Pair of Vintage Old School Fru
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329272

Bình chọn: 10.00/10/927 lượt.

. Một cỗ gió thu mang theo khí nóng thổi những sợi tóc của cô, lộ ra đôi mắt to tròn có chút âm u, ở trong đó lóe ra

một loạt tàn nhẫn, giữa không khí nóng nảy này lại khiến cho người ta

phát rét.

Dần dần mặt trời hạ về phía trời Tây, chạng vạng tối,

gió thổi qua tới làm cho người ta không còn nóng bức nữa, nhưng chiếc xe hơi trước mặt vẫn không có ý muốn rời đi. Hạ Thanh Lịch nhìn chiếc xe

kia, trong lòng oán hận càng thêm bành trướng.

Tại sao anh lại

đến nơi này, kiên nhẫn chờ đám người kia? Trước kia dù khách hàng có

quan trọng hơn, ảnh hưởng rất lớn đến lợi ích công ty, chỉ cần làm trễ

nãi một giây, anh cũng sẽ lập tức đi. Chưa bao giờ anh làm chuyện này.

Vậy mà bây giờ, thế nhưng anh lại dành trọn ba giờ đồng hồ ở đây.

Đang lúc này, một chiếc màu bạc lướt qua chiếc xe hơi của cô, từ từ dừng lại trước cổng cửa sắt, tiếp theo là hai mẹ con đang mặc áo đầm trắng bước

xuống xe. Khi Hạ Thanh Lịch thấy mẹ con kia thì cô thấy chiếc xe hơi màu đen cũng bước xuống, điều đó làm cô nghiến răng thật chặt, ở không gian nho nhỏ phát ra tiếng khanh khách.

Minh Dạ Tuyệt vừa nhìn thấy chiếc xe kia đến, trong mắt mang theo chút nóng rực, vội vàng xuống xe, đi tới cạnh bọn họ.

- Duy Nhất. - Chỉ thấy cô vừa khòm người bước ra, đã nhẹ nhàng gọi tên của cô.

Đợi chờ cả một buổi chiều, đã sớm làm cho anh nóng giận...→Tịnh

Yên®LêQuýĐôn←Kích động từ từ đè xuống, anh biết cô rất ghét anh khống

chế hay ra lệnh cho cô như vậy, coi như trước kia không biết, qua mấy

lần tiếp xúc, anh cũng biết. Hiện tại thì anh phải dùng phương pháp dịu

dàng để đến gần cô, anh sẽ không phạm sai lần lần nữa.

- Anh . . . . . - Duy Nhất nhìn người đàn ông đứng trước mặt mà vô cùng bất ngờ.

Từ ngày đó, sau khi rời đi, anh chưa từng xuất hiện trước mặt cô, hôm nay tại sao lại tới đây?

- Đã lâu không gặp Nhu Nhi rồi, để anh chơi với con bé một chút. - Minh

Dạ Tuyệt cúi đầu nhìn đứa bé đang giống như cố phòng bị mình thì nhẹ

nhàng nói ra.

Có lẽ trước kia anh quá mức sơ sót, mới khiến cho Nhu Nhi có thành kiến với anh như thế.

- Hả. - Nhìn thấy ánh mắt có chút buồn bã của anh khi nhìn Nhu Nhi, trong lòng có chút căng lên, nhưng cũng không có nói gì.

Nhất định là thái độ ngày đó của Nhu Nhi đã đả thương tim của anh rồi

- Có thể để cho anh vào nhà ngồi một chút không? - Lần này anh không cố ý gây sự, chỉ nhàn nhạt hỏi thăm ý kiến của cô. Anh không muốn để cô trợn mắt nhìn anh như trước.

- Ách. . . . . . , được rồi! - Trầm mặc hồi lâu, Duy Nhất đồng ý, xoay người mở cửa.

Nhìn đến ánh mắt của anh khi nhìn Nhu Nhi, cũng là lần đầu tiên thấy anh

không la mắng hay lớn tiếng, Duy Nhất đột nhiên nói không ra lời cự

tuyệt, nhưng cũng không biết phải ở chung một chỗ với anh như thế nào.

- Mẹ. . . . . . - Nhu Nhi lôi kéo tay Duy Nhất, nhìn Minh Dạ Tuyệt vẫn còn đứng bên cạnh.

- Nhu Nhi ngoan, không có chuyện gì. - Duy Nhất nhìn Nhu Nhi nhẹ nhàng

cười nói. Cô biết trong lòng Nhu Nhi có phòng bị, chỉ là cô nhìn thấy

Minh Dạ Tuyệt như vậy, trong lòng của cô cũng không chịu nổi, có một

người ba để cho bé cảm giác không an toàn, nên bé mới có vẻ đa nghi?

Thật ra thì cô cũng biết, Minh Dạ Tuyệt chưa từng làm tổn thương đến cô; chỉ bởi vì, cô sợ anh sẽ mang Nhu Nhi đi bên cạnh anh, nên không tự chủ mà

phòng bị anh thôi. Là cô tước đoạt người ba của Nhu Nhi? Trong lòng bé

vẫn muốn có một người ba thật sự yêu thương bé.

Hạ Thanh Lịch

ngồi trong xe thể thao màu đỏ, nhìn ba người biến mất khỏi cổng sắt, đôi tay nắm lấy tay lái, chợt cắn chặt môi, cho đến khi gương mặt trắng

bệch vẫn không có buông ra.

Cô ta thế mà lại để cho anh vào, anh

nói là vì con nên mới đến đây phải không? Anh muốn có con? Như vậy thì

khó bảo toàn việc về sau có tình cảm với người mẹ hay không.

Được rồi, rất tốt, như vậy cũng đừng trách cô không khách khí.

Đột nhiên tay của cô kéo mạnh thắng xe, sau đó đạp chân ga, chiếc xe hơi

màu đỏ lập tức vọt ra ngoài, để lại phía sau một làn khói dài, xa xa

trên đường chỉ còn lại một đạo ánh sáng màu đỏ, trong chớp mắt biến mất

giữa trời đêm.

Minh Dạ Tuyệt đi theo sau lưng mẹ con Duy Nhất, đây cũng là lần thứ hai anh bước vào ngôi nhà này, cũng là lần đầu tiên chăm chú nhìn cả căn nhà, nhìn kỹ mới phát

hiện tất cả các đồ vật trong nhà đều mang cảm giác của cô, không có

trang sức độc đáo, cũng không có bày biện sang trọng, nhưng làm cho

người ta có cảm giác gần gũi và ấm áp mỗi khi bước chân vào nhà.

- Anh. . . . . . - Nhìn ánh mắt đang lướt xung quanh đánh giá của anh, Duy Nhất không biết nên nói gì.

- Em muốn làm gì thì cứ làm đi, anh sẽ không quấy rầy em, cũng không gây

trở ngại cho em. - Minh Dạ Tuyệt nói xong, đi thẳng tới bên sofa ngồi

xuống, nhìn anh ngoan ngoãn ngồi ở phòng khách như thế, cô khẽ gật đầu

một cái, cũng không nói cái gì nữa.

- Ách. . . . . . . - Nhìn

động tác của anh, Duy Nhất có chút ngẩn ra, qua một lúc lâu mới phản ứng được, cau mày xoay người bắt đầu làm bài tập với Nhu Nhi.

Cô vẫn bắt Nhu Nhi làm bài tập ngay sau khi về nhà, trước khi làm những việc

khác thì phải làm bài tập. Làm