Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210115

Bình chọn: 8.00/10/1011 lượt.

g đi theo Triệu Đông Kỳ, cô nghĩ mình không cần phải quá nhập tâm.

- Ừ, cô đừng nghĩ ngợi nhiều ! E hèm !

Tự nhiên anh không thể nhìn thẳng vào cô nữa, có thật là đêm hôm ấy giữa hai người

không xảy ra chuyện. Một trạng thái bối rối xâm chiếm, anh thấy nóng, thực sự

rất nóng, khuôn mặt đỏ ran. Dưới ánh đèn hắt từ góc trần, Khả Vy ngày thường

như được bao bọc bởi một lớp hào quang mờ ảo, tỏa sáng dìu dịu trước góc độ nơi

anh. Anh nhét hai múi cam vào miệng và ngoảnh mặt đi về hướng khác.

- Mà ngày mai tôi phải đến công ty anh ư ? Hay anh mời nhân viên đến nhà mình

chơi được không ?

- Sao cô biết tôi có ý định dẫn cô ra mắt công ty ?

- Ờ thì... tôi đoán, lẽ thường tình vẫn thường như thế mà, à, bởi công ty là

của nhà anh nên cũng cần cho họ biết dung nhan vợ anh chứ ! Ha ha - Khả Vy ngụm

thêm một chút nước, chính là Cao phu nhân bắt cô phải đến thì có, nếu Lạc Thiên

không có kế hoạch thì cô... tự đến.

- Tôi hứa với họ rồi, mới lại cả công ty bao nhiêu người, có mấy cô bồ kết tôi,

các cô ấy xỉa xói ghê lắm, lại thấy chúng ta chia phòng... thôi, mai cô chịu

khó một chút !

- Vậy... mai cha mẹ anh có tới không ? - Khả Vy lo nhất bị quan sát.

- Hỏi hay thật, cùng một trụ sở, họ không ở đấy thì ở chỗ nào ! Cô cứ tự nhiên,

họ không bắt bẻ đâu. Mẹ tôi trông thế nhưng là người giàu tình cảm, còn cha tôi

thì ông chỉ thích phụ nữ đẹp, cô không đủ tiêu chuẩn nên đừng lo ! - Lạc Thiên

khươ tay diễn thuyết.

- Hai bác sẽ tham gia vào bữa tiệc ra mắt chứ ?

- Này, cô tập cách xưng hô cho quen miệng đi, mai nhỡ cứ anh tôi, rồi cháu với

bác thì làm sao được. Còn nữa, Trần Hùng kém tuổi tôi, cả Tuấn Kiệt cũng vẫn

gọi cô là chị dâu, việc quái gì cứ xưng anh anh em em với chúng. Mà không chỉ

thế, cả mấy cái thằng ất ơ A Tú hay phục vụ bàn gì gì đó cô cũng ngoan ngoãn

làm gì. Trong khi tôi đây...

- Anh làm sao ? - Khả Vy vẫn còn mang máng tên thanh niên Tú dạo nào, gã nói

Lạc Thiên sợ vợ.

- ... Tôi... tôi lớn hơn cô những sáu tuổi !

- Vậy tôi phải gọi anh xưng em với anh á? Ý anh là như vầy ?

- Nói cho cô biết, tôi đây cóc cần, chẳng qua theo phép xã giao tối thiểu cô

chỉ là đàn em. Tôi không bảo ban để người ta cười cho ! Bên ngoài có đứa con

gái nào gọi tôi như cô không ?!

- Thế sao lại gọi Khả Vy này là cô ! - Cô căn bản đã từng gọi anh theo cách

khách sáo đó, tuy nhiên đối với tính cách ương ngạnh, đại từ tôi phù hợp hơn

cả. Thời gian qua đã hình thành thói quen, có phần tùy tiện.

