lại cho tôi. - Duy Nhất mới vừa thu tay của mình về, cái người nãy giờ
chưa từng mở mắt đột nhiên nhăn mày, ra lệnh. Khẩu khí kia cậy mạnh mà
vô lực, nhưng trong giọng nói có sự hốt hoảng rõ ràng.
- Anh
Tuyệt, em không đi, trên người của anh thật mát, em muốn truyền hơn ấm
của em cho anh được không? - Duy Nhất nghe được lời nói của anh, nhẹ
nhàng ngồi sát bên cạnh anh và nói, giọng nói êm ái làm cho người đang
nóng nãy kia dẫn dịu lại.
- Hừ. - Anh nhắm mắt lại nhẹ nhàng “hừ” một tiếng, giống như không có chút nào quan tâm bé có ở lại hay không.
Bởi vì anh hiểu rõ, cho tới bây giờ cái đồ đần này đều biết giữ lời hứa, những gì bé nói chưa khi nào không thực hiện. Coi như ở trong lúc mộng, anh cũng tin lời của bé.
Duy Nhất thấy anh không hề lên tiếng
nữa, vì vậy đi tới bên kia giường, từ từ bò lên. Bé nhẹ nhàng vén chăn,
kéo cánh tay anh ra, nằm ở trên khuỷu tay anh, cố gắng tránh vết thương ở trước ngực của anh, thân thể dán thật chặt vào cơ thể lạnh lẽo của anh, chân cũng choàng qua, dùng hơi nóng thân thể mình sưởi ấm cho anh.
Minh Dạ Phạm nhìn hai người đang nằm trên giường, nơi cổ họng có chút đau
rát, anh chưa từng gặp qua bộ dạng như thế này của hai người, cũng không gặp qua chuyện Minh Dạ Tuyệt chịu ngủ cùng người khác. Hình ảnh bọn họ
ôm nhau xem ra rất hài hòa và ấm áp làm cho người ta chỉ muốn khóc vì
cảm động.
Hai người tựa sát vào nhau, không chỉ có Minh Dạ Phạm
mà mấy người áo đen đứng bên cạnh cũng im lặng, bọn họ giống như cũng
cảm nhận lây sự ấm áp ấy mà lòng chua xót, tâm ẩn hiện lộ ra vẻ xúc
động, hình ảnh cậu chủ như thế họ chưa từng thấy qua. Bọn họ cho là cậu
chủ vĩnh viễn đều là cao cao tại thượng, lạnh khốc không ai có thể chạm
vào được. Nhưng bây giờ, chẳng thấy anh có vẻ gì lạnh lùng gì cả, dường
như khí lạnh trên người biến mất hoàn toàn, bây giờ anh giống như một
người bình thường vậy, lẳng lặng nằm, an ổn ngủ.
Tay Minh Dạ Phạm nhẹ nhàng giơ lên, khiến những người áo đen đang choáng váng vì cảnh
tượng trước mặt im lặng đi ra ngoài, anh cũng từ từ đi ra ngoài, vì bọn
họ đóng cửa lại.
Nơi này không nên có người quấy rầy .
Trong phòng khôi phục hoàn toàn vẻ yên tĩnh, trừ tiếng hít thở nhẹ nhàng của
hai người, không còn có bất kỳ âm thanh nào khác. Chỉ có sao trên trời
đang nhìn bọn họ, lẳng lặng cầu nguyện, sau này hai người sẽ là hạnh
phúc.
Tay Duy Nhất vững vàng vịn anh, nháy mắt một cái cũng không thèm nháy chăm chú nhìn anh, không dám có bất kỳ một tia thư giãn nào,
bé không dám ngủ, bé sợ sẽ xảy ra những chuyện giống như mẹ bé. Từ từ,
bé phát hiện thân thể Minh Dạ Tuyệt có chút ấm áp, không hề lạnh lẽo như mới vừa rồi. Tâm cũng liền từ từ buông xuống, nhắm mắt lại ngủ cùng
anh.
Nửa đêm, Duy Nhất đột nhiên tỉnh lại, bởi vì bé cảm thấy
trên người nóng quá, đó không phải là nhiệt độ ấm áp mà như một cái lò
lửa, làm cho bé ngủ cũng không an ổn.
Bé nhanh chóng ngồi dậy,
phát hiện đó không phải là cháy nhà mà chính là nhiệt độ của cơ thể
người, trong lòng một hồi mê mang, tại sao bé lại cảm thấy nóng như vậy? Từ từ, bé phát hiện, nguồn nhiệt này hình như là đến từ người bên cạnh. Cúi đầu nhìn về phía người bên cạnh, chỉ thấy gương mặt của anh đỏ
bừng, cái trán cùng chóp mũi toàn là mồ hôi hột, hô hấp cũng biến thành
dồn dập. Duỗi tay lần mò mới phát hiện trên người của anh vô cùng nóng .
- Ôi, anh sốt rồi. - Duy Nhất thở nhẹ một tiếng, trước kia bé cũng đã bị
sốt, biết mùi vị đó. Cũng nghe dì Trương nói qua, một khi người ta bị
sốt lên nếu như không kịp thời hạ sốt, sẽ biến thành người ngốc. Bé sợ
anh Tuyệt của bé sẽ biến thành người ngu ngốc.
Vậy phải làm sao
bây giờ? Bé cố gắng nhớ lại thời điểm bé phát sốt thì làm thế nào, đúng
rồi, khi đó hình như là anh Tuyệt cho bé uống chút thuốc, mới khá lên
được. Nhưng thuốc đó ở nơi nào? Bé phải tìm thuốc ở đâu?
Duy Nhất vội vã xoay quanh, nhưng vẫn không nghĩ ra biện pháp gì, đột nhiên bé
nhớ tới, trước kia bé uống những thuốc kia đều là dì Trương lấy giúp, dì ấy chắc sẽ biết thuốc để đâu chứ?
Nghĩ tới đây, Duy Nhất không do dự nữa lập tức nhảy xuống giường, mở cửa chân không ngừng chạy ra ngoài.
Lúc Duy Nhất vừa chạy xuống lầu, ở một căn phòng khác, cửa phòng lại đột nhiên mở ra.
Đã trễ thế này, bé đến đây là đi đến nơi nào?
Minh Dạ Phạm nghi ngờ nhìn cái người bóng dáng vội vã chạy mất, xoay người
đi vào nơi Duy Nhất vừa bước ra. Mới vừa rồi anh không hề rời khỏi nơi
này. Dù sao Duy Nhất cũng là một đứa bé, Minh Dạ Tuyệt bệnh tình ngộ
nhỡ chuyển xấu, bé sẽ chăm sóc không được, cho nên anh vẫn ở lại, đi nằm ngủ ở gian phòng bên cạnh.
Trong rừng âm u, trên đường nhỏ, có
một bóng dáng nho nhỏ đang nhanh chóng chạy, hơi gió đêm thổi qua, thổi
lên sợi tóc xốc xếch của bé, không khí lạnh lẽo làm cho người ta phát
run, trong rừng cây thỉnh thoảng phát ra âm thanh kỳ quái, làm người ta
kinh sợ. Nhưng tất cả những thứ này từ đầu đến cuối không có ảnh hưởng
bé. Trên đầu của bé đã rỉ ra mồ hôi hột, thời điểm bé chạy đi. Cái chân
nhỏ không cận thận liền ngã xuống, đường đá liền lên m
