Vợ Ơi, Chào Em!

Vợ Ơi, Chào Em!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326710

Bình chọn: 9.5.00/10/671 lượt.

hào một hơi: “Đúng vậy, đúng vậy, anh phá

sản rồi, hiện giờ không một xu dính túi.”

“Không sao, chẳng phải

anh còn một chiếc xe và một căn biệt thự sao, nếu không em sẽ nuôi anh.” Tô

Nhạc cười cười rộng lượng, nói với Ngụy Sở: “Đàn ông thành công thích nuôi tình

nhân, để được coi là người phụ nữ thành công, em không ngại bao nuôi một anh

chàng.”

Ngụy Sở cảm thấy địa vị

của mình cứ rớt một bậc lại một bậc, hiện giờ đã lưu lạc đến địa vị của trai

bao, không khỏi thở dài một tiếng: “Vậy thưa chủ nhân, hiện giờ phải đi ăn trưa

ở đâu?”

“Chuyện nhỏ như vậy còn

phải hỏi chủ nhân à, không phải anh nên chuẩn bị tốt rồi sao?” Tô Nhạc hất cằm,

rất thỏa mãn với thái độ phối hợp này của Ngụy Sở.

“Hôm qua mới ăn lẩu, hôm

nay đi ăn món hầm cho dễ tiêu.” Ngụy Sở thấy tâm trạng Tô Nhạc rất tốt, cũng

không ngại chính mình bị đùa là “trai bao”, dù sao phần lớn đàn ông ở trước mặt

bạn gái, chẳng có biệt danh gì là không có, hơn nữa đàn ông bị “bao” cũng không

có trở ngại về mặt ngoại hình, điều này còn chứng tỏ Tô Nhạc để ý đến gương mặt

mình, với lại, tốt xấu gì trai bao vẫn đứng trong đội ngũ loài người, còn tốt hơn

nhiều so với những chàng trai bị bạn gái gọi là heo, như thế này là anh thỏa

mãn rồi.

“Nếu muốn bắt được trái

tim của phụ nữ, đầu tiên phải chinh phục được dạ dày của nàng”, đây là một chân

lý, vì vậy Ngụy Sở không chỉ có tay nghề nấu ăn không tệ mà còn hỏi thăm những

quán ăn ngon khắp nơi, hiện giờ đừng nói là nhà hàng Tứ Xuyên nào ngon, ngay cả

thịt dê xiên nướng của ngõ nhỏ nào ngon anh cũng biết.

Món hầm của nhà hàng này

quả nhiên không tệ, Tô Nhạc cắn miếng thịt mềm, lặng lẽ sờ sờ vòng eo đã mềm

hơn rất nhiều của mình, gần đây hình như cô béo lên không ít, quả nhiên đồ ăn

ngon là thiên địch của những cô gái muốn duy trì vóc dáng, cảm thán xong, Tô

Nhạc lại ăn một miếng thịt bò.

“Em ăn xong lại về chỗ

anh nhé, buổi tối chúng ta cùng đi ăn được không?” Ngụy Sở gắp một miếng sườn

vào trong bát Tô Nhạc, giọng nói mang một chút buồn rầu: “Ăn một mình thật

không có gì thú vị.”

Tô Nhạc phát hiện Ngụy Sở

làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật, ngoại trừ đi xã giao, rất ít khi làm ẩu

bên ngoài, làm việc rất chín chắn, không đi chơi suốt đêm, những chuyện như

chơi trò tình một đêm với phụ nữ lại càng không. Ngay cả khi Trang Vệ và cô hẹn

hò, đôi khi anh ta cũng chơi cùng bạn bè đến mức không biết đường về. Ngụy Sở

có tiền hơn Trang Vệ, cũng có địa vị hơn Trang Vệ, vậy mà không hề mắc phải

những tật xấu này.

