XtGem Forum catalog
Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325755

Bình chọn: 9.5.00/10/575 lượt.

ến thành sọc sọc như vỏ quả dưa hấu, che lại hơn phân nửa ánh mắt,

lại soi gương, nhìn thấy dung nhan đã bị che lấp không ít, mới dừng tay.

“Ngươi đang làm cái gì vậy?” Thanh âm kinh ngạc từ ngoài cửa truyền vào.

Đang tập đi chân hình chữ bát, eo vẹo, lưng còng, vai khom, ta hoảng

sợ quay đầu nhìn lại, lại là cái tên Thạch Thạch đầu sỏ đám tiểu quỷ,

đang đứng ở bậc thềm ngơ ngác nhìn ta.

“Không có gì.” Ta lắc lắc tay, ý bảo con gái ở phòng bếp đám con trai không nên xen vào, nhanh tránh ra chỗ khác.

Hắn lại xông tới, đánh giá ta từ trên xuống dưới, nhíu mày nói:“Tóc của ngươi tại sao lại trở nên khó coi như vậy?”

Ta đã sớm chuẩn bị tốt lí do thoái thác, nhanh chóng đáp:“Không cẩn thận bị lửa đốt .”

Thạch Thạch lại hỏi:“ Lông mi của ngươi đâu? Cũng bị lửa đốt sao?”

Ta suy nghĩ một lát, mặt không đỏ tim không đập đáp:“Đúng vậy!”

Hắn nhìn sang đống lửa, lại nhìn nhìn ta, nhìn lại bốn phía, chỉ xuống sàn hỏi:“Vì sao lại có tóc bị cắt nhiều như vậy?”

Ta ngồi xổm xuống, lấy tay gom gom tóc, toàn bộ bỏ vào đống lửa:“Cháy hết .”

Tóc trong đống lửa bị cháy phát ra mùi khét, hắn trợn mắt há hốc mồm

sửng sốt nửa ngày, rồi nói:“Ngươi điên rồi sao? Ta đi gọi người nhanh

tới xem ngươi có bị sao không?”

“Không! Quay lại” Con nít ở cổ đại so với hiện đại sớm trưởng thành,

ta chạy nhanh giữ chặt tay hắn, cười làm lành rồi giải thích,“Ta muốn tự mình đổi kiểu tóc, kết quả cắt lung tung bị hỏng rồi, ngươi đừng ngạc

nhiên.”

“Thật là ngốc .” Thạch Thạch miễn cưỡng tiếp nhận đáp án, hắn cười

nhạo ta nửa ngày, rốt cục nhớ ra ý đồ ban đầu, từ trong tay áo lấy ra

một con chuột chết, quơ quơ trước mặt ta, thiếu chút nữa đụng đến cái

mũi, còn nói,“Mèo mít ướt, cho ngươi chơi nè!”

“Cám ơn.” Ta thở dài, tiếp nhận lễ vật, không thèm nhìn tới ánh mắt

chờ mong của hắn, tùy tay đem con chuột ném vào đống lửa, lại dùng cây

cời lửa đẩy đẩy, quay đầu cười nói,“Vừa lúc đang đói bụng , chờ nướng

chín xong ta chia cho ngươi ăn, thịt chuột béo béo mềm mềm, rất ngon.”

Ngươi…… Xú nha đầu chờ đó cho ta!” Thạch Thạch lui ra phía sau hai bước, ghê tởm lấy tay che miệng (nino: í ẹ cái tay cầm chuột chết hồi nãy ah?) , rốt cục bỏ lại một câu, dậm chân một cái rồi chạy, đám bộ hạ ngoài

cửa đang núp ở góc tường nhìn lén thấy lão đại bị nhục, cũng lập tức

giải tán.

Thật là chẳng có gì đáng sợ.

Ta nhún nhún vai, bỏ cây cời lửa qua một bên, tiếp tục luyện tập dáng đi hồi nãy, vừa đi vừa ở trong đầu thầm nhớ lại tư liệu thu thập được

trong khoảng thời gian này.

Sau khi xác nhận được sự thật xuyên qua đã không thể thay đổi, ta lập tức nghe ngóng thông tin khắp chốn , điều tra tình hình xung quanh.

Nam Cung thế gia đúng là giống trong tiểu thuyết, Lạc Hoa kiếm pháp và Chỉ pháp(nino: ta nghĩ là Nhất Dương Chỉ giống Đoàn Dự á ) nổi tiếng thiên hạ, là môn phái tiếng tăm lừng lẫy khắp chốn võ lâm,

lũng đoạn hắc bạch lưỡng đạo, quyền thế ngút trời, đương gia là Nam

Cung Hoán, có duy nhất một đứa con trai là Nam Cung Minh.

Mà thôn trang ta đang sống tên là Lý gia trang, cách Nam Cung thế gia chỉ mấy chục dặm, có khoảng 100 hộ, mẹ của Lâm Lạc Nhi là người ở đây,

tên là Lý Tam Nương, mười năm trước gả cho thư sinh Lâm Lạc Hiếu, vợ

chồng hòa thuận, có 1 gái 1 trai, đáng tiếc con trai 5 tuổi thì chết,

Lâm Lạc Hiếu ba năm trước rơi xuống nước chết đuối, hai mẹ con bị đám

thân thích hám lợi Lâm gia xua đuổi, đành phải trở về sống nhờ nhà mẹ

đẻ, Tam Nương buồn khổ bị bệnh trị không khỏi sau vài tháng thì buông

tay nhân gian, để lại con gái cho bà ngoại cùng anh trai và chị dâu chăm sóc. May mắn cho nàng, mọi người đều là người ăn chay niệm phật, gia

cảnh không khó khăn, thấy Lâm Lạc Nhi thân thể yếu đuối, tính cách

ngoan ngoãn, cũng không bạc đãi, chỉ là trong nhà còn có bốn đứa con

gái, cho nên cũng không thể quan tâm nhiều đến nàng.

Đã đọc đủ loại sách, ta rút ra hai kết luận — nam chính trong Tiểu

Bạch văn phải có bối cảnh hùng hậu, nữ chủ phải có mệnh số khắc cha mẹ. Để loại trừ khả năng tình tiết phát triển thành NP bại hoại, ta phải

tận lực diệt trừ các loại chướng ngại.

Thần Giehova, Quan Thế Âm, Vương Mẫu nương nương, …. Xin phù hộ cho số phận bi ai của con.

Bởi vì thân phận mẫn cảm, ta không dám xuất đầu lộ diện khắp nơi, mỗi ngày không phải ngồi ở trong bếp giúp nhóm lửa, rửa chén, , thì là trốn trong phòng luyện thêu, chỉ có lúc giữa trưa ánh nắng chói chang, mới

thừa dịp mọi người đang nghỉ ngơi chạy ra đi bộ hai vòng cho quen thuộc

đường đi, thuận tiện phơi nắng cho đen da.

Loại cuộc sống không có người quản này cũng tính là nhàn nhã đi, chỉ

có một điều, đám tiểu quỷ nhàm chán trong thôn thực là phiền toái.

Mấy đứa nhỏ ở nông thôn không có đi học, người lớn thì bận rộn rất ít khi để ý, mỗi ngày làm xong việc, thì chơi đánh gà đánh chó , hơn nữa

đám con trai ở độ tuổi này đối khác phái đặc biệt tò mò, lại không muốn

nói rõ, biểu hiện bằng cách khi dễ đối phương.

Lâm Lạc Nhi gương mặt xinh xắn, mít ướt , bị khi dễ cũng không dám

méc người lớn, mấy tên con trai đều thích trêu chọc nàng, có nhiều biệt

dan