Ring ring
Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211292

Bình chọn: 10.00/10/1129 lượt.

thành ghế sofa, đáy mắt không che giấu được nỗi thất vọng.

Vốn dĩ bà còn đang suy nghĩ, nếu Hải Linh có lòng hối cải, dù chỉ là một chút, có lẽ bà còn có thể nhờ Lăng Ngạo……nhưng rất dễ nhìn ra, đây là chuyện không thể nào.

Hải Linh không dám tin trợn to hai mắt, không thể nào, tuyệt đối không thể nào, đây không phải là kết cục mà cô ta muốn biết, rõ ràng ban đầu bọn họ không nói như vậy, rõ ràng ba của cô ta vì cứu bọn họ mới chết.die»ndٿanl«equ»yd«on

Há to miệng, nhưng âm thanh gì cũng không phát ra được.

Trên thực tế, tám tuổi được đưa đến nhà họ Lăng, thật ra thì trí nhớ vẫn còn có chút ấn tượng, tuy gương mặt của ba đã không còn rõ như trước, nhưng lại nhớ mang máng về những lần ba nói gần nói xa.

Thật ra thì cô ta rất rõ ràng, nhưng vẫn tự lừa mình dối người.

Nhưng dù là như thế, ba của cô vẫn chết trong tay bọn họ, suy cho cùng thì bọn họ vẫn thiếu nợ cô ta.

Hải Linh trước sau vẫn cố chấp cho rằng mình không sai.

Nhìn vẻ mặt của cô ta, bọn Lăng Ngạo cũng biết cô ta đang suy nghĩ điều gì.

Rõ ràng biết mình có lỗi, nhưng lại không biết hối cải, muốn cô ta sửa đổi là chuyện tuyệt đối không thể nào.

"Ngự Phong!"

"Dạ, thủ lĩnh!" Ngự Phong đi tới trước một bước, cúi đầu lên tiếng.

Ánh mắt chán ghét của Lăng Ngạo lướt qua người Hải Linh, sau đó trầm giọng căn dặn: “Đuổi cô ta ra khỏi tất cả phạm vi thế lực của nhà họ Lăng, tôi không muốn nhìn thấy cô ta nữa, càng không muốn nghe thấy bất kỳ tin tức nào về cô ta.”

"Dạ!"

Ngự Phong gật đầu, khẽ vẫy tay, hai người đàn ông trẻ tuổi lập tức tiến lên, nhấc Hải Linh đang nằm tê liệt trên đất, toan dẫn ra ngoài.

Còn Hải Linh thì trở nên điên dại, không ngừng giãy giụa, la to: “Không, tôi không muốn rời khỏi đây, tôi không muốn, anh Ngạo, em yêu anh, em yêu anh, anh không thể đối xử với em như vậy, anh Ngạo…..”

"Bịt miệng cô ta lại!"

Sắc mặt của Lăng Ngạo đanh lại, lạnh lùng nói.

Quyết định của anh, không một ai có quyền dị nghị, dẫu sao Hải Linh cũng đã sống trong nhà này nhiều năm, coi như anh có muốn giết chết Hải Linh đi chăng nữa, nhưng luôn phải để ý đến suy nghĩ của mẹ.

Dù mẹ có thất vọng với Hải Linh như thế nào, nhưng giết chết Hải Linh ngay trước mặt mẹ, vẫn có chút không thỏa đáng. (QA: nhưng mà sau lưng thì được =)))

Anh đã nói không muốn gặp lại cô ta, càng không muốn nghe thấy bất kỳ tin tức nào, với sự thông minh của Ngự Phong, hẳn đã hiểu hàm ý trong lời nói của anh.die»ndٿanl«equ»yd«on

Ngoại trừ khiến người ấy biến mất, còn cách nào có thể làm cho tất cả mọi người không nghe thấy được tin tức của người ấy nữa?

Chuyện của Hải Linh xảy ra sau nửa đêm, sau khi giải quyết xong, trời đã hừng sáng.

Vốn dĩ người nhà họ Lăng cũng chưa ngủ, thấy bên dưới không còn động tĩnh gì nữa, lúc này mới nối gót nhau đi xuống.

Lăng Tâm cũng là có ý tốt, thấy bầu không khí trong nhà nặng nề như vậy, muốn giải tỏa một chút.

Xoay đầu qua, nhìn quanh mọi người trong nhà, nói: "Ủa? Chị hai đi đâu? Tại sao không thấy chị ấy đâu cả?”

Lời còn chưa dứt, tất cả mọi người liền phát hiện, từ lúc Lam Duê rời khỏi cũng chưa từng quay trở lại.

Sắc mặt của Lăng Ngạo cứng đờ: "Âu Liêm!" Chợt quát to một tiếng, khiến mấy người trong nhà giật mình run lên, trong lòng loáng thoáng có dự cảm chẳng lành.

"Thủ lĩnh, tối hôm qua, sau khi Lam đương gia rời khỏi nhà họ Lăng, liền theo xe đến sân bay, trực tiếp lên trực thăng đi khỏi Thượng Hải. Vị trí hiện tại…..không thể….không thể điều tra ra.”

Ngay lúc Lăng Ngạo hét to lên, trong lòng Âu Liêm cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Cũng hiểu nguyên nhân Lăng Ngạo gọi tên mình.

Bởi vì biện pháp đề phòng, tất cả thiết bị thông tin liên lạc của hai nhà Lam Lăng đều được trang bị dụng cụ lần theo dấu vết.

Nhưng điều kiện tiên quyết chính là đối phương không biết, hoặc không để tâm đến.

Rất dễ nhận thấy, Lam Duê đã cố ý gây nhiễu thiết bị truy tìm.

"Lăng Ngạo, đã xảy ra chuyện gì?" Lăng lão ông cau mày hỏi.

Vừa dứt lời, một trận còi xe huyên náo liền vang lên bên ngoài.

Kèm theo một chuỗi tiếng bước chân lạch bạch: “Cha,” giọng nói non nớt quen thuộc đột nhiên vang lên cùng lúc, khiến mọi người nhà họ Lăng có chút kinh ngạc nhìn ra cửa.

Ba đứa nhóc bất thình lình nhào tới, ôm chân Lăng Ngạo cựa quậy mãnh liệt.die»ndٿanl«equ»yd«on

Hơn nửa đêm bị mang theo máy bay, vừa nghĩ tới có thể nhìn thấy cha ngay lập tức, không biết là trong lòng phấn khởi bao nhiêu nữa. Mẹ có nói rồi, nhất định phải giữ chân cha lại, bằng không về sau sẽ không quan tâm đến bọn chúng.

Vì mẹ, đương nhiên là nói được làm được.

"Ông nội."

Ánh mắt cưng chiều của Lăng Ngạo lóe lên rồi chợt tắt, thái độ vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng thời điểm vừa nhìn thấy Lam Kính, mới dịu đi đôi chút.

Lam Kính một thân một mình dẫn ba đứa nhỏ từ Thượng Hải tới Hong Kong, điều này khiến cho sự suy đoán trong lòng Lăng Ngạo mơ hồ trở thành sự thật.

Lam Kính cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp mở miệng nói ra mục đích của chuyến viếng thăm lần này.

"Tối hôm qua Lam Duê đã trở lại, bảo ta mang ba đứa nhỏ về đây. Mặc dù không hiểu rõ vì sao Lam Duê lại thay đổi c