Người đàn ông như vậy

thật tốt, Tô Nhạc cắn lên miếng sườn, người đàn ông tốt như vậy là của cô, Tô

Nhạc xé miếng thịt ra khỏi xương, tâm tình không hiểu sao lại tốt hơn nhiều.

“Vâng.” Tô Nhạc gật đầu:

“Máy tính của anh dùng thích hơn máy tính bàn của em nhiều, chơi trò chơi nhiều

cũng không sợ bị dừng hình.”

“Em thích chơi trò chơi

trực tuyến à?” Ngụy Sở cảm thấy hứng thú nên hỏi: “Chơi cái gì vậy?”

“Là một trò chơi cải biên

từ tiểu thuyết võ hiệp, thỉnh thoảng em mới chơi thôi, không hứng thú lắm.” Tô

Nhạc múc hai viên thịt vào trong bát của Ngụy Sở: “Món hầm mà nguội rồi ăn sẽ

không ngon, anh còn chưa ăn được mấy đũa đâu.”

“Ừ.” Thật ra Ngụy Sở

không quá thích ăn thịt viên, nhưng thấy Tô Nhạc bất giác quan tâm đến mình như

vậy, anh vẫn vô cùng hưởng thụ, về phần viên thịt bị ghét bỏ kia, cũng không

đến mức khó ăn.

Cơm nước xong, Tô Nhạc đã

lười biếng đến mức không muốn chuyển động nữa, căng da bụng trùng da mắt, cô bò

lên xe Ngụy Sở, để anh đưa về biệt thự rồi dưới gương mặt tươi cười của Ngụy

Sở, quay về phòng khách, đóng cửa, ngủ.

Ngụy Sở trở lại công ty,

khi đi vào cửa đã thấy Trang Vệ đứng bên cạnh một chậu hoa, anh khẽ nhíu mày,

xoay người định đi vào thang máy, lại thấy Trang Vệ đi về phía mình.

“Tổng giám đốc Ngụy.”

Trang Vệ nhìn có vẻ gầy hơn lần cuối cùng gặp nhau rất nhiều, Ngụy Sở yên lặng

đứng cách khỏi thang máy một bước: “Cậu Trang có việc gì sao?”

“Cái này tôi muốn nhờ anh

chuyển tới tay Tô Nhạc, hôm nay cô ấy không đi làm, tôi lại không gọi cho cô ấy

được.” Trang Vệ đưa một tấm thiếp mời ra trước mặt Ngụy Sở, sắc mặt hơi ảm đạm:

“Thời gian là ba ngày sau.”

Ngụy Sở nhìn tấm thiếp

mời kia, không đưa tay ra nhận: “Cậu có thể bỏ thiếp mời vào trong hòm thư nhà

Nhạc Nhạc.”

“Anh không dám nhận?”

Trang Vệ cười trào phúng: “Hay là, anh sợ cái thiếp mời này khiến Tô Nhạc không

vui, sợ cô ấy đổ hết bất mãn lên đầu anh?”

“Cậu nói đúng, tôi không

dám.” Ngụy Sở cười cười duy trì phong độ: “Tôi quan tâm tới Tô Nhạc, vì vậy tôi

không muốn dùng bất cứ chuyện gì để đùa cợt với tình cảm này, là một người đàn

ông, không phải nên cẩn thận chăm sóc người mình yêu, không muốn khiến cô ấy

khổ sở sao?”

“Anh dựa vào cái miệng

này để lừa gạt tình cảm của Tô Nhạc phải không?” Trang Vệ nghe ra sự châm chọc

trong lời nói của Ngụy Sở: “Nói đến tài ăn nói, quả thật chẳng có mấy ai thắng

được tổng giám đốc Ngụy.”

“Tôi biết nói cũng không

bằng cậu biết làm, nếu không nhờ có cậu làm chuyện như vậy, sao tôi có cơ hội

có được Tô Nhạc, nói mới nh


XtGem Forum catalog