Lăng gật đầu trả lời.
– Một khi đã thế thì cô ta cần gì phải làm trò gửi thư nặc danh
– Có lẽ như thế thì bức thư này sẽ không thành vật chứng sau này. Trạm Na nói.
– Nhưng nói thật, cô ta cũng quá kì lạ? Mọi chuyện cũng đã qua lâu vậy, cô ta có cần nhớ mãi không quên mà hành hạ hai người không? Quan trọng nhất là chuyện em gái cô ta tự sát thì co liên quan gì đến chị?
Tập Tiểu Vũ tức giận nói.
– Quan trọng không phải là liên quan đến Bạch Lăng hay không mà là ở chỗ cô ta đang suy tính cái gì?
Nguyên Chỉ Linh đăm chiêu nói.
– Sao lại nói thế? Ôn Lực Nhã khó hiểu nhìn cô.
– Các cậu không biết sao. Nếu là bình thường thì khi hai người bọn họ li hôn ân oán cũng coi như xong. Cho dù không lập tức hết hận nhưng thời gian lâu như vậy cũng không nên canh cánh trong lòng, hơn nữa còn nhằm vào Bạch Lăng vốn là người vô tội
Nguyên Chỉ Linh chỉ ra điểm bất thường:
– Hơn nữa, nói thật, nếu cô ta muốn báo thù sao không trực tiếp tìm Đồ Thánh mà cứ muốn tìm Bạch Lăng
Trạm Na quay đầu hỏi người trong cuộc:
– Bạch Lăng, cậu có hỏi Đồ Thánh xem trong mấy năm hai cậu tách ra, cô ta có bao giờ tìm đến Đồ Thánh không?
Cô lắc đầu nói:
– Mình không hỏi, nhưng Đồ Thánh nói, anh nghĩ chuyện này sớm nên cho qua.
– Ý là trong thời gian hai người tách ra, cô ta không tìm Đồ Thánh gây rắc rối.
– Uh!
– Như vậy đáp án đã rõ ràng rồi.
Trạm Na và Nguyên Chỉ Linh nhìn nhau. Nguyên Chỉ Linh gật gật đầu.
– Đáp án gì? Tập Tiểu Vũ hoang mang hỏi, không hiểu sao hai người lại ra vẻ bí hiểm như vậy.
– Ý của hai cậu là cô ta có toan tính khác? Ôn Lực Nhã nhíu mày nói.
– Đúng vậy.
– Toan tính gì thế? Tập Tiểu Vũ lại hỏi.
– Bạch Lăng, cậu cảm thấy thế nào? Ôn Lực Nhã hỏi.
– Mình không biết
– Ê này, này, mọi người đừng bỏ qua em thế!
Tập Tiểu Vũ không chịu nổi kháng nghị, để tránh mọi người vẫn bỏ qua mình thậm chí cô còn đứng lên, khua tay loạn xa.
Nguyên Chỉ Linh bật cười, sau đó Ôn Lực Nhã cùng Bạch Lăng cũng nhịn không được mà cười lớn
– Em không cần như vậy, bọn chị đều nhìn thấy em. Trạm Na cười nói.
– Nhưng mọi người không ai để ý đến em. Tập Tiểu Vũ ủy khuất ngồi xuống.
– Đó là vì bọn chị đều thấy đây là chuyện rất đơn giản, đại khái chỉ có ngốc mới không nghĩ ra.
– Na tỉ, ý chị em là kẻ ngốc? Tập Tiểu Vũ vẻ mặt đau khổ nói.
– Yên tâm, em còn hiểu được điều này chứng tỏ em vẫn có thể cứu được. Trạm Na vỗ vỗ vai cô, khiến mọi người cười vui vẻ.
– Được rồi, ngu ngốc thì ngu ngốc, nhanh nói cho em biết, mọi người nói có toan tính khác là có ý gì?
