pacman, rainbows, and roller s
Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328901

Bình chọn: 8.5.00/10/890 lượt.

ều phải đáp ứng. Đề nghị công dân Cao Khả Vy

nghi nhớ điều khoản này.

Điều 19. Bình đẳng về nghĩa vụ và quyền giữa vợ, chồng

Vợ, chồng bình đẳng với nhau, có nghĩa vụ và quyền ngang nhau về mọi mặt trong

gia đình.

Tuy nhiên

lời nói của chồng có giá trị và trọng lượng hơn.

Điều 20. Lựa chọn nơi cư trú của vợ, chồng

Nơi cư trú của vợ, chồng do chồng lựa chọn, không bị ràng buộc bởi phong tục,

tập quán, địa giới hành chính.

Đó, em thấy không, nơi cư trú do người chủ gia đình lựa chọn, việc ở phòng này

hay phòng kia là do anh quyết định. Giờ xem có tranh cãi gì không nào ?!

Khả Vy giật lấy tờ giấy, lạ thay anh cung kính đưa và còn chỉ chỗ mình đang đọc

tới cho. Cô cẩn thận xem xét coi anh có bớt xén gì không.

- Cái này thiếu chữ vợ ! Phải là Nơi cư trú của vợ, chồng do vợ, chồng lựa

chọn. Đồ xấu tính !

- Anh lấy tài liệu từ trên trang Hiến Pháp, làm sao sai được.

- Anh xóa đi rồi, còn nữa, đã bình đẳng thì lời nói của vợ, chồng có giá trị và

trọng lượng như nhau.

- Anh không biết đâu, còn điều này : Bất kì nguyện vọng nào của chồng, vợ đều

phải đáp ứng. Cái này anh không chỉnh sửa chút nào hết. Copy - Paste nguyên thể

luôn !

- Vậy là anh thừa nhận đã xào nấu mấy cái kia phải không ?

- Giờ cứ theo luật mà làm, anh có nhiều nguyện vọng lắm ! - Lạc Thiên chặn

ngang.

Khả Vy nhăn mặt lừ mắt nhìn, cô biết anh tào lao rắc rối, nhưng cô có cách của

riêng mình.

- Thế huh ? Nói cho em biết anh muốn gì nào ? - Cô vuốt mái tóc rồi đá lông

nheo.

Lạc Thiên đáp lại cô bằng thách thức, bà quản gia còn mải đi chợ mua tim cật,

rồi nấu nướng mất khối thời gian, anh phanh ngực vươn vai nhưng luôn thủ thế.

- Vợ, cho anh hôn cái nào ! - Rất tự nhiên, anh lấn lướt thu hẹp bán kính.

- Khoan ! Anh phải cho thời gian chuẩn bị chứ ! Dù sao đâu có thể nói hôn là

hôn ngay được ! - Thoáng chốc lâng lâng khó tả, Khả Vy nghệt mặt ra, cô cần tùy

cơ ứng biến, anh ra đề rồi thì cô phải giải. Nhưng bằng cách nào đây. Bộ não

lúc này đã bị ngưng chệ bởi những kích thích tê liệt.

Ngay chính anh cũng không tài nào lí giải từ câu nói bông đùa thành hành động

thực. Khoảnh khắc để suy nghĩ quá ngắn ngủi, đưa ra mệnh lệnh trong đầu là lập

tức tiến hành. Một chút mạnh bạo anh đẩy ép cô về mình, ghì chặt bả vai chỉ bởi

một cánh tay khỏe khoắn, anh không cho cô thoát.

Bàn tay còn lại là một giá đỡ lí tưởng cho mái đầu cô, anh cấm cô vùng vẫy, độc

chiếm phút giây này. Đây không phải lần đầu tiên, cũng vẫn là anh cướp lấy,

nhưng tại vì cô cuốn hút quá, tại cô chiếm hết trung khu thần kinh của anh rồi,

khiến nó điên đảo và dữ dội kiếm tìm.

Bờ môi anh quấn lấy cô ngào ngạt, che kín toàn bộ những gì chúng đi qua, như

một cơn càn quét dữ dội. Anh tham lam đi tới tận cùng của bến đỗ, đắm say trong

sắc vị tình yêu. Càng lấn tới, anh càng mê muội theo câu thần chú. Cô đang chơi

trò bịp mắt, dẫn anh vào nơi của các mảnh ghép thuộc về nhau.

Khả Vy không hoàn toàn bị động, nguyện vọng này chẳng những mình cô phải tuân

theo mà đi từ trong sâu thẳm, anh cũng là người thực hiện thỏa ước dành trao.

Trong chớp nhoáng, cô nhận thấy mình là người hạnh phúc nhất trần gian. Nhiệt

độ tăng dần khi làn da ma sát lên nhau, hấp lực càng mãnh liệt hơn, thổi bay

hàng rào ngăn cách. Những ảo mộng tạo ra từ bong bóng, làn khói mờ ảo trong

ngày cưới giờ đã được khoác lên lớp áo rắn chắc, bền bỉ bám theo mãi. May mắn

trở thành định mệnh, bó buộc lên tự nguyện, nỗi đau xoa dịu hóa yêu thương

thặng dư.

Hào quang từ hoàng hôn buông xuống, qua lớp kính, ánh sáng trắng bị phân tách

thành bảy tia đơn sắc lung linh, bị cắt ngang bởi hai thực thể gắn kết, làm

thành những vệt cầu vòng rực rỡ. Ngay cả Ông Mặt Trời cũng bị che lấp, tôn vinh

cho môi hôn nồng nàn.

Khoảnh khắc cuộc đời đẹp như chính phút giây pháo hoa bùng cháy, vĩnh hằng

trong sự ngắn ngủi tuyệt vời.

- Hai người... Khả Vy !

Sự xuất hiện đột ngột của bà quản gia dội cơn mưa rào xuống chùm pháo đang độ

bừng sáng nhất. Lạc Thiên bất giác buông tay khỏi Khả Vy. Anh cũng chỉ là một

cây pháo không sống được dưới trời mưa.

Chương 12.5: Vén bức màn

sự thật

Ông Trịnh có ý định sang tên cho công ty phía Nam toàn quyền thuộc về cô con

gái độc nhất, sau đó nếu Nhược Lam tìm được một chàng rể thích hợp, ông sẽ

không ngại ngần cáo lui chốn thương trường. Thủ tục chứng từ không hề đơn giản,

vì muốn tạo món quà bất ngờ, ông tự mình tìm kiếm các loại giấy tờ để ủy thác.

Tờ giấy khai sinh của Nhược Lam cầm trên tay, vẫn y như bao ngày xưa mà tới giờ

ông mới để ý kĩ. Xét về năm Nhược Lam kém Lạc Thiên một, nhưng về tháng thì

không tới. Lấy cột mốc khi Lạc Thiên chào đời, công ty họ Trịnh bắt tay xây

dựng vòng hợp tác với Trường Tồn. Ông để phu nhân thường xuyên qua lại, giúp đỡ

họ Cao khi người phụ nữ đứng đầu tập đoàn đó nghỉ dưỡng. Còn mình suốt hai

tháng chuyển công tác và làm việc xa thành phố, hầu như không có điều kiện về nhà.

Trong khi đó, Lạc Thiên hơn con gái ông tám tháng. Ngày ấy các bác sĩ kết luận

ông không có khả năng làm cha nên khi biết tin vợ mang bầu ông