hể nói được gì. Cô nói không sai, lúc ấy nếu như anh phái người
bảo vệ bọn họ, quả thật Hạ Thanh Lịch sẽ không có cơ hội đến gần cô và
Nhu Nhi. Nhưng lúc đó anh cho là, anh đã chuyển mô hình thành công, có
một số việc không cần làm quá mức, cho nên mới cho những người vẫn đi
theo cô rút lui, nhưng không có nghĩ đến, lại xảy ra những chuyện như
vậy.
- Tôi không biết mỗi ngày anh đều đến đây với mục đích gì, nhưng, nếu
như anh không thể giúp tôi, còn mang lại cho tôi những nguy hiểm khác,
như vậy, tôi hi vọng bắt đầu từ hôm nay anh đừng đến tìm tôi nữa. Nơi
này không hoan nghênh anh.
- Anh đến đây không vì mục đích gì cả? Em hỏi anh vì mục đích gì? Anh
làm nhiều chuyện như thế em lại hỏi anh vì mục đích gì? - Nghe được
những lời cô nói..., Minh Dạ Tuyệt đột nhiên cao giọng, anh cho là hành
động của mình đã rất rõ ràng rồi, bây giờ cô lại hỏi anh vấn đề này?
- Tôi không phải là giun đũa trong bụng anh, anh không nói ra làm sao
mà tôi biết? Tựa như trước kia, dựa vào suy đoán sao? Trước kia, tôi vẫn cho rằng, anh là một người rất coi trọng công việc, nên vì anh mà cố
gắng tự chăm sóc mình, tự sinh con và nuôi con, tôi vẫn cho anh vội vã
là vì quá nhiều công việc, chứ không phải vì trong lòng anh không có
tôi. Thậm chí bận đến quên luôn việc tôi sắp sinh con, cứ như cũ, bận
rộn hết chuyện này đến chuyện khác. Nhưng sau này tôi mới biết, thì ra
tất cả chỉ là tôi đơn phương mà thôi, anh coi thường tôi cũng không phải vội vã vì công việc mà là anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài, thế mà
tôi còn một mực tìm cái cớ cho riêng mình. Biết tôi sanh con vào lúc nửa đêm, muốn tìm anh cứu mạng, anh lại không them nhận điện thoại của tôi, rồi còn tắt máy, lúc ấy tôi biết tôi đã sai lầm rồi, thì ra là, tôi chỉ dựa vào suy đoán của mình suy nghĩ về một người, cũng không có thể
khiến cho người đó một lòng suy nghĩ về tôi – Duy Nhất từ từ nói ra,
càng không ngừng hít sâu, không muốn làm cho nước mắt vốn cạn khô lại
chảy thêm lần nữa.
Cõi lòng không thể thở nổi, nơi cổ họng càng không ngừng ê ẩm, mắt trở
nên mông lung. Không ngờ, bây giờ lại xuất hiện một màn kia, nó khiến
trái tim cô đau đớn đến như thế.
-Cái gì mà có người phụ nữ khác ở bên ngoài? Anh để phụ nữ ở bên cạnh
hồi nào, thời điểm nào tôi không nhận điện thoại của em, anh khóa máy? – Đối với những chuyện cô nói, anh thấy hoàn toàn xa lạ, Minh Dạ Tuyệt
nói thẳng, giọng nói lạnh lẽo.
- Không có sao? Như vậy, lúc tôi đau bụng chuẩn bị sanh, đau chết đi
sống lại, anh làm cái gì? Chẳng lẽ không ở nhà cô gái khác sao? – Duy
Nhất nhìn thẳng vẻ mặt của anh, thấy anh giống như muốn nói gì đó, lại
ngắt lời hắn, tiếp tục nói:
-Đừng nói không có, tôi không tin. Khi đó tôi từng gọi điện thoại cho
anh, là một cô gái nhận, sau đó liền dập máy, không phải sao? Đừng nói
tất cả những chuyện đó, anh đều không biết, làm sao tôi lại không rõ
cách làm và cách dùng người của anh. Không có sự phân phó của anh người
khác dám nhận điện thoại của anh, không có mệnh lệnh của anh người khác
cũng không dám tắt máy, không phải sao?
- Tôi….- Minh Dạ Tuyệt nhìn vào đôi mắt hiện đầy đau đớn của cô, nơi cổ
họng như có ai đó dùng tay giữ chặt, anh không biết, cô đã từng gọi điện thoại nói chuyện với anh.
- Anh đi đi, về sau đừng đến nơi này nữa, anh ghét tôi, không quan tâm
đến Nhu Nhi cũng không sao, nhưng xin anh tôn trọng tôi một chút, cũng
tôn trọng Nhu Nhi một chút. Không cần mang thêm nguy hiểm đến nhà tôi
nữa. Tôi không muốn suốt ngày phải lo lắng đề phòng – Nói xong những thứ này, cô hít sâu một hơi, để chua xót trong lòng xuống.
Thật sự cô chưa từng nghĩ đến cuộc sống lại khó khăn như thế này, cô chỉ muốn sống bình yên qua ngày mà thôi.
- Không phải anh không quan tâm đến em , anh cũng không nghĩ đến việc anh lại mang nguy hiểm đến cho em, anh……
- Quan tâm? Nếu như quan tâm tôi, năm đó khi tính mạng của Nhu Nhi bị đe dọa, vì sao anh chỉ vì một hợp đồng buôn bán mà không quan tâm đến sống chết của Nhu Nhi? Được rồi, không nói đến những chuyện kia nữa, nói
chuyện ngày hôm nay đi, nếu như anh đã từng quan tâm đến tôi và Nhu Nhi
thì ba của anh có cơ hội đến cửa đòi cháu gái sao? Đừng nói những lời
như anh không biết hoặc là anh có chú ý đến, nếu như trong lòng anh có
một người, thì sẽ không phạm sai lầm lớn đến như thế. Cũng sẽ không để
cho người anh quan tâm luôn rơi vào trong hoàn cảnh nguy hiểm, nói cho
cùng, tôi gặp nguy hiểm gì? Tất cả những nguy hiểm tôi và Nhu Nhi gặp
phải không phải bời vì anh sao? Chỉ cần lúc anh rời khỏi đây đừng đến
nơi này nữa, tôi sẽ không gặp nguy hiểm gì cả, không phải sao? Chỉ cần
anh không ở bên cạnh tôi, ngày tháng sau này của tôi sẽ trôi qua thật
tốt, vì vậy đừng đến nữa – Duy Nhất nói với người nhất thời đang tranh
cãi, hốc mắt chiếu thẳng một luồng nhiệt nóng, trái tim phát run. Đến
cuối cùng, sau khi nói lời từ biệt, không muốn để anh thấy những giọt
nước mắt của cô nên dùng tay che mặt lại.
- Anh…..- Anh lần nữa á khẩu không trả lời được, nhìn cô tiếp tục không
nhìn mình mà xoay mặt đi chỗ khác,