– Còn có ý gì, chính là cô ta thích Đồ Thánh. Trạm Na nói như chém đinh chặt sắt
– A?! Tiểu Vũ kinh ngạc đến rớt cả cằm.
– Nếu không sao cô ta cứ chỉ tìm Bạch Lăng mà gây phiền phức chứ không tìm Đồ Thánh? Vì sao bọn họ ly hôn xong lại không có chuyện gì, tái hôn thì lại tìm đến gây rối? Còn nữa, muốn phá hoại tình cảm vợ chồng người khác có rất nhiều cách. Cô ta chọn cách mà vừa nhìn đã biết là cô ta làm, nhất định là muốn nhân chuyện này mà tìm cơ hội tiếp xúc riêng với Đồ Thánh.
Trạm Na bình tĩnh phân tích tỉ mỉ cho Tiểu Vũ và Bạch Lăng.
– Quá đê tiện! Tập Tiểu Vũ căm phẫn nói: – Trên đời sao lại có người phụ nữ như thế chứ?
– Loại nữ nhân này có rất nhiều mà. Chỉ là em may mắn không gặp phải thôi. Trạm Na liếc cô một cái.
– Thật sao? Cô trợn tròn mắt.
– Bạch Lăng, cậu định xử lý thế nào? Ôn Lực Nhã lo lắng nhìn Bạch Lăng.
– Mình cũng không biết, nếu cô ta không chịu dừng tay…. Cô nhíu mày, thật sự không biết nên làm gì.
Tập Tiểu Vũ lớn tiếng nói:
– Nếu biết mục đích của cô ta thì không cần để ý đến cô ta là được.
Nguyên Chỉ Linh không ủng hộ hỏi:
– Không để ý tới cô ta nhưng biết đâu cô ta sẽ càng làm ra những thủ đoạn ghê tớm hơn?
– Vậy báo cảnh sát là được.
– Lí do gì?
– Phá hoại gia đình người khác.
– Cô ta cũng không phải là tiểu tam, sao nói như thế được?
Tập Tiểu Vũ bị phản bác không nói được một lời:
– Tháo chuông thì cần tìm người buộc chuông. Mình nghĩ cậu và Đồ Thánh hai người cùng nhau hẹn cô ta gặp mặt, nói chuyện rõ ràng xem cô ta muốn gì. Trạm Na đề nghị: – Nhưng quan trọng là phải đem theo máy ghi âm ghi lại. Sau này nếu thật sự xảy ra chuyện gì cũng có cái làm chứng cứ.
– Vấn đề ở chỗ, nếu cô ta kiên trì không chịu thừa nhận là mình làm? Nguyên Chỉ Linh hỏi.
– Cứ nói dối là cô ta đã để lộ dấu vết, cho dù cô ta kiên trì không chịu thừa nhận, mình nghĩ Đồ Thánh có thể dễ dàng ứng phó, tìm ra được dấu vết cô ta nói dối. Trạm Na nói xong lại tiếp: – Hy vọng là thế.
– Bạch Lăng, cậu thấy sao? Ôn Lực Nhã quay đầu hỏi cô.
– Các cậu thực sự cho rằng cô ta thích Đồ Thánh sao? Bạch Lăng do dự lại nói:- chuyện này chỉ là chúng ta đoán, nếu không phải….
– Nếu không phải thì chất vấn chuyện ảnh cô ta gửi. Trạm Na mạnh mẽ cắt đứt lời cô.
– Đúng rồi, đúng rồi. Tập Tiểu Vũ đồng ý với Trạm Na.
– Mình sợ không có chứng cứ xác thực, nếu chỉ là phán đoán, Đồ Thánh sẽ không đống ý làm như thế. Bạch Lăng vẫn không nắm chắc.
– Cậu chưa hỏi thì sao biết anh ấy không đồng ý? Trạm Na yên lặng nhìn cô.
Nhìn những khuôn mặt quan tâm lo lắng này, Bạch
