XtGem Forum catalog
Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326523

Bình chọn: 10.00/10/652 lượt.

hà dùng bữa rồi mai tính! - Khả Vy nhận thấy điện thoại rung như vớ được phao

cứu sinh, nói năng cũng trở nên ngọt lịm.

- Alo, chúng con có việc phải làm ngay, giải quyết xong thì con và cô ấy sẽ về!

- Lạc Thiên giành lấy điện thoại.

- Anh...

- Sao vậy Triệu cô nương? Cô vừa bảo chúng ta đợi thêm lát nữa mà... về làm gì

vội!

- À thì... chờ, chúng ta đứng thêm chút nữa!

- Kể ra đổi một chiếc xe lấy một đêm cũng thỏa đáng đấy nhỉ?! - Xoa tay lên

cằm, Lạc Thiên đi một vòng khảo sát trận địa - Xem ra cũng không tồi! -

Anh nở nụ cười ngạo nghễ, lòng thầm nghĩ mấy đứa con gái hai lúa quan trọng

việc gìn giữ này lắm chứ không phóng thoáng như gái phố đâu - He he!

- Grừ grừ! - Khả Vy rùng mình, mình cô thế, hắn ta lại có bao nhiêu gia nô,

quyền thế. - Anh đừng nói nữa! Khi nào ly hôn thì tôi sẽ đền là được!

- Quan trọng là bây giờ, bà xã à, dầu sao chúng ta cũng sắp nên vợ nên chồng,

việc gì phải nam nữ thụ thụ bất thân nữa!

Nỗi sợ hãi tăng dần, nếu kết hôn, cô và anh ta sẽ cùng sống dưới một mái nhà,

chỉ có hai người. - Không được!

- Thiên, vừa thấy con xe cậu đỗ bên đường, sẵn có chìa khóa mà lại đúng lúc đi

tán gái nên tôi lấy đi. Định gọi bảo cậu nhưng té ra cậu lại để điện thoại

trong xe! Cô gái này là... à, chị dâu tương lai đây mà! - Tuấn Kiệt niềm nở đưa

tay chào.

- A, chào anh! - Khả Vy đon đả bắt tay lại, những lời cậu thanh niên này nói

làm cô vui sướng khủng khiếp. Cô “A” lên như vừa phát minh ra một chân lí.

- Cái thằng này! - Lạc Thiên chán nản, kể mà Tuấn Kiệt đến muộn hơn một tý có

vẻ hay không, đang đến cao trào coi cô ta xử lí thế nào - Nhà thiếu

xe hay sao mà phải mượn tôi! - thái độ, rất thái độ, anh giống như một tên keo

kẹt sít răng.

- Ơ hay, tán gái thì càng nhiều xe đẹp càng tốt! Hai người đi đâu vậy, mà chị

dâu à, Lạc Thiên nhà chúng tôi chung tình lắm, không hứng thú nhạc sàn thuốc

lắc đâu! Đừng lo nhé! - Tuấn Kiệt cứ tưởng những tia sấm sét bắt nguồn từ đôi

mắt của cả hai là vì quá khứ anh chàng Lạc Thiên này nổi

tiếng sát gái.

- Gì, vợ tôi ngoan lắm, cậu không biết à, cô ấy còn gia hạn cho tôi mỗi tuần

được đi vũ trường những ba bốn lần! Phải không bà xã!- Tranh thủ Lạc Thiên véo

má Khả Vy cho bõ tức, nhìn cô ta cười tươi như hoa, trút được gánh nặng mấy

trăm kí.

- Dạ, đối với em thì con xe này quan trọng hơn chồng ạ!

...

Sau khi tán chuyện với Tuấn Kiệt một lúc thì Lạc Thiên chở Khả Vy về, mọi người

trong nhà vẫn chờ cơm.