- Cô cứ thích cãi tôi hoài ! Được rồi, thế thì gọi là nhóc ! Con nhỏ, cắt thêm

cam cho… đại ca ! - đúng là không thử không biết được, đáng lẽ anh đã định xưng

anh nhưng lại dùng một danh từ phân cấp, gọi là anh cứ kì kì làm sao ấy, không

quen. Từ bé anh đã quen gọi anh em thân thiết với Nhược Lam và những cô bạn gái

cùng tuổi, cũng từ lần gặp mặt đầu tiên anh đã cạch mặt con Cáo, thôi vậy, thà

đâu vào đấy còn lọt tai. Con Cáo không xứng đáng, coi như có… ngoại lệ.

*

- Anh, đợi em một chút !

- Ực ! - Lạc Thiên chúi đầu xuống, tay tựa cột trụ nhà, anh nãy giờ có nghe nhầm

không, “con nhỏ” vừa nói chuyện với ai đấy.

- Xong rồi, chúng ta đi thôi !

Khả Vy mặc một chiếc váy màu trắng, đi kèm một đôi giày bệt cùng màu. Cô không

trang điểm mà sẽ cùng Lạc Thiên tới một salon trước khi đến công ty.

- Ở công ty toàn chân dài, I không muốn vợ mình lạc lõng giữa rừng người! Are

you understand ? - Lạc Thiên thay thế ngôn từ, I và You, tùy cô ta hiểu.

- Nhưng đi đau chân lắm, thôi mà, anh tưởng tượng coi, như thế cho nổi bật ! -

Khả Vy phải hếch cằm khi nói chuyện với anh. Cô đương nhiên không bì được với

các siêu mẫu rồi.

- … - Vốn dĩ đàn ông luôn có tính sĩ, anh chẳng thích khoe mẽ gì, cô ta đã

không đẹp đẽ thì cũng phải trưng diện một phần, anh không nói nhưng ánh mắt

diễn tả.

- Cháu chào cô chú ! Cô Vy Vy bế cháu đi nào ! - Cậu bé hàng xóm lon ton chạy

lại gần, nũng nịu chân váy của Khả Vy. Mấy ngày gia đình cậu vẫn hay nhờ Khả Vy

trông hộ, cô cũng quen việc nên nhiệt tình giúp đỡ.

Lạc Thiên lại thích véo má, anh ngồi xuống để cậu ta thơm mình một cái.

- Hôm nay cô Vy bận rồi, nhóc con để khi khác nhé ! - Anh nhấc bổng cậu bé rồi

lại thả xuống, bợt yêu mũi vỗ về - Hôm nào chú cho Tom đi chơi!

Cậu nhóc ngoắc tay với anh rồi tập tành nhảy chân sáo về nhà. Khả Vy nín thở

một lát, cô quay lại nhà mang đôi guốc cao. Những nỗi đau về thể xác vốn nhẹ

nhàng và dễ vứt bỏ hơn sự mất mát của lòng tin.

- Khả Vy, từ giờ đừng đi giày cao gót nữa !

Lạc Thiên mở sẵn cửa bên rồi trở vào ghế lái khởi động xe. Trẻ con là một món

quà mà cha mẹ chúng cần phải trân trọng.



Khả Vy lên xe, im lặng nhìn ra bên ngoài, suốt quãng đường cô đang cố tìm kiếm

có thứ gì đáng thu hút bên ngoài kia. Cô đang lặp lại cách mà Vũ Gia Minh nhìn

thế giới, anh ta đăm chiêu nhìn xa xăm, cứ ngỡ sẽ phát hiện ra nhiều thứ hay ho

lắm mà rốt cục chỉ là sự trống trải bất tận. Khi ấy cô tự đặt câu hỏi anh ta

cười cái gì, cô không thể biết nhưng cô hiểu mình cũng đang cười, nhạo báng

chính mình. Giấy bọc được lửa hay sẽ bị lụy tàn, cà


Snack's 1967