đâu. – Khi Hách Chấn Tân vừa buông ra miệng mình, Trương Mỹ Lệ lập
tức không tha cho ông, liền tức rống giận lên tiếng.
- Yên tâm
đi, anh chỉ là lừa gạt nó mà thôi, đến lúc đó, chúng ta thì nói đợi nó
lên xe hoa mới dọn đi. Nó đi rồi nhà này không phải chúng ta định đoạt
sao? Em gấp cái gì? - Hách Chấn Tân kéo xuống tay của cô, thả vào khóe
miệng vợ yêu một nụ hôn.
- Anh là tên quỷ xứ hà, nhưng làm em sợ
muốn chết, em còn tưởn