- Hai đứa đây rồi, đi đâu mà giờ mới về, nhìn mặt Lạc Thiên vui vẻ thế kia là

biết! - Ông Cao hứng giọng, một phần cũng muốn nói để cho Nhược Lam nghe.

- Cháu chào các bác, chào các anh chị và các em!

Khả Vy vừa dứt câu ngay lập tức Lạc Thiên đã quay lại nhìn, giọng cô ta vừa cãi

cố với anh và giọng chào hỏi ngọt bùi này chẳng lẽ lại từ cùng một cổ họng phát

ra. Đúng là con cáo.

Cả hai đi tay không về.

- Hôm nay gia đình Nhược Lam đến chơi mà hai đứa đi chơi lâu là không được đâu

đấy! - Lạc Trung lên tiếng, cũng khi hết lời anh bị Khả Vy soi mói.

Giờ có ghét tên chồng mình hay không thì cô và Triệu Đông Kỳ cũng đã cùng hội

cùng thuyền, ai rải đinh trên đường trường đều bị trù úm.

Lạc Thiên định ngồi vào bàn ăn nhưng nhận thấy phải đẩy ghế cho “người đẹp”,

anh dùng chân khươ.

- Hai anh chị đánh quả lẻ đi đâu vậy? - Lạc Mỹ thăm dò.

Ngồi vào bàn ăn, thêm ba thành viên nhà họ Trịnh, tất cả là có mười sáu người,

Khả Vy càng khổ sở với việc nói chuyện, cô vẫn chưa nhớ tên toàn bộ thị tộc Lạc

này.

Bữa cơm ấm cúng, mọi người hỏi han công việc, sức khỏe. Khả Vy có phần bị lạc

thỏm, cũng không tránh khỏi những ích kỉ, trong khi Nhược Lam bắt chuyện với

hầu hết thành viên nhà họ Cao, cô luôn tỏ ra trí tuệ mà nắm bắt rất tốt chủ đề

được nói.

- Vy Vy à, con ăn đi chứ! - Ông Cao gắp miếng thịt viên về phía bát của con dâu

tương lai.

- Dạ con cảm ơn bác! - Khả Vy mỉm cười.

Lạc Thiên chợt nhớ ra điều gì đó, anh đang muốn đẩy suy nghĩ Nhược Lam ra khỏi

đầu, thế thì đây là cách:

- Bố ơi, Vy nhà con không ăn được thịt cá biển đâu, cô ấy bị dị ứng với đồ

biển, mỗi khi ăn là da sẽ mẩn đỏ ngứa lắm! - Anh ngang nhiên gắp miếng

cá từ bát bên cạnh cho vào miệng mình, nhai ngon lành.

- Vy nhà anh ư? Chị ấy vẫn mang họ Triệu đấy! - Lạc Nhã châm chọc - Thế thì chị

dùng món súp thịt vịt này nhé, tẩm cả hạt sen ngon lắm!

- Ôi em ơi, Vy Vy kén ăn lắm, cô ấy không thích ăn hạt sen đâu! - Lạc Nhã vừa

nâng chén súp lên đã bị nguồn phát âm thu về bên mình, húp ừng ực.

- Thế hay em ăn thịt gà! - Lạc Trung gắp cho, anh xem em trai mình có định giật

lại như quân chết đói không.

- À vâng, thịt gà em ăn được, hồi sáng anh Thiên gắp cho em ăn không sao! - Khả

Vy phải canh đúng, nối ngay sau câu mời của Lạc Trung, không cho tên kia kịp

lấn tới, mắt cô lườm sang bên phải. Những gì cô đã nói với Lạc Thiên dường như

không những không được hấp thu mà anh ta lại ấu trĩ,

không khéo lão quản gia sẽ bắt cô học nhiều thứ hơn và ăn ít đi thì khốn.

- Lườm tôi cẩn thận mắt xếch đấy!

- Tham ăn vừa thôi không bội thực thì khổ! Thuốc xổ dạo này